Mưu Kế Của Quý Nữ

Mưu Kế Của Quý Nữ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323384

Bình chọn: 9.00/10/338 lượt.

n ổn.”

Cảnh Thế Viêm lập tức hú lên một tiếng quái dị, “Mẫu phi, chẳng phải mẹ không biết tính tính của Thân Hàm Thu thế nào. Con mà cưới cô ta về, chuyện sau này thế nào chưa cần nói trước làm gì, mà ngay cả hiện tại cũng không thể sống yên ổn qua ngày được đâu.”

“Con nói bậy bạ gì đó? Thân Hàm Thu chẳng qua được nuông chiều hơi quá một chút mà thôi. Sau khi lấy chồng, con là hoàng tử, lấy thân phận chế áp cô ta thì cô ta sao dám làm điều xằng bậy?” Tô chiêu nghi lại khuyên nhủ, “Con nghe lời mẫu phi đi, từ bỏ Tống Ý Châu và tìm cách lấy lòng Thân Hàm Thu một chút là được mà!”

Cảnh Thế Viêm lắc đầu nói,”Mẫu phi, muộn rồi! Hôm nay con nhảy xuống nước cứu Tống Ý Châu ngay trước mặt Thân Hàm Thu. Vì chuyện này, Thân Hàm Thu nhất định sẽ không để ý tới con đâu!”

Tô chiêu nghi cười lạnh, “Hôn nhân đại sự là do các con tự quyết định sao? Kết quả vẫn là do Hoàng thượng tác thành thôi.”

Cảnh Thế Viêm nghe Tô chiêu nghi nói thế, có vẻ như bà ta sẽ đi nói với Hoàng thượng để Hoàng thượng ban hôn cho hắn với Thân Hàm Thu, thì lập tức biến sắc, “Mẫu phi, mẫu phi muốn tốt cho con thì đừng làm như vậy!” Nói xong hắn phất tay áo bỏ đi luôn.

Tối hôm đó Tống Ý Mặc liên tục ngủ mơ, trong mơ luôn bị Cảnh Thế Đan ức hiếp đủ kiểu. Khi tỉnh lại, trong lòng vẫn còn buồn bực, rửa mặt xong, nàng liền gọi Thanh Mai vào hỏi, “Cái áo kia khô chưa?”

Thanh Mai trả lời, “Tối hôm qua có gió nam, áo lại mỏng nên đã khô rồi ạ.”

“Chị mang vào đây và treo lên cho ta!” Tống Ý Mặc phân phó xong lại tự mình đi tìm roi. Đợi Thanh Mai vào phòng và treo áo lên xong xuôi, nàng liền quất roi lên áo, vừa quất vừa mắng chửi, “Đồ cầm thú! Đồ điên! Đồ điên!”

Thanh Mai trông thấy bộ dạng hung dữ của Tống Ý Mặc thì không khỏi rụt vai lại và lặng lẽ lùi về phía sau hai bước. Đợi tới khi Tống Ý Mặc đánh đến mệt, nàng ta mới tiến lên đỡ lấy roi và giúp Tống Ý Mặc ngồi xuống, đồng thời nhỏ giọng nói, “Tiểu Hầu gia, mang đồ ăn sáng vào được chưa ạ?”

Tống Ý Mặc khua roi một hồi cũng thấy trong lòng vui vẻ lên chút ít. Nàng trả lời,”Không cần gọi vào. Ta tới chỗ mẹ ăn sáng.”

Thanh Mai vội hầu hạ Tống Ý Mặc thay quần áo, thu dọn một hồi, lại chải đầu cho nàng xong mới đỡ nàng rời khỏi phòng.

Tống Ý Mặc kéo tay Thanh Mai ra và cười nói, “Ta cũng chẳng phải bị bệnh, chị không cần căng thẳng như vậy!”

“Tiểu Hầu gia thế này so với bị bệnh còn khiến người ta căng thẳng hơn nhiều.” Thanh Mai cúi đầu đáp.

Trước hành lang, Họa Mi đang đứng trơ mắt nhìn Thanh Mai và Tống Ý Mặc thân thiết nói chuyện. Trong lòng nảy sinh ghen ghét, nàng ta cũng chỉ có thể âm thầm nghiến răng.

Trong phủ Huệ vương, mới sáng sớm Cảnh Thế Đan đã hắt xì mấy cái. Hắn ôm trán nói, “Ai đang mắng bản vương thế nhỉ?”

Tiểu nội thị Niệm An vừa đi tới hầu hạ Cảnh Thế Đan mặc quần áo vừa nói, “Biết đâu lại có người đang nhớ nhung Huệ vương điện hạ thì sao!”

“Bản vương cảm thấy, chỉ có thể là tên tiểu tử Tống Ý Mặc đang nguyền rủa bản vương thôi.” Cảnh Thế Đan nói xong lại nhớ tới chuyện hôm qua. Hắn lẩm bẩm, “Tiểu tử to gan dám lột áo của bản vương. Ngày nào đó bản vương cũng phải lột áo hắn ra, để hắn phải hối hận vô cùng vì chuyện hắn đã làm ngày hôm qua mới được!”

Niệm An không dám mở miệng nói gì nữa, chỉ cẩn thận cài áo lại cho Cảnh Thế Đan.

Cảnh Thế Đan cúi đầu nhìn Niệm An, đột nhiên phát hiện Niệm An mi thanh mục tú, đứng ở đằng trước cũng chỉ tới bả vai mình. Hắn bỗng đưa tay ôm chầm lấy Niệm An rồi áp gã tới bên cạnh giường và dí mũi ngửi ngửi. Rất nhanh sau đó hắn lại lắc đầu nói, “Người ta mười hai tuổi, ngươi cũng mười hai tuổi, vì sao người ta cơ thể mềm mại, trên người còn có hương thơm lạ lùng, còn ngươi thì cứng đơ đơ, trên người còn có mùi mồ hôi khó ngửi nữa chứ? Thật khiến người ta thất vọng!”

Trong những người mới sáng sớm đã tinh thần bất an còn có Tống Ý Châu. Hôm qua xảy ra chuyện như vậy, cả đêm đó nàng ngủ không ngon, chỉ nghĩ nếu Cảnh Thế Viêm từ bỏ và không muốn tranh giành với Cảnh Thế Đan nữa thì mình phải làm sao bây giờ?

Thanh Hạnh hầu hạ Tống Ý Châu rửa mặt chải đầu thay đổi y phục xong liền định gọi mang đồ ăn sáng vào.

Tống Ý Châu ngăn nàng ta lại, “Không cần truyền. Qua một đêm, mẹ hẳn có chuyện muốn nói với ta, giờ có khi đã sai người sang gọi ta rồi.”

Nàng vừa nói xong thì quả nhiên có nha hoàn tiến vào nói, “Đại tiểu thư, chị Tử Hạ tới đây nói là phu nhân mời tiểu thư qua đó dùng đồ ăn sáng ạ.”

Thanh Hạnh vừa nghe liền không khỏi cười nói, “Đại tiểu thư liệu sự như thần. Tiểu thư vừa nói phu nhân sẽ cho mời cô qua đó, Tử Hạ quả nhiên đến mời.”

Tống Ý Châu cười khổ, “Đó là vì ta hiểu mẹ mình nên đương nhiên dự liệu chính xác. Nếu không hiểu thì sao có thể đoán được đối phương sẽ làm thế nào.” Nàng nói xong liền đứng dậy và dẫn Thanh Hạnh rời khỏi phòng.

La phu nhân đang nói chuyện với Tống Ý Mặc, thấy Tống Ý Châu tới, bà liền sai người dọn đồ ăn ra.

Ba mẹ con dùng đồ ăn sáng và súc miệng xong, đợi nha hoàn bưng trà lên rồi lui ra hết mới nói vào chuyện chính.

La phu nhân nói, “Hôm qua đã xảy ra chuyện như vậy, theo lý mà nói, Thuận vươn


Old school Swatch Watches