mơ hồ đứt đoạn bên ngoài của sổ, cô nhận lấy
cơn hoan lạc cuồng phong dưới thân thể anh đầy mãnh liệt, hai bàn tay
chẳng hề đẩy anh ra.
Châu Tử Hoành tối nay dường như có uống chút rượu thế nên rất hưng
phấn. Đáy mắt trong đêm tối như một bó hoa lửa sáng rực rõ lấp lánh, anh cắn vùng cổ, bả vai và cả phần đùi, không bỏ qua bất kỳ vùng nào có thể khiến cô phải run rẩy.
Sau khi kết thúc, anh nằm sấp trên ngưòi cô, hơi thở thấp trầm xen lẫn mùi cồn lạnh thoang thoảng.
"Anh nhớ em."
Anh nói, làn môi ấm áp sát bên tai cô. Cô dường như không kiềm chế
được, im lặng kéo lấy vai anh, không nói lời nào, chỉ cắn mạnh vào cổ
anh. Còn anh bị đau khẽ nhúc nhích rồi chẳng có bất kỳ động tĩnh nào
nữa, đù mặc cô cứ thế mà ra sức cắn.
Cô cắn xong cảm thấy thoải mái nhẹ nhõm, ngón tay vô tình lướt qua
tại nơi nào đó trên vai anh, nơi đó có một dấu vết nụ hôn cực nhỏ.
Mà cô nhớ rất rõ vừa rói không hôn anh ngay tại đó.
Trong lòng đau đớn như có lưỡi dao cứa vào.
Cô nhìn vêt cắn sâu ấy, nói với anh:
"Lễ tình nhân vui vẻ".
Nửa đêm hôm đó, Châu Tử Hoành chịu đựng từng cơn, từng cơn đau đầu ập đến, trằn trọc không ngủ được.
Đó là di chứng đế lại sau cơn say rượu. Ban ngày anh ra ngoài tiếp khách hiếm khi uống nhiều đến vậy.
Vốn dĩ anh không quen uống rượu vào buổi trưa, việc lần này hoàn toàn tùy theo chủ ý của khách hàng. Thêm vào đó người mời tiệc cũng rất
nhiệt tình, dùng bữa xong cònsắp xếp đi KTV tiếp tục "giao lưu tình
cảm".
Vì thế mà dưới tác dụng của vô số loại rượu pha lẫn nhau, Châu Từ
Hoành ngồi trong sảnh bao âm u phát hiện ra lý trí và giác quan của mình trở nên tê liệt. Vậy mà tiệc rượu vẫn chưa kết thúc, ở đây đều là những nhân vật có máu mặt.
Anh uống tôi đáp lễ, chẳng ai chịu nhường ai cả.
Lúc này đây, người mời tiệc gọi đến vài tiếp viên hầu rượu góp phần làm cho không khí thêm vui vẻ.
Châu Tử Hoành còn nhớ cô gái ngồi cạnh mình còn rất trẻ, gương mặt ấn giấu dưới lớp phấn hồng toát ra vẻ đẹp kiểu diễm mà dịu dàng dưới ngọn
đèn, lan tỏa bóng sáng thanh xuân trẻ trung. Thật ra thì cả ánh mắt của
cô củng thiếu đi sự lõi đời lẳng lơ như những đồng nghiệp của mình,
nhưng ở cô có chút gì đó ngây dại thuần khiết hoàn toàn không phù hợp
với không khí hiện tại.
Anh hoài nghi bản thân đã uống quá nhiều rượu, lại còn suy đoán xem
đây có phải là nữ học sinh kiêm nhân viên phục vụ mới vào nghề chăng.
Thế là anh vẫn uống rượu, tùy tiện hỏi:
"Xưng hô thế nào đây?".
Cô gái đáp:
"Em tên Phương Vân".
Một giọng nói tiếng phổ thông cực chuẩn, rõ từng chữ, lời lẽ nhẹ nhàng thốt ra từ làn môi đỏ hồng.
Trong tình huống thế này, lại làm nghề này có lẽ chẳng ai để lại tên
thật của mình. Thế nhưng khi anh nghe thấy tên cô ta anh không khỏi sững sờ.
Phương Vân... một sự trùng hợp.
Anh mím cười, lướt nhìn đối phương nhưng chẳng rõ vì sao trong lòng anh có một cảm giác bài xích với cô ấy.
Cô gái ấy ngồi dựa sát vào anh, nhân lúc nghiêng người anh cầm lấy ly rượu khẽ khàng nhích sang một bên. Chẳng những không muốn uống ruợu
cùng cô mà cả nói chuyện cũng không.
May mà khách mời tiệc nhìn ngay ra vấn đề liền ân cần thay anh đổi
một tiếp viên khác. Còn cô gái tên Phương Vân vẻ mặt lộ chút ái ngại
nhung vẫn thuận theo ý khách, đối sang ngôi cạnh một vị khách khác tiếp
tục hầu chuyện mua vui.
Mãi đến khi cuộc ăn nhậu xã giao kẽt thúc thì Châu Tứ Hoành đã say
khướt. Anh chẳng nhớ rõ bán thân anh đã uống bao nhiêu ruợu, thậm chí
còn chẳng nhớ rõ mình làm thế nào đi ra khỏi cửa KTV.
Khi tinh dậy anh phát hiện ra mình đang nằm trên giường tại quán
ruợu. Cô gái trẻ nằm bên cạnh với làn môi xinh đẹp kiều diễm đặt trên bả vai anh.
Anh vỗ trán đứng đậy đánh thức Phương Vân. Có lẽ do gương mặt cô
không xinh đẹp, cô gái toát chút tự ti ấm ức, vừa mặc quần áo vừa giải
thích:
"Lúc hết tiệc ngài gọi em đến hầu ngài".
Anh chẳng nhớ gì nữa nhưng cứ cho là có đi chăng nữa, lúc đó người anh gọi có lẽ chẳng phải là cô ấy.
Anh không nói gì thêm, chỉ nhặt quần áo dưới đất lên rồi rút vài tờ tiền.
Phương Vân nói: "Nhiệm tổng đã trả tiền rồi", có lẽ là thật sự mới
vào nghề không lâu, ham muốn cùng đạọ đức nghề nghiệp đang giằng xé dữ
dội, vì thế mà ánh mắt cô hơi do dự, bàn tay chìa ra theo bản năng rồi
nhanh chóng rụt lại.
Nhiệm tổng là người mời tiệc lần này thật sự chăm sóc mọi người rất
chu đáo. Châu Tử Hoành chẳng nói lời nào trước khi ra về để lại tờ tiền
trên bàn.
Sau khi rời khỏi quán rượu, anh gọi tài xế đến đón. Nằm nghiêng người ở băng ghế sau lại nghỉ ngơi hơn hai tiếng đồng hồ, lúc này anh mới cảm thấy đã rã rượu.
Đêm đã khuya, người tài xế im lặng hồi lâu lên tiếng hỏi:
"Châu tổng, giờ ngài muốn đi đâu?".
Anh nhắm hờ mắt, nói địa chỉ theo phản xạ. Sau đó thì đến căn hộ này
trông thấy người phụ nữ ngồi trên giường với gương mặt cảnh giác vì
tiếng động lúc nửa đêm.
Anh tựa vào cửa nhìn cô, bỗng dưng thấy buồn cười, dường như anh đã tạm thời quên đi những gì khiến anh không vui trước đó.
Sau đó anh đi đến bên giường dưới ánh mắt anh gò má thuần khiết cùng
thân thể mềm mại trắng trẻo