ng chịu
chơi với những bạn học khác, cũng khá xa lạ với chúng ta. Tính tình cậu
ta vốn xưa nay là vậy."
Thư Quân khẽ kêu than, thương lượng:
"Chi bằng minh vào bàn bạc với cậu ấy. Sau khi xuất viện thì làm thế nào, bọn mình cố gắng nghĩ cách tiện cả đôi đường".
Mãi đến khi màn đêm buông xuống, Thư Quân một mình trờ về căn nhà
trống trải không bóng người. Cô đảo mắt nhìn một lượt quanh căn nhà, từ
ghế sofa đến phòng ngủ, từ đầu giường đến ban công. Căn hộ hơn tám mươi
mét vuông được cô đảo một vòng không chủ đích, chi không bước vào nhà
bếp. Cô hoài nghi bản thân mình thời gian gần đây sẽ không phải nương
tựa nơi này nữa, dù sao cuối cùng kết cục giữa cô và Châu Tử Hoành quá
khó coi, cô thà ráng không tiếp tục nhớ đến nữa.
Cô hơi thất thần, cuối cùng nhìn vào đôi bàn tay trống trải lúc này
mới nhớ ra mình nên làm gì. Cô tìm lấy một chiếc túi để quần áo, những
vật dụng cá nhân của nam giới gói ghém lại. Sau đó xả cho mình một bồn
nước ấm, cởi bỏ y phục ngâm mình vào đó.
Thật ra thời tiết oi bức thế này vốn không thích hợp tắm nước ấm, nhưng cô nhắm nghiền mắt, mổ hôi vã ra nhễ nhại.
Cứ thế kiên trì đến khi cả bể nước dần dần mát lạnh.
Cuổì cùng ra khỏi phòng tắm cô gần như đứng không vững cảm thấy hoa
mắt, choáng váng đầu óc, tức ngực khó thở, đầu óc như chưa minh mẫn trở
lại. Cô nhân lúc này, gọi điện thoại cho Châu Tử Hoành. Âm thanh bên đầu dây ồn ào, chắc là lại đang ở nơi náo nhiệt mua vui nào đó mượn rượu
giải khuây rồi.
Đối mặt với lời đề nghị yêu cầu gặp mặt của cô, trong giọng nói gợi cảm ấy mang chút thanh âm lạnh lùng:
"Anh chưa thể kết thúc sớm được".
"Vậy em đợi anh."
Đầu óc cô choáng váng không phân biệt rõ trong giọng điệu của anh còn lẫn chút cảm xúc lạnh lùng.
"Tùy em."
Điện thoại tắt rất nhanh. Trước khi điện thoại tắt cô loáng thoáng nghe thấy tiếng phụ nữ nũng nịu kéo dài:"Châu tổng...".
Xem như cấm anh không đến chỗ ở của cô thì cô đi thẳng đến biệt thự
của anh đợi. Kết quả là đến nửa đêm Châu Tử Hoành mới mò về, trên người
sực nức mùi rượu nhưng lý trí vẫn còn rất tỉnh táo. Ánh mắt anh sục sạo
nhìn túi đồ trên bàn trà, vẻ mặt lạnh lùng:
"Đồ vật không cần thì vứt luôn đi, chẳng cần phải cất công mang đến đây đâu!".
Thư Quân nhìn anh im lặng hồi lâu:
"Em có chuyện muốn nói với anh".
"Nói đi."
Anh vô cùng chán chường ngồi xuống ghế sofa, ngón tay day day chân mày, nhắm mắt tập trung.
"Thật ra là chuyện hồi sáng", cô nói, "em nghĩ đề tài đã bị cuộc điện thoại ngắt ngang hiện giờ phải tiếp tục thôi, cho đến khi có kết quả".
"Anh không muốn cãi nhau với em."
Giọng anh thấp trầm, lạnh lùng.
"Em cũng chẳng muốn cãi nhau với anh nữa, em đã nghĩ, chúng ta chia tay đi."
"Điều gì khiến em nghĩ đến việc lập tức rời xa anh?"
"... Em có lý do của em."
Cô không thừa nhận, cũng chẳng muốn thừa nhận trước mặt anh. Vết hôn trên bả vai anh là yếu tố châm ngòi cho ngọn lửa.
Trên thực tế lúc này đây, cô chính vì tình cảm mơ hồ của bản thân từ
trước đến nay cùng với lòng tự tôn đã bị coi thường đến tột cùng mà cảm
thây nhục nhã. Vì thế mà cô không tài nào cho phép bản thân cô tự rước
rắc rối vào thân nữa. Đã biết rõ trong lòng anh luôn có hình bóng một
người phụ nữ đã khuât, biết rõ rằng mình chính là vật thế thân của người phụ nữ ấy, nhưng cô đã vì hàng loạt lý do mà chẳng hề rời bỏ anh dù chỉ một lần.
Mãi đến tối qua, khi cô biết anh đã có quan hệ thân mật cùng người phụ nữ khác, bỗng chốc cô thây suy sụp.
Cô bắt đầu nhớ về những ngày tháng trước đây. Lúc đó, dù rằng anh có
được cô nhưng anh cũng vẫn còn những người bạn tình khác, nhưng anh vẫn
luôn giữ gìn vẻ bề ngoài tuyệt hảo, chưa từng để cô phát giác ra bất kỳ
dấu vết của người phụ nữ khác trên người anh.
Sự tôn trọng cơ bản và ăn ý này có lẽ là một trong những nguyên nhân duy trì mối quan hệ của bọn họ lâu dài
Vậy mà hiện giờ, rốt cuộc tất thảy đều không giống trưóc đây nữa.
Hoặc cũng có thể là ngay từ lúc cô phát hiện ra sự tôn tại của Châu
Tiểu Mạn thì giữa họ đã có vết rạn nứt không gì cứu vãn được.
Vết thương đó dường như lớn dần trong lòng cô, trăn trở không thể
lành, thời gian đó cũng xảy ra hàng loạt những mâu thuẫn càng ngày càng
sâu sắc, lúc nào cũng khiên cô cảm nhận cảm giác đau đớn không diễn tả
bằng lời được.
Mãi đến hôm nay, cuối cùng cô đã chịu thừa nhận, chuyến đi Lệ Giang
là một quyết định sai lầm - khiến cô gặp sai một người trong một thời
điểm sai lầm. Thậm chí cô chẳng có cách nào quen biết anh sớm hơn, cả
cuộc đời này cũng chẳng thể nào được. Châu Tiểu Mạn đã được sắp đặt chặn trước đầu cô và lại còn sớm hơn cô cả hai mươi mây năm trời. Đó là
khoảng thời gian dài đằng đẵng mà bất luận thế nào cô cũng chẳng thể
đuổi kịp được.
Châu Tử Hoành chẳng nói gì chi mở to mắt, có lẽ là do uống rượu ánh
mắt như càng sâu càng đen hơn, đáy mắt hiện ra ánh sáng le lói. Hai bàn
tay cô co lại trong túi áo, hít một hơi nói:
"Những việc anh đã làm với giới truyền thông về chuyện của anh trai
em, em thật sự rất cảm ơn anh, em cũng biết thời gian hẹn ước vẫn chưa
đến, nếu anh nhất