gì đo ngăn anh mà".
Giọng điệu thờ ơ hời hợt như vậy khiến Thư Quân đứng chết trân trong giây lát.
Cô không phân rõ được anh có nghiêm túc không. Biểu cảm ẩn giấu đằng
sau làn khói trắng ấy càng trở nên mơ hồ khiến cô bắt đầu cảm thấy hoài
nghi và kinh hãi.
Một lúc sau cô mới mở miệng, thanh âm run rẩy.
"Châu Tử Hoành, anh đừng có nói bừa. Huống hồ, Bùi Thành Vân không chọc anh, anh chẳng có lý do gì để làm thế cả".
Đáp lại lời cô là giọng cười trầm.
Tâm trạng người đàn ông đang đứng trước mặt cô đây dường như không
tệ, đứng cách bởi chiếc giường, anh nhướng đuôi mắt. "Nếu như anh nói
rằng anh ta thật sự cản trở anh thì sao? Em cũng đã nói đó, chúng ta ở
bên nhau lâu như vậy rồi, lẽ nào em không biết anh là người thế nào?".
Cô tắc nghẹn khôn nói nên lời.
Cô đương nhiên biết anh là người thế nào, càng rõ thủ đoạn của anh.
Những gì cản trở anh, nếu anh muốn loại bỏ thì e rằng chẳng cần phải
chớp mắt. Để đạt được mục đích thì dù là phải trả giá đắt đến đâu anh
cũng không tiếc.
Cô đứng cuối giường, đầu gối tỳ vào thành giường vững chắc nhưng không hề cảm thấy đau. Cô im lặng một hồi rồi nói:
"Anh muốn làm gì Bùi Thành Vân?".
"Nếu em đã hiểu anh như vậy, vì sao không thử đoán xem? Hay là chống mắt mà xem thì càng hay."
"Em nói rồi, không liên quan đến anh ấy, tốt nhất anh đừng lôi kéo anh ấy vào."
"Em đang uy hiếp anh à?"
"...Không phải", cô ngừng lại, ánh mắt lạnh lung dưới ngọn đèn nhìn anh, "em đang cầu xin anh".
Nói câu này biểu hiện của cô vô cùng bình thản, tận sâu trong đôi mắt sáng trong biểu lộ ra ý khẩn câu.
Ngón tay Châu Tử Hoành kẹp điếu thuốc vô tình co lại, ánh lửa lướt
qua phần da giữa hai ngón tay toát lên cảm giác cháy bỏng tê dại.
Anh chau mày nhưng không cúi đầu nhìn mà nghiêng người gảy tàn thuốc còn sót vào gạt tàn thủy tinh trên đầu giường.
Động tác đơn giản nhưng lại tốn một khoảng thời gian khá dài. Gương
mặt điển trai khẽ chùng xuống dưới ánh đèn, mái tóc đen trước trán vẫn
còn ướt, gương mặt nhìn nghiêng bị sống mũi thẳng cùng đường vòng cung
của khớp hàm dưới ngang ngạnh khắc họa nên một bức tượng hoàn mỹ. Mắt
anh vẫn cụp cuống như đang chăm chú nhìn vào ánh lửa dần tắt lụi trong
chiếc gạt tàn.
Máy điều hòa giữa phòng lan tỏa ra từng luồng gió lạnh. Thư Quân cảm
thấy lạnh toát,dường như cảm giác lạnh lẽo tỏa ra từ đáy lòng.
Ngoài cử động của ngón tay, Châu Tử Hoành im lặng gần như không nhúc
nhích khiến cô chẳng tài nào đoán được những toan tính trong lòng anh.
Thư Quân đợi khá lâu để có được đáp án, chính vào lúc nghĩ rằng từ bỏ thì anh đứng phắt dậy, xoay người lại nhìn cô. Châu Tử Hoành lặng lẽ
nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm tựa biển khơi sau cơn mưa thoảng qua.
Người phụ nữ này, trong ấn tượng của anh, cô chưa từng cầu xin anh
điều gì. Đây là lần đầu tiên, lại là vì người khác. Hồi lâu sau, đối mặt với ánh mắt phảng phất vẻ thỉnh cầu của cô, anh trầm giọng nói:
"Anh hiểu rồi."
Câu nói "anh hiểu rồi" rốt cuộc mang ý nghĩa gì chứ? Thật ra trong
lòng Thư Quân chẳng thể nắm bắt được. Thế nhưng hiện giờ cô chỉ có thể
chọn lựa tin tưởng anh, tin anh thật sự không có hành động gì quá đáng
với Bùi Thành Vân. Nhưng cũng chính vì việc này mà mối quan hệ giữa anh
và cô như rơi vào tình trạng càng bế tắc hơn nữa.
Chẳng những tối đó không nói gì với nhau mà thậm chí liên tục mấy
ngày sau đó, những lúc không thể không gần nhau thì anh dường như cũng
thiếu hứng khởi với cô, chẳng còn chòng ghẹo, châm biếm cô hoặc lấy việc dằn vặt cô ra làm niềm vui nữa.
Thật ra đây cũng là việc tốt, nhưng Thư Quân phát hiện ra tâm trạng của cô còn tồi tệ hơn trước đây nữa.
Phía công ty do sắp đặt lịch làm việc dày đặc từ trước cho cô nên
không thể không thay mặt cô khước từ tham dự một hoạt động quy mô lớn.
Trái lại Từ Bội Bội vừa chụp quảng cáo từ Nhật Bản trở về, vất vả cực
nhọc vừa xuống máy bày liền chạy nhào đến ngay hiện trường.
Sau đó giới truyền thông đưa tin tức liên quan, Từ Bội Bội xuất đầu
lộ diện, "sát hại" vô số phim chụp ảnh. Sau này gặp riêng nhau tại công
ty, Từ Bội Bội vờ thể hiện sự tiếc nuối thay cho Thư Quân, bởi lẽ chương trình hoạt động tối hôm đó có sự tham gia của vài nhạc sĩ nổi tiếng,
còn Thư Quân lại bỏ lỡ dịp giao lưu cùng họ.
Đến khi công chúa chim công cao ngạo nhanh nhẹn rời đi Tiểu Kiểu phẫn nộ nói:
"Có gì hay đâu chứ, thật là. Có cần thiết phải cố ý đến đây để nói những lời này không?".
"Đừng giận, đừng giận." Thư Quân an ủi trợ lý, nói bỡn cợt:
"Ít ra hiện giờ cô ấy còn chủ động nói chuyện với chị, đổi lại là trước đây làm gì có chuyện đó chứ!".
"Chị Thư, chị tốt quá!"
"Chứ không thì thật sự bị cô ta làm cho tức mà chết rồi, chứ để cô ấy khoe khoang làm gì?" Thư Quân cười nói.
"Đúng thế. Mấy ngày nay em thấy chị cứ buồn bã không vui, cứ ngỡ chị vì chuyện này mà không vui chứ."
"Sao có thể thế được."Thư Quân nghĩ, có lẽ chỉ có bản thân cô biết vì sao gần đây cô không vui.Thật ra cô cũng có dục vọng riêng của mình.
Mỗi khi Châu Tử Hoành nhắc đến Bùi Thành Vân, trong lòng cô không phải
là không có cảm giác muốn báo thù.