ng giây phút trái tim tôi đập thình thịch liên hồi.
Ánh nắng mặt trời rọi thẳng lên má tôi, gió thổi nhè nhẹ, tôi chỉ mong chiếc xe đó đi mãi không bao giờ dừng lại.
Sau này tôi đã hỏi Bắc cảm giác lúc đó của anh thế nào. Anh cười với vẻ
ranh mãnh và ghé sát tai tôi nói, lúc đó à, anh chỉ muốn nhảy xuống xe
ngay lập tức để hôn em.
Hôm đó chúng tôi đã cùng nhau đi đến bể bơi, vì sợ bạn bè cùng lớp nhìn
thấy nên chúng tôi một người bơi ở một bể bơi rộng, một người bơi ở một
bể bơi nhỏ hơn. Tôi ngụp đầu xuống lòng nước sâu và một lúc lâu sau tôi
mới ngoi lên, tôi rất muốn cười, rất muốn kể cho người khác nghe cảm
giác như muốn phát điên của mình lúc này. Tôi nghĩ, hay nhất là tìm Hiểu Lối.
Không biết người khác có cảm giác thế nào, thời niên thiếu, người mà
mình tin cậy nhất không phải là cha, là mẹ, mà là người bạn thân của
mình! Và tôi cũng rất thích cảm giác được ở bên Hiểu Lối, đó là một cảm
giác thật kì diệu, sau này tôi đã đọc được một cuốn sách tâm lí học nước ngoài viết về tâm lí của con gái và con trai, cuốn sách đó viết, trong
lòng mỗi người, hoặc ít hoặc nhiều đều có khuynh hướng bị đồng tính
luyến ái. Chỉ có điều, những tình cảm đó có cái sẽ phát triển thành bệnh lí, có cái lại phát triển thành tình bạn.
Dĩ nhiên, tôi hồi đó chưa cảm nhận được điều đó. Tôi chỉ nghĩ rằng mình và Hiểu Lối sẽ chơi với nhau suốt đời.
Tối hôm đó về tôi đã tìm Hiểu Lối, tôi không thể ngờ được rằng, Hiểu Lối cũng đang có việc muốn tìm tôi.
Nếu một ngày kia anh không còn yêu em, em sẽ biến thành hồ Thanh Hải, tất cả nước trong hồ đều là nước mắt của em, em sẽ nhấn chìm anh.
Xen lẫn giữa nước mắt và lạnh giá, chúng tôi đứng bên hồ Thanh Hải nguyện thề: suốt đời sẽ không bao giờ xa nhau!
Hoa dạ hợp trong trường lại bắt đầu nở rộ, cảnh vật không có gì thay
đổi so với lần đầu tiên tôi gặp Bắc trong dịp hè năm 1992. Nhưng hình
như đầu óc tôi lại bị một điều gì đó ám ảnh rất nặng nề, một cảm giác
ngột ngạt bao trùm tôi, chỉ còn một tháng nữa là đến ngày chúng tôi thi
đại học. Tôi thầm nghĩ, tôi phải đỗ đại học bằng mọi giá, tôi không thể
phụ lòng cha mẹ tôi.
Trước đợt chuẩn bị thi đại học, tôi không còn ngóng xuống hàng ghế
cuối cùng, tôi tự nhủ, anh yêu, hãy để em tạm quên anh một tháng, một
tháng sau em sẽ tìm anh và nói với anh rằng em yêu anh.
Ngày 6 tháng 7 năm 1995, thầy cô giáo đưa chúng tôi đi thăm địa điểm thi.
Khi bước chân vào khu gần sân vận động nhỏ của trường, tôi đã nhìn thấy Bắc.
Anh bước về phía tôi, dưới ánh nắng mặt trời gay gắt, anh mặc áo
phông trắng và quần bò xanh, chúng tôi đứng rất gần nhau, trong tích tắc chuẩn bị lướt qua nhau đó, Bắc đã gọi tên tôi:
- Tiểu Bạch!
Đó là lần đầu tiên anh gọi tên tôi, tôi có cảm giác như tên mình được
một ánh hào quang bao phủ, luống sáng đó xoay tròn và ập đến bên tôi.
Trong khoảnh khắc đó, tôi có cảm giác như bị một cái gì đó vây quanh,
bạn có biết trái tim tôi lúc đó đã đập thế nào không? Đôi chút khát
nước, đôi chút sốt ruột, thậm chí có phần hơi tham lam.
Tôi ngỡ tưởng đó chỉ là ảo giác.
Tiểu Bạch! Anh lại gọi tên tôi một lần nữa.
Tôi ngoái đầu lại, anh đang cười, dưới ánh nắng mặt trời trông anh càng
đẹp trai hơn, anh nheo mắt và mỉm cười với tôi, anh đưa ra năm cây bút
chì loại 2B và bảo, này, cho cậu mấy cái, ngày mai thi dùng nhé, tớ gọt
hơi nhiều.
Nói xong anh quay người bỏ đi, tôi nắm chặt mấy cây bút chì 2B đó và
đứng như trời trồng, thậm chí tôi còn quên cả việc nói lời cảm ơn.
Tại sao anh lại tặng tôi bút chì? Có lẽ mấy cây bút chì 2B đó là thần hộ mệnh cho tôi, với số điểm vượt hơn điểm chuẩn 100 điểm, tôi đã thi đỗ
vào trường đại học Bắc Kinh.
Sau khi trải qua kì thi, mấy chiếc bút chì 2B đó đã được tôi buộc rất
cẩn thận bằng sợi chỉ đỏ và đặt vào ngăn bàn học, đó là món quà mà Bắc
tặng tôi!
Thời gian chờ giấy gọi nhập học tôi như kiến bò trên chảo, ngày nào tôi
cũng đeo phone nghe nhạc, nghe nhiều đến nỗi tai tôi có phần hơi nghễnh
ngãng, tôi chỉ sợ mình điền nguyện vọng vượt quá khả năng của mình.
Và cảm giác hụt hẫng vì phải tốt nghiệp và chia tay với trường là rõ rệt nhất, nghĩ tới việc chuẩn bị phải xa Bắc, từ nay trở đi mỗi đứa một
phương, nỗi buồn sắp phải chia tay đã khiến tôi cảm thấy cuộc sống vô
cùng buồn chán.
Tôi định thổ lộ lòng mình với Bắc.
Khi đã cầm được tờ giấy báo nhập học trong tay, tôi đạp chiếc xe cà tàng của mình đến sân khu tập thể nơi Bắc ở, tôi đứng dưới sân gào lớn: Cố
Vệ Bắc, Cố Vệ Bắc, Cố Vệ Bắc – dáng vẻ đó của tôi không hề giống thục nữ chút nào.
Anh thò đầu ra ngoài cửa sổ. Tôi nói với giọng rất trơ trẽn, cậu xuống đây!
Tôi thầm nghĩ, trơ trẽn thì mặc trơ trẽn, không nhanh sợ sau này ngay cả cơ hội muốn trơ mặt cũng chẳng còn.
Bắc đạp xe đi ra, lúc nhìn thấy anh, tim tôi đập nhanh đến nỗi tôi có cảm giác như mình không thể thở được nữa, tôi gọi tên anh.
Cố Vệ Bắc.
Bắc một chân chống xe, một chân đưa đi đưa lại, rồi anh nheo mắt nhìn
tôi cười. Anh cũng đã được thoả lòng mong ước, tờ giấy báo nhập học của
trường đại học Trùng Khánh.
Chúng tôi cứ nhìn nhau