Teya Salat
Mưa Nhỏ Hồng Trần

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326714

Bình chọn: 8.00/10/671 lượt.

trọng

nói.

“Về ngay nhé, mặc thêm áo chưa?”. Mẹ nhìn ái ngại.

“Dạ, đủ ấm rồi”. Thiên Trần trả lời, cả hai bước ra,

Nghiêu Vũ cảm thấy lòng bàn tay toát mồ hôi, bíu chặt Thiên Trần.

Mẹ cô tiễn ra cửa, nhìn theo hai người một lúc, Thiên

Trần không dám ngoái lại, không dám nhìn về phía Tiêu Dương, đi đến cổng khu

mới dám ngẩng lên.

Nghiêu Vũ đứng ở cổng, quan sát bên trong, quay đầu

nói nhỏ, “Mười phút!”.

Thiên Trần còn chưa kịp phản ứng, cánh tay ai đã kéo

cô vào bóng cây. Cô vừa gục vào anh, khẽ gọi, “A Dương!”.

Tiêu Dương ôm chặt cô, mùi hương quen thuộc ập đến,

mắt anh chợt ướt. Cả hai không nói, chỉ yên lặng ôm chặt nhau.

Nghiêu Vũ nhìn thời gian vội báo hiệu cho họ.

Đối với cặp tình nhân, mười phút giống như một giây,

chớp mắt đã trôi qua. Nghiêu Vũ không muốn quấy rấy họ, lại không thể không

nhắc, “Thiên Trần, phải về rồi”.

Tay Tiêu Dương hơi lỏng, “Thiên Trần, về nhà đi em?

Nghỉ sớm đi”.

Thiên Trần túm chặt áo anh, Tiêu Dương vuốt ve mặt cô,

giọng càng dịu, “Nghe nào, ngoan?”.

“Thiên Trần!”. Nghiêu Vũ hơi cuống, chỉ cần về muộn,

mẹ Thiên Trần tinh mắt thế, nhất định nhìn ra, lần sau mình làm gì cũng khó.

Thiên Trần lưu luyến buông tay, hôn má Tiêu Dương,

quay người chạy về. Tiêu Dương nhìn theo, môi mím chặt run run, mãi đến khi không

thấy bóng Thiên Trần, mới gượng cười nói với Nghiêu Vũ: “Lại phiền em rồi”.

“Nói gì vậy, đi thôi!”. Nghiêu Vũ hai tay bỏ trong túi

quần, cùng Tiêu Dương đi ra phía cổng.

“Sư huynh bảo có lẽ mười ngày nữa sẽ về nước”. Tiêu

Dương nói.

“Ồ, thế sao?”. Nghiêu Vũ nghe vậy, không biết vui hay

buồn, dường như vừa muốn, vừa không muốn gặp Đồng Tư Thành. Lại ngao ngán, “Có

hứng thú không, uống chút rượu nhé?”.

Tiêu Dương kinh ngạc nhìn cô. “Em chỉ uống một cốc là

say cơ mà?”.

“Em không nói là em muốn uống, chỉ muốn không khí quán

bar!”. Nghiêu Vũ không muốn về nhà, tâm trạng thế này sẽ rất khó ngủ.

Tiêu Dương cười, “Được, anh cũng đang thích!”.

Hai người vào quán bar bên ngoài đại học cũ. Rất lâu

không đến những chỗ huyên náo thế này, Nghiêu Vũ vừa vào cửa đã bị làn sóng âm

thanh chói tai dội đến, vội lùi hai bước, nhoẻn cười, “Tiêu Dương, lâu lắm

không đến đây, cảm giác là lạ”.

Tiêu Dương cười ngất, hai người vào tìm chỗ ngồi, anh

gọi nửa tá bia, Nghiêu Vũ gọi cốc nước lọc.

Âm nhạc dưới sự điều khiển của DJ kích thẳng vào thần

kinh, từng lớp chát chúa, vọng đến từng ngóc ngách phòng, trong cảnh này không

cần nói chuyện, Tiêu Dương và Nghiêu Vũ mỗi người theo đuổi ý nghĩ riêng.

Càng những nơi huyên náo, lòng càng cô đơn, tiếng

nhạc, tiếng người, đều là âm thanh của một thế giới khác, không thuộc về họ.

Tiêu Dương rót rượu ngẩng đầu nhìn Nghiêu Vũ, mắt cả hai cùng một thần sắc như

nhau, anh bỗng cười to, phá vỡ không khí trầm lặng giữa hai người, “Đi, chúng

ta vào nhảy Cha Cha Cha!”.

Nghiêu Vũ cười ha ha, cùng Tiêu Dương nhập vào đám

nhảy. Cô và Tiêu Dương đều nhảy rất giỏi, lặng lẽ phối hợp, nhanh chóng bắt vào

tiếng nhạc. Hai người cười hết cỡ, mặt bừng bừng hưng phấn. Tiêu Dương nhìn

Nghiêu Vũ thầm than, Nghiêu Vũ nhìn Tiêu Dương thở dài.

Có lẽ nhảy như vậy khiến cả hai nhẹ nhõm. Nghiêu Vũ

toát mồ hôi, lát sau đã không trụ được nữa, thở hổn hển vỗ vai Tiêu Dương, hét

to: “Mệt rồi, Tiêu Dương! Đã quá!”.

Tiêu Dương cười lớn, giơ tay chắn những người xung

quanh để cô đi ra. Tiêu Dương nói to, “Em không biết uống rượu thật đáng

tiếc!”.

“Em biết uống, nhưng không uống được nhiều, cứ uống là

có biến, rượu kém chất lượng không dám uống!”. Nghiêu Vũ cũng hét to trả lời.

“Có muốn uống không?”.

“Được, chỉ uống hai ngụm! Không uống thì giơ bình rượu

lắc!”.

Tiêu Dương đưa chai bia, Nghiêu Vũ uống một ngụm,

cười: “Có khi nửa tỉnh nửa say lại dễ chịu!”.

“Nghiêu Vũ, Đồng Tư Thành lại theo đuổi em, em có chấp

nhận không?”.

“Không biết!”. Nghiêu Vũ lắc người theo tiếng nhạc,

quá mâu thuẫn, quá khó quyết định, cô không muốn nghĩ, “Tiêu Dương, nếu bố mẹ

Thiên Trần tiếp tục phản đối, anh định thế nào?”.

Tiêu Dương yên lặng một lát rồi nói to, “Không biết!”.

Hai người nhìn nhau, cùng cười phá lên.

Cả hai không biết, ở một chỗ xa, Hứa Dực

Trung đang ngồi nhìn họ, hôm nay hết giờ làm, anh và Đỗ Lối

cùng đi ăn tối, sau đó Đỗ Lối nói lâu lắm không thăm lại trường cũ, vậy là đến

quán bar bên cạnh Đại học C. Vốn đã định đi, Hứa Dực Trung nhìn thấy Nghiêu Vũ

và Tiêu Dương bước vào vậy là nán lại.

Sau hôm mang tài liệu giúp Nghiêu Vũ, anh suy nghĩ rất

lâu, cảm thấy có lẽ do điều kiện của mình quá tốt, nhưng Nghiêu Vũ dường như

rất thờ ơ khiến anh tự ái mà để ý đến cô, nhưng không nghĩ mình lại thích cô

chỉ sau mấy lần tiếp xúc.

Cũng sau hôm đó, Hứa Dực Trung bắt đầu nghiêm túc suy

nghĩ, đã đến lúc mình nên tìm bạn gái, trước đây nhu cầu về mặt này dường như

rất bình thường, mặc dù xung quanh không thiếu người đẹp, cũng từng vui chơi

nhưng chưa hề động lòng, cũng không có ý định nghiêm túc. Nhưng bây giờ, anh

nghĩ, nên có bạn gái để khỏi làm những việc lạ lùng như một gã trai mới lớn.

Lại nghĩ đến buổi tối vô duyên vô c