đồ chinh phục, nó mới ngoan ngoãn sa
bẫy. Hứa Dực Trung đặc biệt đắc ý mình đã kịp thời điều chỉnh sách lược đối phó
với con thỏ này. Anh lại nghĩ đến câu chuyện luộc ếch, từ từ đun cho nước nóng
dần, đến khi ếch phát giác muốn nhảy cũng không nhảy ra được nữa.
Nghiêu Vũ đột nhiên từ salon bật dậy, "Hứa Dực
Trung, tôi muốn đến chỗ này, anh có thể đưa tôi đi không?".
Tâm trạng đang tốt, cô muốn đến một nơi.
Hơn mười giờ đêm, gió lạnh rít từng cơn, Hứa Dực Trung
đưa Nghiêu Vũ đến trường đại học của cô. Từ ngày tốt nghiệp, cô chưa quay lại
sân vận động này, trước đây cô không dám đến, cô tránh nơi đó. Nhưng bây giờ,
sau khi gặp lại Đồng Tư Thành, cô muốn đến.
Nghiêu Vũ hơi ngửa mặt, vui vẻ nói với Hứa Dực Trung,
"Tôi muốn ờ lại đây một lát, anh về trước đi, đừng đợi, tôi sẽ gọi xe
về".
"Tôi chờ cô!". Nghiêu Vũ muốn quay lại
trường cũ, Hứa Dực Trung nhìn thần thái cô là hiểu, nơi đó chắc chắn có kỉ niệm
của cô và Đồng Tư Thành, anh chỉ không biết đó là nơi họ chia tay.
"Không cần! Không cần. Cảm ơn anh. Tạm
biệt!".
Có lúc con người cần một mình như vậy để suy nghĩ. Có
lẽ trở về nơi tràn đầy kỉ niệm, cảm giác đã thay đổi. Nghiêu Vũ có thể bảo anh
đưa cô đi; anh thấy mình đã tiến
được một bước lớn, "Tôi ở đây đợi cô!".
"Vậy được, một lát tôi sẽ ra".
Nghiêu Vũ đi qua cửa ngách vào sân vận động. Sân vận
động mùa đông vắng tanh không một bóng người. Ánh đèn đường trắng đục tỏa
xuống, không gian trên sân bồng bềnh quầng sáng nhạt, như lớp sương mù.
Cô khép chặt tà áo, nhón chân bước lên bậc khán đài, ở
đây có bốn mươi bậc, mỗi bậc cao năm mươi centimet. Nghiêu Vũ nhắm mắt bước
từng bậc. Khi đếm đến bốn mươi liền mở mắt, mình đếm sai ư? Phía trước sao lại
vẫn còn nhiều bậc nữa?
Nghiêu Vũ nghi hoặc, lại lập tức hiểu ra, tất cả có
năm mươi bậc, chỉ là ngày xưa bước lên mỗi bậc, cô đều dừng lại ngửa cổ nhìn
Đồng Tư Thành, cười hớn hở nói với anh: Tư Thành, nếu anh cao bằng này thì tốt.
"Vậy anh
phải cao hơn ba mét. Theo cách tính của em, coi như anh dị dạng".
Nghiêu Vũ tính cho Đồng Tư Thành chiều cao lí tường
của đàn ông, cô lấy mình làm tiêu chuẩn, cao bằng cô hoặc là thấp hơn cô đều
không được, cao hơn cô một cái đầu trở lên cũng là không được. Cô dùng tay đo
chiều cao của anh, đầu cô vừa chạm cằm anh. Nghiêu Vũ cười, "Anh nguy hiểm
thật, cao thêm ít nữa là dị dạng!".
Về sau Nghiêu Vũ thay đổi cách tính, ví dụ cô đứng ở
bậc bốn mươi khán đài sân vận động ngửa cổ nhìn anh ở bậc năm mươi, cảm thấy
vừa đẹp.
"Sao em lại thay đổi cách tính rồi?".
"Bởi vì...". Nghiêu Vũ ôm lưng anh, "Em
thích cảm giác ôm anh thế này". Có lúc cô húc đầu vào bụng anh, Đồng Tư
Thành nhảy lên, "Lại trò gì thế?".
"Muốn biết cảm giác húc vào bụng bông trong võ
công là thế nào?".
Đồng Tư Thành dở khóc dở cười, không ngăn được những
trò đùa nghịch của Nghiêu Vũ, những cái đó trở thành bao đốm sáng trong kí ức.
Nghiêu Vũ ngẩng đầu, đèn đường bên ngoài sân vận động
quá sáng, không có Đồng Tư Thành đứng phía trên che chắn, mắt cô bị lóa, hơi
khép lại, cô bước lên bậc cao nhất cúi nhìn.
Trước đây mỗi lần cô đi vào sân vận động, Đồng Tư
Thành đều từ trên bậc cao nhất đứng dậy nhìn cô, cảm giác thế nào?
Nghiêu Vũ nhìn sân vận động trống trải, hình dung lại.
Dường như cô nhìn thấy Đồng Tư Thành đi tới, đang từng
bước đến gần. Nụ cười dần dần hiện ra. Đúng vậy, cô di chuyển từng bước như thế
này tiến lại gần anh, anh sẽ mỉm nụ cười hân hoan và chờ đợi như thế.
Nghiêu Vũ rũ người ngồi sụp xuống.
Anh đã trở về, đứng dưới ánh đèn đường đợi cô. Cô có
muốn cùng anh làm lại từ đầu? Quên đi cảnh chia tay ngày đó, làm lại từ đầu?
Trong những ngày xuân có nắng cô thích ngồi trên bậc
khán đài đọc sách, gió lật tung trang sách, cuốn đi cánh hoa khô ép trong đó,
những cánh hoa ngả vàng, khô giòn từng cánh bay đi, đậu xuống bậc khán đài, cô
nhảy theo nhặt lại. Vừa nhặt được mấy cánh đã thấy Đồng Tư Thành tay cầm một
cánh hoa khô, rất ý nhị đọc mấy chữ ghi trên đó: hoa bay nhởn nhơ nhẹ tựa giấc
mơ...
Trả lại em! Nghiêu Vũ đỏ mặt.
Đồng Tư Thành cười như nắc nẻ, giây phút đó Nghiêu Vũ
nhìn thấy ánh nắng xuân trong vắt và nóng ran. Anh đặt cánh hoa vàng vào lòng
bàn tay đưa đến trước mặt cô giống như nâng cánh bướm, cánh bướm dập dờn muốn
bay.
...
Ở đây tĩnh mịch như vậy, ánh đèn đường tỏa xuống người
cô, kéo bóng cô đổ dài trên bậc khán đài. Nghiêu Vũ lạnh rúm người. Bỗng nhớ
tới Hứa Dực Trung đợi bên ngoài, không nên để anh đợi lâu, về thôi.
Cô đứng lên, bóng đổ dài, bị những bậc khán đài chia
thành mấy khúc. Cái bóng mỏng như dao cứa vào tim cô, hơi thở nặng nề đau buốt.
Nghiêu Vũ ngồi sụp xuống, gục đầu, lặng lẽ khóc.
Cô đã yêu anh bằng cả trái tim sôi sổi tràn máu nóng,
tưởng đã tìm đươc tình yêu đẹp như trong sách, cô yêu anh như vậy, yêu anh như
vậy.
Hứa Dực Trung ngồi đợi rất lâu trong xe, rồi ra ngoài,
lục túi áo tìm thuốc hút, kiên nhẫn chờ đợi. Anh biết Nghiêu Vũ nán lại đây lâu
như vậy tất có nguyên nhân. Anh rất muốn vào xem cô thế nào, cố tự thuyết phục,
cô cần không gian