Trong một lương đình yên tĩnh, hắn đang hỏi thăm Tống Ý Thiền nguyên nhân vì sao Tống Ý Châu lại đối xử lạnh nhạt với mình.
Tống Ý Thiền định tạo tin nhảm về Hoàng đế, tuy đáy lòng có sợ hãi nhưng nghĩ đến chuyện nếu không tạo tin nhảm này thì bản thân có thể sẽ bị đưa vào Hoàng cung làm phi tử, nàng ta đành hạ quyết tâm và nhỏ giọng nói lý do Huệ vương bị từ chối theo kế hoạch mình và Ôn thị đã bàn bạc từ trước.
Cảnh Thế Đan nghe nói bởi vì trước đây Khương quý phi trông thấy Hoàng đế đùa giỡn với La phu nhân nên có thành kiến với La phu nhân, còn La phu nhân thì sợ Khương quý phi nói ra việc đó nên hai người mới bất hòa, mà Tống Ý Châu biết được việc này nên cũng không dám chấp nhận hắn thì nhanh chóng tin luôn. Trừ nguyên nhân này ra, hắn quả thực không nghĩ ra Tống Ý Châu cự tuyệt hắn vì lý do nào khác, cũng không nghĩ ra nguyên nhân vì sao Khương quý phi lại căm ghét người nhà họ Tống như vậy.
Tống Ý Thiền nói xong lại năn nỉ, “Huệ vương điện hạ, chuyện này dù sao cũng là chuyện tai tiếng, xin Huệ vương điện hạ giữ bí mật để phủ Trấn Vũ Hầu chúng tôi một con đường sống. Nếu tin tức này bị truyền ra ngoài thì chẳng những phu nhân nhà chúng tôi chẳng còn thể diện gì nữa, mấy tỷ muội chúng tôi cũng không thể gả cho người ta được.”
Cảnh Thế Đan thở dài, “Chuyện liên quan tới phụ hoàng, bản vương đương nhiên sẽ giữ mồm giữ miệng, cô không phải lo. Còn chuyện bản vương đã đồng ý với cô, bản vương đương nhiên sẽ làm được.” Nếu phụ hoàng đã đùa giỡn phu nhân Trấn Vũ Hầu thì còn mặt mũi nào nạp con gái người ta làm phi nữa?
Tống Ý Thiền nhận được lời hứa hẹn của Cảnh Thế Đan liền nhất thời mừng rỡ. Nàng ta khom người nói, “Tạ ơn Huệ vương điện hạ!”
Nơi này là phủ của Công chúa Trường Tín, lắm tai nhiều mắt, Cảnh Thế Đan sợ bị người ta nhìn thấy hắn và Tống Ý Thiền gặp mặt sẽ kéo theo những lời đồn đại khác nên nói xong việc liền cất bước đi luôn không hề dừng lại.
Tống Ý Thiền thấy Cảnh Thế Đan rời đi thì phút chốc ngẩn ngơ. Đáy lòng biết rõ không có khả năng nhưng nàng ta vẫn lưu luyến nhìn theo bóng dáng hắn.
“Sao vậy? Ái mộ nhị ca của ta à?” Một tiếng nói đột nhiên vang lên đằng sau Tống Ý Thiền.
Lông tơ trên người Tống Ý Thiền dựng ngược cả, nàng ta sợ tới mức thiếu chút nữa thì hét váng lên. Khó khăn lắm mới bịt được miệng lại, nàng ta vừa quay đầu nhìn liền thất thanh kêu lên, “Thuận vương điện hạ!”
Cảnh Thế Viêm gật gật đầu nói, “Nhị ca sai người đưa cô tới đây, bản vương liền bám theo và ngồi núp phía dưới bồn hoa. Ta đã nghe được chuyện hai người nói với nhau, lại không cho các người nhìn thấy ta.”
“Thuận vương điện hạ nghe được rồi ạ?” Tống Ý Thiền tái nhợt sắc mặt, chân tay luống cuống không biết làm thế nào cho phải.
Cảnh Thế Viêm thở dài, “Việc liên quan tới phụ hoàng, bản vương cũng sẽ không nói lung tung. Cô yên tâm được rồi!”
Tống Ý Thiền mặc dù lo lắng nhưng Cảnh Thế Viêm đã khẳng định như vậy, nàng ta mới rốt cuộc thở phào một hơi, lại khom người nói, “ Tạ ơn Thuận vương điện hạ!”
Cảnh Thế Viêm nói, “Tuy là vậy nhưng cô cũng phải giúp bản vương một việc!”
“Xin Thuận vương điện hạ cứ nói ạ!” Tống Ý Thiền cố gắng bình tĩnh và ép bản thân giả vờ tỏ ra dáng vẻ tự nhiên.
Cảnh Thế Viên lại nói, “Nhị ca để ý tới chị cả của cô, bản vương cũng để ý tới chị cả của cô. Bản vương muốn cô giúp ta một chuyện, nói cho ta biết chị cả cô thích gì, bản vương sẽ làm cho cô ấy vui vẻ.”
Tống Ý Thiền vừa nghe nói thế liền có chút ghen tỵ. Chị cả thật tốt số, Huệ vương điện hạ để ý tới nàng ấy, Thuận vương điện hạ cũng để ý tới nàng ấy. Cho dù nàng ấy có làm thế nào thì tương lai cũng không thể tuột được địa vị vương phi.
Cảnh Thế Viêm nhìn Tống Ý Thiền, đợi sau khi nàng ta nói ra mấy thứ Tống Ý Châu ưa thích, hắn liền phất phất tay áo nói, “Mấy thứ đó, dựa vào phủ Trấn Vũ Hầu các cô cũng có thể mua được, cũng không có gì hiếm lạ. Bản vương muốn biết thứ mà cô ấy luôn hy vọng có được nhưng vẫn không có được ấy?”
Tống Ý Thiền trả lời, “Tôi mới vào phủ được thời gian ngắn nên chỉ biết có bao nhiêu đó thôi. Đợi sau này nghe ngóng được thêm gì khác tôi sẽ nói lại cho Thuận vương điện hạ được không ạ?”
Cảnh Thế Viêm thế nào cũng được, hắn ừm một tiếng rồi xoay người rời khỏi lương đình và đi về phía Cảnh Thế Đan vừa rời đi.
Cảnh Thế Đan đi tới phía trước cũng không tìm thấy bóng dáng Tống Ý Châu đâu. Tìm khắp nơi cũng không thấy, hắn liền vẫy một nha hoàn lại hỏi. Biết Thân Hàm Thu đã mời Tống Ý Châu tới cạnh ao nói chuyện, hắn liền đi về phía ao cá.
Mới đi được một đoạn cách ao cá không xa lại chợt thấy Thân Hàm Thu đứng thẳng người hô to một câu, hắn nhất thời kinh hãi chạy vội tới bên cạnh ao.
Cùng lúc đó, Cảnh Thế Viêm cũng đang lững thững bước lại đây. Cũng nghe thấy tiếng kêu to của Thân Hàm Thu, hắn vừa chạy vội theo đằng sau Cảnh Thế Đan vừa quát hỏi, “Là ai làm Tống tiểu thư ngã xuống ao?”
Ở phía khác của ao cũng có bóng người chạy vội tới, đó chính là Tống Ý Mặc.
Cảnh Thế Đan chạy vội tới bên cạnh ao, mắt thấy trên mặt ao có vạt áo bay bay, Tống Ý Châu thì đang vùng vẫy ở dưới nước, bọt