Pair of Vintage Old School Fru
Mưa Gió Thoáng Qua, Tôi Yêu Em

Mưa Gió Thoáng Qua, Tôi Yêu Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324442

Bình chọn: 9.5.00/10/444 lượt.

Cô còn nghĩ rằng, dựa vào đâu mà Châu Tiểu Mạn lại có thể sống trong hồi ức của người đàn ông đó lâu đến như

vậy. Còn cô ở trước mắt anh thì phải chung thủy mãi không thay lòng. Vì

thế mà cô mang trong lòng chút cảm giác xấu xa vừa đáng xấu hổ lại vừa

hèn hạ, kiềm chế bản thân không tìm đến anh để nói lời giải thích.

Mãi đến khi bị sự hiểu lầm về việc Bùi Thành Vân lôi kéo vào, cô mới bắt đầu cảm thấy ân hận và lo lắng.

Tận đáy lòng dường như trống rỗng, tựa như rơi vào chiếc động đen tối, tất cả cảm xúc bị hút vào trong đó.

Vài ngày sau, cố tình chọn ngày rảnh rỗi, Thư Quân lại đến bệnh viện.

Bùi Thành Vân vừa được đưa đi làm xét nghiệm, quay về gặp cô, thái độ của anh không còn quyết liệt như lần trước nữa, ngược lại còn tự nhiên

chào hỏi cô.

Cô vô cùng kinh ngạc vì anh đã trở nên tiều tụy, người gầy rộc đi,

hốc mắt sâu hoắm có lẽ do không ngủ đủ, ánh mắt ủ rủ, mơ hồ kèm theo

chút mệt mỏi.

Anh chẳng thể nằm ngửa được, phần lớn thời gian đều phải nằm nghiêng

dựa vào đầu giường, dưới góc nghiêng như vậy mới có lợi cho nhịp đập

bình thường và con tim hô hấp.

Về chuyện tối đó đuổi cô về, Bùi Thành Vân không nhắc đến nửa lời, chỉ hỏi thăm cô gần đây có khỏe không.

"Sao cứ phải lo cho em chứ? Em khỏe lắm" , Thư Quân nói, "còn anh, tình hình rốt cuộc thế nào rồi?"

Anh dường như cũng chẳng muốn giấu cô nữa, chỉ nói:

"Thật ra trước đây ở nước ngoài anh đã phẫu thuật một lần rồi, gần đây chỗ đó lại có chút vấn đề".

Anh vừa nói vừa chỉ vào lồng ngực. Thư Quân để ý thấy giờ thì cả ngón tay anh cũng dường như trắng bệch không chút sức lực, móng tay không

còn chút độ sáng bóng khỏe mạnh nữa.

"Em nghe nói còn phải tiếp tục phẫu thuật nữa, phải không?" Cô hỏi.

"Ừ."

Anh dừng lại, thần sắc bình tĩnh, "Anh không muốn chịu sự giày vò nữa".

"Sao lại gọi đó là giày vò cơ chứ? Lẽ nào anh định cứ thế này mãi sao?"

"Nhưng cho dù phẫu thuật thì đã sao nào, nửa cuộc đời sau này vẫn chẳng rời khỏi bệnh viện được."

Anh nhắm nghiên mắt, dường như kiềm nén cảm xúc, hơi thở trở nên

không ổn định, nghỉ ngơi một lúc mới mở to mắt nhìn cô, cười chế nhạo:

"Vả lại phẫu thuật rủi ro cao, nói không chừng một đi không trở lại".

Nói ra những lời lẽ không may mắn này, nghe xong con tim Thư Quân không tránh khỏi chùng xuống.

Cô vốn dĩ định đến để khuyên anh phẫu thuật giờ lại thành ra không

biết nên mở lời như thế nào. Sắp đến giờ cơm tối, Bùi Thành Vân nửa thật nửa đùa chê cơm ở bệnh viện không ngon miệng. Thư Quân liền nói:

"Anh muốn ăn gì, em ra ngoài mua".

"Thật ư ?"

Anh vuốt lồng ngực khẽ cười, nói:

"Lâu rồi không ăn tôm tẩm ớt xào, chẳng biết bây giờ có không?".

Cô vốn rất lo lắng anh ăn không ngon miệng, người mà đã bệnh tật thế này rỗi thì nói hai câu thôi cũng mỏi mệt cực độ.

Vừa nghe xong cô liễn đổng ý ngay, cầm ví tiền xuống lầu mua.Kết quả, đi dạo một vòng quanh mấy nhà hàng gần bệnh viện thì nhận được điện

thoại của Bạch Hân Vy.

Dừng xe tạm trước cửa bệnh viện, Bạch Hân Vy đưa đồ từ trong xe cho Thư Quân.

"Sao không tự mình đem lên cho anh ấy?" Thư Quân hỏi.

"Tớ không rảnh."

Gương mặt Bạch Hân Vy không chút biểu cảm, dặn dò cô:

"Cậu cứ nói là của cậu mang đến, đừng nhắc đến tớ" .Thư Quân nhìn mấy chiếc đĩa CD cùng với chiếc máy CD tinh xảo, trong lòng khẽ thở dài,

nói:

"Có lẽ tớ cũng chẳng thể nào khuyên anh ấy phẫu thuật".

Bạch Hân Vy sững người, rồi lại như không mấy để tâm :

"Vậy thì thuận theo ý trời vậy".

"Rõ ràng cậu vẫn còn quan tâm đến anh ấy, vì sao lại không chịu đích thân đến thăm anh ấy chứ ?"

"Đó là việc vô bổ chẳng có ý nghĩa. Tớ đã từng làm mấy năm trời rồi.

Vì đợi anh ấy mà tớ lãng phí quá nhiều thời gian, giờ đã đến lúc tớ nên

thức tỉnh rồi".

"Có lẽ cậu tiếp tục kiên trì thì sẽ được như ý nguyện".

"Cảm ơn lời lẽ tốt lành của cậu".

Bạch Hân Vy ngắm nhìn Thư Quân với bộ dạng nghiền ngẫm dường như có phần tiếc nuối.

"Trước đây sao tớ không phát hiện ra cậu biết ăn nói đến thế chứ.

Thật ra tớ cảm thấy cậu sẽ là người bạn rất thích hợp, chỉ tiếc là hai

chúng ta khi còn đi học chẳng có cơ hội kết giao".

"Đúng thế, sau đó thì cậu coi tớ như kẻ thù viễn tưởng, có muốn làm bạn lại càng khó hơn."

Thư Quân nói đùa rồi nghiêm túc lại, thẳng thắn nói:

"Thật ra tớ nghĩ, có lẽ cậu trước nay luôn nhìn nhận đúng, hoặc có

thể là, với Bùi Thành Vân cậu quan trọng biết nhường nào, cả bản thân

anh ấy cũng chẳng ý thức được".

"Giờ nói những lời này có pải hơi muộn rồi không?" Bạch Vân Hy vẫy vẫy tay, khởi động xe, tiếp đó lại nhớ ra, hỏi:

"Lúc nãy trong điện thoại cậu nói gói hộp mang về cái gì vậy ?".

"Bùi Thành Vân nói muốn ăn tôm tẩm ớt xào".

Người đẹp ngồi trong chiếc xe danh giá khẽ chau mày:

"Bệnh của anh ta phải kiêng mà".

Quay về phòng bệnh Thư Quân lắc lắc chiếc hộp cách nhiệt trong tay, đem đến trước giường mở từng ngăn ra.

Trước khi để Bùi Thành Vân lộ vẻ nghi ngờ, cô vội nói: "Thức ăn cay anh không ăn được, ăn chút gì đó nhạt thôi".

Bùi Thánh Vân hướng ánh nhìn sang chiếc túi khác trong tay cô, hỏi "Đó là gì vậv?".

"Ồ, đĩa nhạc, đem đến cho anh giải sầu