pacman, rainbows, and roller s
Mưa Gió Thoáng Qua, Tôi Yêu Em

Mưa Gió Thoáng Qua, Tôi Yêu Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324371

Bình chọn: 10.00/10/437 lượt.

vấn đề về tim mạch à, cần phải mời ông ấy khám cho à?"

"Chẳng có vấn đề gì cả." Trần Mẫn Chi thầm ân hận về sự bất cẩn của

mình, tintức liên quan đến vị bác sĩ khoa tim mạch nổi tiếng trong thành phố chẳng biết anhxem được bao nhiêu rồi.

Cô không khỏi tức giận, con người này sao lại tùy tiệnđộng vào máy

tính của cô chứ? "Làm việc riêng trong giờ làm việc, thật chẳng giống

phong cách của em."

"Em và anh không thân, sao anh biết phong cách của em?"

"Việc này phải có bản lĩnh nhìn người".

Châu Tử Dương gác chân quay hai vòng trên chiếc ghế xoay, chợt nheo mắt nhìn cô, "Lẽ nào là anh trai anh bảo em tra tìm ư?"

"Không phải." Trần Mẫn Chi không vui phủ nhận.

"Anh thấy mười phần thì đến tám, chín phần là đúng!" Châu Tử Dương đứng dậy tiến sát gần cô hơn:

"Nói anh biết đi, anh trai anh vì sao bảo em tra tìm cái này?. Dáng

người anh cáo lớn, thon gầy, cô cũng chẳng phải thấp, hai người bọn họ

gần như chỉ cách nhau nửa cái đầu. Anh khẽ nghiêng mình dường như cả

gương mặt gần ngay trước mắt cô, gương mặt điển trai hoàn hảo ấy chẳng

chê vào đâu được.

Cô có một loại ảo giá cảm thấy bản thân mình nhanh chóng chìm đắm

trong hơi thở của anh, trong lòng bất giác bật "hồi chuông cảnh tỉnh".

"Anh muỗn dụ dỗ em sao?"

Lơi vừa dứt, Trần Mẫn Chi hận đến mức muốn cắn lưỡi mình.

Cô hoài nghi nhất định là dây thần kinh mình có vấn đề nên mới thốt

ra câu nói này. Châu Tử Dương khẽ ngẩn người, nụ cười rộng mở trên gương mặt. "Nếu như có thể hấp dẫn em anh cảm thấy vô cùng vinh hành."

"E là em chẳng có phúc phận đó."

"Ồ, có muốn thử không?"

"Cảm ơn sự quan tâm của anh, nhưng em nghĩ hay là thôi đi."

Trần Mẫn Chi khẽ đẩy anh ra, nghiêm chỉnh ngồi vào vị trí của mình.

Lưng ghế cùng tay vịn bao trùm quanh mình lúc này cô mới cảm thấy an

tâm, nhịp đạp loạn xạ của con tim cũng dần bình tĩnh trở lại.

Bị gián đoạn như vậy, câu chuyện về vị bác sĩ Hoàng trước đó coi như bị bỏ qua.

Châu Tử Dương nán lại một lát mãi đến khi Trần Mẫn Chi nhận cuộc điện thoại nội bộ anh mới nói tiếng tạm biệt với cô. Trần Mẫn Chi đứng cách

bạn làm việc rộng lớn báo cáo xong thì nghe thấy giọng điệu căn dặn của

người sau lưng:

"Em thay anh liên lạc với ông ấy, đặt cuộc hẹn ra ngoài gặp mặt."

"Vâng" Trần Mẫn Chi xoay người đi chợt bị gọi giật lại.

"Lúc nãy có phải Châu Tử Dương ở ngoài đó không?"

"Ồ, vâng." Châu Tử Hoành ngước mắt nhìn người trợ lý nhanh nhẹn cẩn trọng:

"Bọn em hình như rất hợp nhau thì phải?"

"Cũng tạm thôi, thật ra cũng chẳng thân lắm."

"Vậy à." Châu Tử Hoành mỉm cười, ngưng một lát nói hàm ý sâu xa:

"Thật ra con người nó cũng chẳng tệ." Trần Mẫn chi không trả lời. Anh lại nói:

"Không còn việc gì nữa, em ra ngoài làm việc đi!"

"Vâng."

Đi ra ngoài cô mới phát hiện tách cà phê vẫn còn ở trên bàn, hơi ấm

còn sót lại. Trần Mẫn Chi cầm chiếc tách đứng dậy đem vào phòng trà.

Kỳ nghỉ ốm kết thúc, Thư Quân quả nhiên nhanh chóng nhận được hợp

đồng phát ngôn. Cô suy trước tính sau vẫn quyết định khiêu chiến cùng vị sếp mạnh mẽ.

"Có thể đổi người khác không chị?" Cô đề nghị.

"Em thấy ai thích hợp hơn?" Nicole tỉnh bơ hỏi gặng lại.

Thế nhưng Thư Quân vốn chưa từng suy nghĩ việc này, chỉ cần có người

chịu nhận, là ai đi chăng nữa thì có liên quan gì đến cô chứ?

Sự trầm mặc do dự của cô đều lọt vào mắt của Nicole. Nicole bình tĩnh nói với cô:"Công ty đã xem xét cân nhắc mọi mặt mới thay em tiếp nhận

vai trò phát ngôn. Chị nhớ là lần trước chị cũng đã nói rồi, hợp tác

cùng G&N là một cơ hội rất tốt. Dù là với em hay là với công ty thì

đề có lợi cả. Em cảm thấy chị nói thẳng quá phải không?".

Lời nói của cô chặn ngang động tác chau mày của Thư Quân.

"Chị chỉ nói thật lòng mà thôi. Sếp mở công ty này là để kiếm tiền,

còn em bước chân vào ngành này là để kiếm sống. Hiện giờ sự nghiệp của

em đang đi lên, đây là một cơ may tốt, người thường có nằm mơ cũng chẳng có được, giờ thì em lại muốn nhường cho người khác. Thư Quân, chị thực

sự không hiểu em."

"Dù sao em cũng thật sự không muốn nhận lời."

Cuối cùng Thư Quân chỉ nhấn mạnh lặp lại câu nói này nhưng cả bản thân cũng cảm thấy đây quả thực không thể xem là lý do được.

Quá yếu đuối chẳng có sức thuyết phuc. Quả nhiên, Nicole mặt dài nhắc nhở cô không chút kiêng nể:

"Chị không quan tâm em có thật sự để tâm đến công việc này không,

nhưng nếu em đã ký hợp đồng với công ty, nội dung trong hợp đồng có lẽ

em vẫn chưa quên đấy chứ? Trong điều kiện không làm tổn hại đến lợi ích

và hình tượng cá nhân thì em có nghĩa vị ra sức phối hợp hoàn thành

nghiệp vụ và hoạt động của công ty. Hai bên đều có nghĩa vụ như nhau.

Đây chính là công việc. Mong rằng em đừng gộp chung chuyện tình cảm

riêng tư mà làm ảnh hưởng đến lợi ích của mọi người".

Từ phòng làm việc của Nicole bước ra, Thư Quân đụng mặt trợ lý Tiểu Kiều. Tiểu Kiều hứng chí hỏi nhỏ:

"Chị Thư, có phải chị sắp được chụp hình quảng cáo không?".

"Sao em biết?"

"Tin đồn ấy mà, nhưng nguồn thông tin thì rất đáng tin cậy đấy!" Tiểu Kiều cười bí hiểm, lại chất vấn:

"Khi nào thì chị bắt đầu?".

"Một thời gian