XtGem Forum catalog
Mười Dặm Gió Xuân Không Bằng Em

Mười Dặm Gió Xuân Không Bằng Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326905

Bình chọn: 9.00/10/690 lượt.

Khắc Lũy nhớ Hách Nghĩa Thành cũng đã đề cập qua một lần, “Nhiệm vụ giúp đỡ khám chữa bệnh cho người dân?” thấy Mễ Kha gật đầu, anh sờ sờ cằm.

Mễ Kha vẻ mặt nghiêm túc: “Bệnh viên lục quân không thiếu nhất chính là bác sĩ thực tập, nhưng bệnh viện huyện bác sĩ chuyên khoa cũng ít, cộng với thiết bị y tế không đủ, rất nhiều người bệnh không được chữa trị tốt. Em đến đó cũng có thể phát huy tác dụng, giúp bọn họ chữa bệnh.”

Hình Khắc Lũy châm chước: “Nhưng em có nghĩ đến, đây không phải là chuyện một sớm một chiều, có khi đi phải mất nửa năm, một năm?

Mễ Kha ôm cổ anh: “Cho nên chị Nhã Ngôn mới nói cùng anh thương lượng.”

“Không muốn em đi quá xa.” Hình Khắc Lũy thẳng thắn vỗ vỗ lưng cô, “Để anh suy nghĩ.” Thấy Mễ Kha muốn nói lại thôi, anh hiểu cô vội vã muốn quyết định, “Sáng mai sẽ cho em đáp án, kịp chứ?”

Mễ Kha gật đầu, ngoan ngoãn tựa sát vào người anh.

Ngày thứ hai Hình Khắc Lũy xuất viện, Mễ Kha cố ý xin nghỉ đưa anh về nhà, sau đó anh nói: “Muốn đi thì đi thôi. Mới vừa chuyển xuống đoàn, mặc dù cùng thành phố, nhưng cũng không có nhiều thời gian gặp nhau, dù sao từ thành phố A tới huyện dân cũng không phải xa.”

Cũng có ý nghĩ muốn giữ cô lại dù sao anh cũng không yên tâm để cô đi, nhưng có thể trở thành bác sĩ thực tập, đủ chứng minh cô có năng lực. Hình Khắc Lũy không muốn cô có tiếc nuối. Sau khi trở về, anh lại tiến thêm một bước vào Đảng và Trung ương, khi đó kết hôn cũng là nước chảy thành sông.”

Với tính khí của Hình Khắc Lũy, Mễ Kha cho rằng anh sẽ bá đạo nói: đi cái gì, ở lại. Hôm nay khi anh đồng ý, cô lại mơ hồ thất vọng. Hiểu được tâm tình của cô, anh than thở: “Không cho đi thì mất hứng, không đồng ý thì ầm ĩ một trận, sẽ nói không ủng hộ công việc, để cho đi thì lại thế này. Bảo bối, rốt cuộc là muốn thế nào?”

Nghe lời anh nói, lòng Mễ Kha cũng nhẹ nhàng, nhưng vẫn lầu bầu: “Thì là không nỡ.”

Mễ Kha ngồi trong ngực anh: “Đã đồng ý, không thể đổi ý.”

Hình Khắc Lũy ôm cô: “Nói thật, chờ trở lại, sẽ kết hôn.” Chưa bao giờ cảm thấy cầu hôn phải có kế hoạch, phô trương, tình cảm đến, anh cũng theo đó mà hành động.

Tiến độ của Hình Khắc Lũy không phải quá nhanh, nhưng Mễ Kha có chút không theo kịp tiết tấu. Nhưng dưới ánh mắt tha thiết của anh, cô nói không ra lời cự tuyệt: “Nếu như anh có thể phục tùng vô điều kiện, không bắt nạt, cưng chiều em vậy thì kết hôn thôi.”

Hình Khắc Lũy ôm cô hứa hẹn: “Theo ý em.”

Câu nói đơn giản, lại hàm chứa sự kiên định. Mễ Kha nghe xong, bỗng nhiên cảm thấy an tâm.

Hình Khắc Lũy nhẹ nhàng hôn cô: “Xuống nông thôn, trở về bái kiến ba vợ. Sau đó đính hôn.”

Nhưng chuyện đính hôn rốt cuộc không thực hiện được ngay. Bệnh viện Lục quân cùng chính quyền địa phương liên lạc, xác định thời gian tiến hành xây dựng bệnh viện. Cứ thế Hình Khắc Lũy thuộc trường phái hành động chỉ kịp tới gặp ba vợ đại nhân một lần, coi như là gặp gỡ tốt đẹp.

Mễ Ngật Đông tỏ thái độ: “Ta đã gọi điện thoại, chờ sau khi Kha Kha trở về tiến hành cũng không muộn, không cần quá nóng vội.”

Hình Khắc Lũy cũng chỉ có thể tươi cười đáp lại: “Dạ dạ, cũng không muốn Kha Kha bị uất ức, thời gian đầy đủ, chuẩn bị cũng tốt hơn.”

Mễ Kha thấy bộ dáng anh thận trọng rất muốn cười, nhưng lại trong lòng lại có một loại cảm giác không rõ. Một người đàn ông bướng bỉnh, lúc nào cũng bộ mặt lưu manh, nhưng khi tới nhà cô lại lộ ra vẻ khẩn trương. Giọng nói nghiêm túc, thái độ cung kính, giống như bỏ đi tất cả kiêu ngạo, giờ đây anh giống như những người đàn ông bình thường, sợ bị bắt bẻ khi nói chuyện hôn sự với ba vợ,

Mễ Kha nhẹ nhàng đưa tay nắm lấy tay anh, một giây tiếp theo Hình Khắc Lũy lật tay cầm lấy tay cô. Lòng bàn tay anh đổ mồ hôi có chút ẩm ướt, ấn nhẹ lên tay Mễ Kha.

Sau khi Mễ Kha đưa anh ra cửa, Hình Khắc Lũy nói: “Bảo bối, thật sự có chút khẩn trương.”

Đâu chỉ có một chút. Mễ Kha cười. Kiễng chân ôm cổ anh, hôn lên môi anh.

Mễ Kha và Hạ Nhã Ngôn xuất phát, Hình Khắc Lũy và Hách Nghĩa Thành cùng tới tiễn.

Giúp Hách Nghĩa Thành sửa lại áo, Hạ Nhã Ngôn thở dài: “Cứ như vậy tám mươi tuổi cũng không gả được ra ngoài.”

Hách Nghĩa Thành nghe thế đến vui vẻ, hoàn toàn không có hình tượng vừa ôm vừa hôn lung tung lên mặt vợ, trâng tráo nói: "Không có việc gì, dù tám mươi tuổi chưa qua cửa, danh phận lão bà Hách Nghĩa Thành không phải em ai cũng không được."

Hạ Nhã Ngôn nhấc chân đạp anh, khẽ sẵng giọng: "Em mới không cần anh." Chợt nhớ đến điều gì, cô nhăn mày thẩm vấn anh: "Lần trước nữ binh nói chuyện với anh ở sư bộ là ai? Xem ra, hai người rât quen thân. Hách Nghĩa Thành anh nói thật, trước khi biết em thật sự chưa từng kết giao với ai?"

Hách Nghĩa Thành chỉ thiếu điều móc tim ra cho cô nhìn: "Không phải anh đã giải thích rồi, đó là cháu gái của sư trưởng Trần, trước kia ăn cơm có gặp qua mộ lần, hôm đó vô tình gặp, nói chuyện vài câu. Anh khi nào thì lừa gạt em, trước kia bận tâm chiếu cố Khả Khả làm gì có tâm tư kết giao bạn gái? Chờ con bé bị anh trai em gạt đi, anh cũng tìm được tổ chức chứ sao."

Hạ Nhã Ngôn trong lòng tin tưởng anh 100% nhưng ngoài miệng lại nói: "Đừ