ghị chọn biện
pháp trị liệu tương ứng, mong rằng cục máu đông có thể tự tan rã. Thế
nhưng, gần đây thị lực của anh lại mờ trở lại, theo như kết quả chụp
phim cho thấy, vẫn cần phải phẫu thuật lần nữa, nếu không khó mà bảo đảm tình trạng như lần trước sẽ tái diễn. Thế này đi, anh về suy nghĩ và
sắp xếp thời gian chúng ta cùng thảo luận kỹ càng lại. Dù gì phẫu thuật
não cũng nguy hiểm chẳng kém gi những phẫu thuật khác, vẫn sẽ có rủi ro. Anh suy nghĩ kỹ đi rồi tính tiếp".
Châu Tử Hoành nói:
"Cám ơn nhiều, tôi sẽ nhanh chóng trả lời bác sĩ".
Khi anh đêh phòng hóa trang thì giám đốc ý tưởng vẫn đang thuyết phục Thư Quân từ góc độ nghệ thuật.
"Đưa phương án B cho tôi xem xem."
Anh đi lại sau lưng giám đốc rồi nói.
Vị giám đốc quả thật kinh ngạc, tất cả các cuộc quảng cáo phát ngôn
trước đây vị sếp lớn của tập đoàn chưa bao giờ trực tiếp can dự, thậm
chí hỏi qua.
Thông thường sau khi chụp xong mẫu quảng cáo sẽ gửi về phòng chuyên
môn ở đó có các chuyên gia phụ trách công việc này, trên thực tế không
cần thiết phải tốn công Châu Tử Hoành phải đích thân đến.
Giám đốc Lý ngạc nhiên trước sự xuất hiện đột ngột của Châu Tử Hoành. Châu Tử Hoành vừa liếc mắt nhìn rồi ngồi ngay vào chiếc ghế của nữ diễn viên chính, trông thấy sắc mặt cô không vui.
Anh quay sang hỏi giám đốc ý tưởng:
"Có phương án thứ hai không?".
"Có."
Giám đốc trả lời, liền ra lệnh cho trợ lý đi lấy. Tờ văn bản chậm rãi lật ra trong tay của Châu Tử Hoành, giám đốc nói:
"Bộ này là dự phòng, nói về hiệu quả chủ yếu vẫn là ý tưởng sáng tạo".
"Hủy bỏ."
Người đàn ông có quyền hạn tuyệt đối ấy bình thản thốt lên hai chữ.
"Sao ạ?"
"Tôi cho rằng ý tưởng để Thư Quân xuất hiện khỏa thân trước ống kính là không hợp lý."
Châu Tử Hoành đóng tập tài liệu trong tay một tiếng bộp, trả lại cho trợ lý, "Tôi không thích".
Đây là lần đầu tiên trong lịch sử, cả phòng ý tưởng đều nhất trí chọn phương án sáng tạo cổ điển tuyệt diệu đã bị sếp lớn phủ nhận chỉ bằng
một câu nói, vả lại cũng chẳng có "đất" để thương lượng.
Yêu cầu của sếp chính là, người phát ngôn Thư Quân cần phải có trang
phục hợp lý, tránh tiếp xúc bất kỳ hình thức khỏa thân nào hoặc "làm
hỏng hình tượng".
Cụm thành ngữ "làm hỏng hình tượng", giám đốc phỏng đoán rằng, liệu
có phải không được phép thiết kế cho Thư Quân bất kỳ động tác hoặc biểu
cảm gợi cảm nào chăng? Vậy thì hiệu quả nghệ thuật chụp ảnh chẳng phải
là giảm đi rất nhiều ư?
Sếp lớn nhanh chóng nhìn thấu tâm can cùa anh ta, đồng thời tốt bụng thay anh ta để ra ý tưởng chủ đạo cho toàn bộ quảng cáo:
"Lấy ý tưởng thanh lịch mà đoan trang làm chủ đạo".
Được thôi, Giám đốc Lý suy ngẫm, tuy là điều này có chút xa rời so
với ý tưởng lúc đầu của bán thân anh nhưng rốt cuộc cũng vẫn phù hợp với đoạn quảng cáo trang sức thông thường.
Không hơn không kém, chi có điều cách chụp và góc chụp phải tốn nhiêu công sức hơn thôi, mong là có được cảm giác mới mẻ.
Cùng với sự chuyển động cực nhanh trong não bộ, Giám đốc Lý không
khỏi liếc nhìn nữ diễn viên quảng cáo chính đang đứng trưóc mặt mình,
trong lòng cảm thảy nuối tiếc.
Anh nghĩ, chỉ nhìn dáng vẻ bề ngoài và khí chất thôi, Thư Quân đã rất thích hợp với phong cách bắt mắt, gợi cảm, lẳng lơ.
Nếu như theo ý tưởng nhiẻp ảnh của mình, thì nhất định sẽ mê hoặc lòng người.
Buổi trưa Châu Tử Hoành mời tất cả nhân viên phụ trách trường quay
dùng cơm, do trợ lý Phi Uy đảm nhiệm còn anh dẫn Thư Quân đên một nhà
hàng gần đó.
Thời hạn ba tháng chớp mắt đã đến, chỉ còn sót lại vài chục ngày, bọn họ dường như hoàn toàn ăn ý, lựa chọn cách giao tiếp mới.
Lần trước vì chuyện của Bùi Thành Vân mà dẫn đến mâu thuẫn, lại qua mấy ngày liền chiến tranh lạnh.
Hôm nay gặp lại nhau, cả hai đểu im lặng không đả động gì đến chuyện đó nữa.
Cảnh tượng yên ắng, Thư quân vừa ăn vừa nghĩ bản thân cô ở bên cạnh
Châu Tử Hoành mấy năm nay cũng coi như đã luyện thành công sự trầm lặng, điều này chẳng biết có được xem là "thu hoạch" duy nhất chăng?
Cô chọn cho mình món cơm trộn pho mát, ăn đến nửa chừng thì cô khách sáo đề nghị:
"Phiền anh đưa em hũ gia vị".
Bột pho mát, tiêu xay cùng những hũ gia vị khác đều được đặt trong giá gỗ tinh xảo vừa vặn ở bên tay của Châu Tử Hoành.
Châu Tử Hoành đặt dao đĩa xuống liếc cô một cái,giơ tay ra đưa rồi lại đột nhiên ngừng lại.
"Sao thế?"
Cô trông thấy ngón tay anh ngừng lại giữa chừng, rồi nhanh chóng rụt
lại, còn ngỡ anh không hài lòng về thái độ kiểu cách vừa rồi của cô.
"Tự lấy đi."
Quả nhiên, anh cự tuyệt phục vụ cô, ánh mắt lạnh lùng dừng ở nơi khác, cũng chẳng nhìn cô.
Cô bĩu bĩu môi, trong lòng vô cùng coi thường hành vi không có chút
ga lăng này. Hoặc cũng có thể anh còn nhớ cuộc tranh cãi lần trước không chừng!
Vốn dĩ cô còn định chê vi pho mát trong cơm không đủ dậy mùi, nhưng
đối mặt với bộ dạng dửng dưng lạnh lùng của Châu Tử Hoành, chỉ qua loa
ứng phó cho xong bữa.
Buổi chiều thử vài lần hóa trang, nhóm nhân viên đều là những nhân
tài làm việc chuyên nghiệp, cuối cùng cũng nhanh chóng tạo dựng được
hình ảnh cho cô.
Gần đây