chờ nữa, hắn đã đi rồi."
Thật sự đi rồi? Hồng Ngưng ngẩn ra.
Cẩm Tú lau nước mắt trên mặt nàng đi, khẽ nói: "Một ngày kia ngươi đăng nhập tiên tịch, hiển nhiên có thể nhìn thấy bọn họ."
Hồng Ngưng gật gật đầu, vùi sâu mặt vào trong ngực hắn, thấp giọng: "Ta chỉ là không quen, lúc trước vẫn còn tốt, đột nhiên không thấy nữa...... Không thể tưởng tượng được sống cùng nhau lâu như vậy, hắn.... cũng không nói một tiếng mà rời đi."
Cẩm Tú nói: "Ngươi cho rằng hắn sẽ đi mà không từ biệt?"
Hồng Ngưng sửng sốt, chợt nhớ tới gì đó, kinh sợ: "Chẳng lẽ..... Hắn có việc, không thể không đi?"
Cẩm Tú thừa nhận: "Tốt nhất ngươi nên để hắn đi."
Sự không vui lúc trước lập tức biến mất không còn bóng dáng tăm hơi, Hồng Ngưng thầm hận sự sơ suất của bản thân, từ trước đến nay Bạch Linh đều là mặt lạnh tim nóng, không từ biệt, chắc chắn có chuyện thật nghiêm trọng, hắn sợ nói ra sẽ khiến mình lo lắng? Đều là do ngày thường sơ ý, đối với chuyện của hắn hoàn toàn không biết gì cả, vậy mà bởi vì một câu "rời đi" mà cũng giận dỗi, không nghĩ đến biểu hiện kỳ lạ của hắn gần đây.
Nàng càng nghĩ càng lo lắng: "Hắn có thể bị nguy hiểm hay không?"
Cẩm Tú nói: "Đã đi rồi, sẽ không có việc gì." Hồng Ngưng nghe thấy thế mới khẽ thở ra.
Cẩm Tú nói: "Sư phụ ngươi, Văn Tín nay đã bái Đông Nhạc Quân toạ hạ tu hành, không bao lâu nữa có thể vào tiên tịch."
Hồng Ngưng mừng rỡ: "Thật sự?"
Cẩm Tú vuốt cằm: "Nếu ngươi muốn gặp hắn, thì chăm chỉ tu hành, trong hai năm tới chỉ sợ ta không thể tới thăm ngươi nhiều được."
Hồng Ngưng ngửa mặt lên: "Ngươi cũng phải đi?"
Thấy vẻ mặt thất vọng của nàng, Cẩm Tú dịu dàng nói: "Ta có chút chuyện quan trọng không thoát thân ra được, ngươi nhớ kỹ không thể chạy loạn."
Từ lời nói mơ hồ cảm nhận được sự lo lắng, Hồng Ngưng rốt cuộc không càn quấy nữa, trong nháy mắt cười nói: "Được rồi, ngươi mau đi làm chính sự đi, ta từ từ tu hành, ngươi ở trên trời chờ ta."
Cẩm Tú nhìn nàng, trầm mặc.
Trong lúc cô độc được ôm, tuy không nói là ôm nhau gì, cũng đều ngọt ngào hơn cái khác.
Một tiếng sấm vang lên trên đỉnh đầu, Hồng Ngưng giống như không nghe thấy: "Ngươi thật sự là tiên hoa trà?"
Cẩm Tú mỉm cười nâng tay trái lên, trên tay có một cành trà hoa đỏ. Đoá hoa đỏ tươi như lửa, nhiệt tình lại quyến rũ, cành lá rất xanh, lộ ra ba phần cứng cỏi, thật sự là tươi đẹp mà không yêu kiều, so với Mẫu đơn thiếu chút cao quý, so với hoa mai thiếu chút kiêu ngạo, nhưng cũng có một loại hương vị hồn nhiên sơn dã.
Mặt Hồng Ngưng rất thích, đoạt lấy đến xem, lại ngửa mặt nhìn hắn hơn nửa ngày, mới thở dài: "Hoa này không giống ngươi."
Cẩm Tú nói: "Giống ngươi."
Mặt Hồng Ngưng nóng lên: "Sao lại giống ta được."
Cẩm Tú nói: "Gan to làm loạn, trẻ tuổi khinh cuồng."
Hồng Ngưng làm sao không nghe ra hàm ý trong lời nói, nhíu mày trừng hắn: "Ngươi nói thẳng ra là ta làm càn vô lễ là được rồi."
Cẩm Tú cười mà không nói, không biết từ nơi đâu biến ra một bình bạch ngọc dài nhỏ đẹp đẽ, lấy cành hoa từ trong tay nàng cắm vào bình, để lên trên bàn: "Sau này nó cùng ngươi, nếu có việc gấp, cứ lấy nó ra khỏi bình."
Hồng Ngưng vội nói: "Ta đi chuẩn bị chút nước."
Cẩm Tú ngăn lại: "Không cần."
Không nước, hoa sẽ không héo sao? Hồng Ngưng âm thầm lấy làm kỳ lạ.
Những ngày tiếp theo, Hồng Ngưng dứt bỏ những chuyện khác, bắt đầu tu Tích Cốc thuật.
Có lẽ tâm tình liên quan đến thời tiết, hơn nữa có thuốc Bạch Linh chuyên tâm luyện chế phụ trợ, đoạn thực cũng không có khó khăn như nàng nghĩ, nửa tháng sau, nàng chỉ cần uống thuốc uống nước đều thấy cả người thoải mái, biến hoá bất ngờ khiến nàng cảm thấy ngạc nhiên cùng thú vị, Tích Cốc thuật này thật thích hợp với kẻ lười, khỏi cần nhóm lửa nấu cơm.
Hoa sơn trà trong bình ngọc quả thực không có héo tàn. Không những không héo, mà màu sắc của hoa kia lại càng ngày càng tươi đẹp, rực rỡ vô cùng, hẳn là dựa vào linh khí trong bình, Hồng Ngưng cẩn thận quan sát linh bình kia, phát hiện trên mặt chỉ có bốn chữ nhỏ: Hoa triêu phong lộ.
Đời này đã trải qua không ít chuyện lạ, chuyện bất ngờ nhất chính là mình lại cùng thần tiên luyến ái, hơn nữa lại thuận lợi hơn cả dự liệu.
Văn Tín chắc đã nhập tiên tịch, Bạch Linh sớm hay muộn cũng sẽ biết, mà nàng, có thể có được tình yêu vĩnh hằng như nguyện cầu?
Hồng Ngưng sờ sờ đoá hoa đỏ tươi, cảm thấy mặt hơi nóng, vội vàng đặt nó về chỗ cũ.
Trời đã tối, nàng đứng dậy đi ra ngoài, chuẩn bị đến dòng suối múc nước. Nhưng lại có một người đứng ngoài cửa.
Bi cặp mắt kia nhìn khiến cho tâm thần rung động, Hồng Ngưng giật nẩy mình, cuống quít dời tầm mắt đi, nắm lấy kiếm gỗ đào nhỏ bên hông, lui về phía sau hai bước: "Ngươi tới đây làm cái gì!"
Lục Cửu tiến lên, tiếng nói từ tính lộ ra vô hạn mê hoặc: "Đương nhiên là tìm ngươi rồi, trận pháp này coi như bố trí cũng cao minh, làm ta mất mấy ngày công phu."
Hồng Ngưng lui vào trong cửa, thản nhiên nói: "Tìm ta làm cái gì."
Lục Cửu dịu dàng: "Ở một mình trong núi không khỏi cô quạnh, Lục Cửu đặc biệt đến làm bạn."
Đây là lời kịch đám hồ ly trong liêu trai thường nói với thư sinh, Hồn