o phòng, đi rót cốc nước:
“Biết rồi, Thiên Trần bị cảm”.
“Không phải”. Tiêu Dương lo lắng nhìn Nghiêu Vũ.
Nghiêu Vũ chợt hiểu, thở dài, “Anh không định nói bây
giờ muốn gặp Thiên Trần chứ? Đã sắp chín giờ, bố mẹ cậu ấy đều ở nhà, Thiên
Trần bị ốm, làm sao ra ngoài?”.
Tiêu Dương uống ngụm nước, yên lặng một lát, nói: “Anh
chỉ lo cho cô ấy, muốn em đến xem thế nào, Thiên Trần tắt máy rồi”. Nói xong
chìa cho cô xem tin nhắn của Thiên Trần.
Nghiêu Vũ nhìn, cũng hơi sốt ruột, “Có phải Thiên Trần
về nhà, xảy ra chuyện gì?”.
Tiêu Dương không nói, ánh mắt nhìn Nghiêu Vũ vừa e
ngại vừa cầu khẩn. Nghiêu Vũ nhìn anh, dường như hiểu ra, quay người cầm túi
xách, nói: “Đi thôi”.
Hai người đi taxi đến nhà Thiên Trần. Qua quán cháo,
Tiêu Dương nhớ ra Thiên Trần thích ăn cháo cá ở đây, liền bảo dừng xe mua một
suất, Tiêu Dương thận trọng bê hộp cháo, tay nóng rẫy, sốt ruột giục tài xế đi
nhanh.
Nghiêu Vũ ngồi ghế sau, lòng chợt cay đắng, nhớ lại
lần cô bị cảm, ngày nào Đồng Tư Thành cũng mua đồ ăn ngon, nhờ Thiên Trần mang
đến phòng cho cô. Nghiêu Vũ nhận được, liền chạy ra cửa sổ nhìn, anh đứng dưới
tầng giơ tay ra hiệu bảo cô vào, Nghiêu Vũ không chịu, chỉ ngây người nhìn anh,
anh cau mày nhắn tin bảo cô quay vào nằm nghỉ…
Anh yêu cô như vậy, sao có thể lạnh lùng nói chia tay?
Chớp hai mắt cay cay, nhìn ra ngoài. Đột nhiên thấy sợ, cô sợ Đồng Tư Thành trở
về, lại khuấy đảo cuộc sống, khiến cô không có lựa chọn nào khác.
Gần đến nơi, Tiêu Dương đưa hộp cháo cho Nghiêu Vũ,
lặng lẽ đứng đợi dưới gốc cây bên ngoài. Từ đây có thể nhìn thấy cửa sổ phòng
Thiên Trần, bây giờ chỗ đó âm u, tối như lòng anh lúc này.
Anh đứng dưới gốc cây, nhìn Nghiêu Vũ đi qua, mắt
không dời cửa sổ tầng hai, chờ đợi chỗ đó sáng đèn, ánh đèn có thể chiếu sáng
lòng anh.
Nghiêu Vũ tươi cười gõ cửa nhà Thiên Trần, giáo sư Đào
ra mở, “Ô, Nghiêu Vũ? Cháu tìm Thiên Trần?”.
“Vâng, bác Đào, nghe nói Thiên Trần bị ốm, ngày mai
phải đi làm, cho nên bây giờ cháu đến thăm, nhân tiện mang cho Thiên Trần ít
cháo”.
Giáo sư Đào để cô vào nhà, “Bây giờ có lẽ Thiên Trần
đã ngủ, con bé này”.
“Nghiêu Vũ à? Buổi tối Thiên Trần không ăn, bị cảm khá
nặng”. Mẹ Thiên Trần nói.
“Cô ạ, cháu đến thăm Thiên Trần”.
Mẹ Thiên Trần nói, “Cháu và Thiên Trần thân nhau như
vậy, cô cũng không giấu, cháu phải khuyên Thiên Trần không được đi lại với Tiêu
Dương, chuyện này cô không đồng ý”.
Nghiêu Vũ ngớ người, đoán chắc vẫn lại chuyện cũ. Bây
giờ Tiêu Dương đang đứng bên ngoài, nếu bố mẹ Thiên Trần biết… Cô cúi đầu,
giọng ngần ngại: “Cô à, đợi Thiên Trần khỏi đã, bây giờ nói chuyện này… cậu ấy
vẫn đang đau đầu. Cháu lên gác đây”.
Mẹ Thiên Trần thở dài, đưa mắt nhìn theo.
Vừa bật đèn, Nghiêu Vũ khóa trái cửa, đi đến bên
giường, mặt Thiên Trần hơi đỏ, vẫn còn sốt nhẹ, “Thiên Trần, Tiểu Vũ đây! Dậy
đi!”.
Thiên Trần mở mắt nhìn Nghiêu Vũ, cổ nghèn nghẹn, muốn
khóc, “Tiểu Vũ!”.
“Ôi, bà cô của tôi, phục cậu quá đấy, mau mặc thêm áo
ngồi dậy! Tiêu Dương đang ở dưới kia!”. Nghiêu Vũ nói khẽ.
Thiên Trần như tỉnh lại, “A Dương, anh ấy đến ư? Sao
anh ấy lại đến?”.
Nghiêu Vũ sốt ruột, “Cậu mau mặc thêm áo, kẻo lại bệnh
nặng thì khốn!”.
Thiên Trần vội mặc thêm áo chạy đến cửa sổ ngó xuống.
Có đốm lửa đầu thuốc lá lập lòe dưới gốc cây phía xa, nước mắt cô trào ra, há
miệng định gọi.
Nghiêu Vũ nhanh tay kéo cô, “Thiên Trần, cậu sốt cao
hoảng loạn hả? Bố mẹ cậu đang ở dưới nhà”.
Thiên Trần quay lại lao đến giường lấy di động, di động
không biết bị ai tắt máy, cô hấp tấp mở máy. Nghiêu Vũ vội đưa điện thoại của
mình.
Tiêu Dương nhìn cửa sổ sáng đèn, trong đêm thu, ánh
đèn đó ấm và sáng như vậy. Lòng anh cũng sáng lên, mọi phiền não được gột sạch
trơn. Anh ngây người nhìn bong dáng quen thuộc hiện ra trên cửa sổ, bỗng thấy
yên lòng, điện thoại đổ chuông, anh vội áp vào tai.
“A Dương!”.
Thiên Trần cố kiềm chế, không bật khóc, cô hít một
hơi, mắt đẫm nước lại nhìn về phía Tiêu Dương. Anh không đứng dưới đèn, cô nhìn
không thấy, nhưng biết anh ở đó.
“Em ăn một chút gì rồi ngủ đi, nha?”. Giọng
Tiêu Dương khe khẽ.
Nghiêu Vũ chỉ bát cháo trên bàn, “Anh ấy mua trên
đường”. Lòng nhói đau, Thiên Trần đột nhiên nói: “A Dương, hãy chờ em!”. Sau đó
tắt máy, quay lại bảo Nghiêu Vũ, “Mình phải gặp anh ấy, Tiểu Vũ!”.
Nghiêu Vũ sững người, “Làm thế nào cậu ra được?”.
Thiên Trần nghiến răng, “Mình nhảy xuống!”.
Nghiêu Vũ hoảng hốt, “Cậu điên rồi!”. Cô chạy đến cửa
sổ nhìn ra ngoài, lại ngoái đầu nhìn Thiên Trần, “Chẳng phải cậu tiễn mình ra
cổng là được sao?”.
Thiên Trần cười “khạch” một tiếng, mặt thiểu não,
“Mình lú lẫn rồi”.
Thiên Trần ăn xong cháo, chép miệng: “Ngon quá!”.
Nghiêu Vũ thấy vậy bật cười, kéo cô xuống nhà, bố mẹ
Thiên Trần đang xem ti vi, thấy cô đi xuống, hỏi, “Nghiêu Vũ về hả? Muộn rồi,
hay là ngủ ở đây một tối”.
“Không ạ, mai công ty cháu có việc, cô à, cháu sẽ nhớ
kĩ lời cô!”. Nghiêu Vũ ý tứ nói.
Mẹ Thiên Trần tươi cười, “Tốt quá, lúc nào rảnh lại
đến chơi!”.
“Mẹ, con tiễn Tiểu Vũ ra cửa!”. Thiên Trần thận