ên gương mặt anh.
"Hiếm khi hôm nay em chủ động như vậy vả lại đúng thời gian nữa, anh
cứ ngỡ cuối cùng em bắt đầu nhớ lại thời kỳ tắm chung tuyệt vời trước
đây chứ."
Anh liếc nhìn cô cười nhạt, sau đó liền xoay người vào phòng tắm
khiến những câu hỏi của cô trượt đến đầu môi lại nuốt ngược trở lại.
Cứ thế, Thư Quân kìm nén một bụng nghi vấn, ngồi trên giường trong
phòng ngủ lơ đãng chyển qua chuyển lại hơn trăm kênh truyền hình mới đợi được anh tắm xong bước ra.
Châu Tử Hoành vừa đưa khăn bông lên lau đầu vừa liếc mắt nhìn về phía ti vi. Trên ti vi đang bật kênh nước ngoài, chẳng hề có phiên dịch,
người dẫn chương trình tóc vàng mắt xanh đang đọc tin tức. Anh chuyển
ánh nhìn sang gương mặt Thư Quân, thoáng chốc nhếch khóe môi lặng lẽ mỉm cười, nụ cười đầy sự mỉa mai.
Thư Quân cảm thấy vô cùng khó chịu, không khỏi ngước mắt nhìn chăm chăm:
"Sao thế?"
"Nhìn em đầy tâm sự, em đang nghĩ gì vậy? Việc hay là người?"
Anh uể oải hỏi, tiện tay vứt chiếc khăn bong sang một bên, ngồi vào chiếc ghế mềm mại bên giường.
Chiếc ghế này là của Thư Quân mua. Chính vào khoảng thời gian mắt anh có vấn đề anh vẫn thường tựa lưng vào ghế ngồi phơi nắng để Thư Quân
đọc tin tức cho nghe. Đoạn hồi ức đó khiến tâm tình Thư Quân bỗng chốc
rối loạn. Nhưng cô nhanh chóng điều chỉnh lại, không trông thấy sự mỉa
mai và hàm ý trong ngữ điệu của anh. Cô xoay người đối mặt với anh, hỏi:
"Hồi tối anh đi dung cơm với ai vậy?".
Châu Tử Hoành nhìn cô, ngưng một lát rồi nói:
"Một người bạn sao vậy?".
"Em trông thấy các anh. Người bạn của anh hình như em cũng quen."
"Ồ, vậy sao?" Châu Tử Hoành cười nhạt nói:
"Bác sĩ Hoàng, em và ông ấy cũng quen biết nhau sao?".
Cô biết mình đã lọt vào mắt của anh mà không hay biết gì, nhưng cũng chẳng mấyđể tâm, chỉ gặng hỏi:
"Rốt cuộc anh muốn làm gì?"
"Câu hỏi của em thật lạ. Cái gì mà anh muốn làm gì? Còn em, vì sao em lại có dáng vẻ căng thẳng chứ?"
"Vì hiện giờ em rất nghi ngờ anh".
"Nghi ngờ gì nào?" Anh nhìn cô, bờ môi mỏng vẫn nhoẻn nụ cười nhàn nhạt.
"Anh lại cảm thấy em cực kỳ lạ. Thư Quân, trước đây anh và người nào dung cơm xã giao em chưa từng quan tâm đến."
"Đó là hai việc khác nhau." Cô mím môi, khẽ lộ ra sự do dự và đấu tranh tận đáy lòng.
"Em đừng có nói với anh, tối nay em tự giá đến đây chính là vì chuyện này nhé!"
Ngữ điệu anh bình thản chọc thẳng vào tâm tư của cô nhưng trực giác của cô cho thấy không thừa nhận là tốt nhất.
Chính vào lúc cô im lặng, Châu Tử Hoành dường như chẳng chịu dễ dàng buông tha cho cô:
"Em còn chưa nói với anh, em và bác sĩ Hoàng làm thế nào quen với nhau?".
"Trong phòng bênh một người bạn."
"Bạn gì mà đáng để em ngày nào cũng chạy vào bệnh viện thế?"
Quả nhiên, Thư Quân nghĩ, hôm đó ở bệnh viện anh đã trông thấy cô.
Thế nhưng, trước đó anh không hề nhắc gì đến, là vì muốn đợi sự việc rõ
ràng rồi mới tính sổ sao? Huống hồ ngữ điệu anh tuy tùy tiện nhưng đã
chứng minh được những suy đoán của cô.
Cô không khỏi hít sâu một hơi, lẳng lặng nhìn anh, chợt mở miệng nói:
" Châu Tử Hoành, anh nói vậy là có ý gì đây? Em không tin là anh thật sự không biết. Dù sao cả hai cũng ở bên nhau lâu vậy rồi, anh cũng có
thể nhìn thấu em, em cũng hiểu rõ trong lòng anh nghĩ gì. Cái kiểu cách
biết rõ còn hỏi đó, anh giỡn thấy vui lắm phải không?"
"Thường thôi, thật ra anh vốn chẳng có kiên nhẫn đùa giỡn với người khác những chuyện này đâu."
Châu Tử Hoành rốt cuộc thu lại vẻ mặt cười mà không cười, đứng phắt dậy đi đến trước mặt cô.
"Nhưng mà, vì đối tượng là em, mà em hình như rất thích nói vòng vo
với anh. Nếu anh không phối hợp với em, anh cảm thấy không phải cho
lắm!"
Anh bỗng chốc tiến sát lại đến mức dường như có thể đếm rõ những hạt
nước li ti đọng lại trên cơ bụng. Cô vô tình ngẩng lên sau đó lại cảm
thấy dường như không thoải mái dứt khoát đứngluôn dậy. Cô nhìn thẳng mắt anh:
"Vậy chúng ta thẳng thắn chút nhé. Em thật sự đang nghi ngờ mục đích anh gặp mặt vị bác sĩ đó. Anh đừng có mà phủ nhận."
"Ồ? Vậy em thấy anh có mục đích gì?"
"Anh không phủ nhận, đúng không? Thật ra trước giờ đều là vấn đề giữa hai chúng ta, em mong rằng anh đừng liên lụy đến người khác."
"Chẳng lẽ người khác mà em vừa nói, là bạn học cũ kiêm mối tình đầu
ư?"Lời anh vừa dứt, giọng điệu cô khẽ chùng xuống, không tin được nhìn
anh:
"...Em quả nhiên là không đoán sai".
"Em đoán gì nào? Em cảm thấy anh sẽ gây ảnh hưởng gì không tốt với anh ta sao?"
"Lẽ nào bữa ăn tối nay của anh không có chút liên quan nào đến Bùi Thành Vân ư? Hoặc có thể thật sự là vì anh ấy."
"Thư Quân", người đàn ông điển trai dáng vẻ tựa Satăng đột nhiên mỉm
cười, "Có lẽ em cảm thấy vô cùng tự hào đến mức tự tin với trực giác của mình, thế nên mới dám đến đấy để chất vấn anh".
"Mong anh thẳng thắn trả lời em."
"Tùy em thôi."
Anh xoay người, dường như không muốn tiếp tục đôi co với cô nữa, kéo
hộp thuốc lá và bật lửa ở đầu giường, miệng ngậm điếu thuốc, anh vừa
châm lửa vừa nói:
"Cứ cho là anh làm gì bất lợi cho anh ta, vô tình bị em phát hiện, thì có lẽ em có thể nghĩ cách