Duck hunt
Mỹ Nhân Ngư Ngốc Nghếch Của Tôi

Mỹ Nhân Ngư Ngốc Nghếch Của Tôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324315

Bình chọn: 10.00/10/431 lượt.

ệt đối cấm không thể xảy ra lần thứ 2!"

Có lẽ tình một đêm đối với nhiều phụ nữ khác mà nói chỉ là một chuyện

rất ư là bình thường, chỉ có Đình Nhân đơn giản, ngây ngốc nghe theo lời lảm nhảm của con ma men là cô, có lẽ lần này cô ấy gặp may, không gặp

phải gã nam nhân xấu, nhưng ai biết được sau này liệu cô ấy có gặp hay

không?

"Đình Nhân, cậu thực sự không trách mình, trong lòng sẽ không thầm mắng mình đấy chứ?"

Lam Đình Nhân cười lắc đầu, "Mình sẽ không đâu"

Tuy rằng trên mặt Đình Nhân vẫn tươi cười tự nhiên khiến cô chỉ còn một chút ít tự trách, nhưng Chu Bội Ny vẫn cảm thấy rất tiếc cho cô ấy,

"Chân Nhân biết chuyện này không?"

"Nó không biết, mình cũng không cho nó biết, hy vọng cậu thay mình giữ bí mật này, được không?"

"Được, nhưng cậu cũng phải hứa với mình, về sau không được nghe theo lời say say xỉn xỉn của mình mà làm theo được không?"

"Ân" Tình một đêm chỉ một lần thôi, sẽ không có lại lần thứ hai.

"Trong văn phòng mình có vài chiếc khăn lụa, để mình lấy cho cậu mượn một cái."

"Cám ơn!"

==========================

Buổi chiều, sau khi hoàn thành sơ bộ bản thiết kế cho tác phẩm mới, Lam Đình Nhân bắt đầu phác thảo sơ đồ thiết kế Đông Phương mỹ nhân ngư bằng trân châu.

Ý tưởng thiết kế ban đầu của cô là sản phẩm có màu xanh ngọc trai đen tự nhiên lớp giữa lan ra màu sắc thần bí xanh khổng tước, kết hợp với màu tím thạch anh trong suốt, ý định là để màu sắc tản mát

nồng đậm khiến Đông Phương có sắc thái thần bí, nhưng mà do xem nhẹ việc nhấn mạnh sắc thái bí ẩn quá mức sẽ làm cho tác phẩm thoạt nhìn có vẻ

ảm đạm không ánh sáng.

Có lẽ cô nên đổi màu của thạch anh, như vậy, sẽ có được màu đen huyền bí của trân châu đồng thời cũng có được thái

tao nhã, lại có thể cho người ta cảm giác mới mẽ.

Cúi đầu nhìn

xuống chiếc khăn lụa màu vàng nhạt quàng trên cổ mà Bội Ny cho cô mượn,

cô phát hiện ra cái này có màu sắc dịu dàng không tệ chút nào, đi kèm

với ngọc trai đen, có thể chế tạo được ý tưởng bất ngờ.

Đang lúc

suy tư về cách thức điều chỉnh, tình cờ di động lại vang lên tiếng nhạc

chuông bài "Canon", đó là tiếng chuông báo dành riêng cho Chân Nhân.

"Chân Nhân, em dậy rồi à?" Tháng này Chân Nhân đang phải đi thực tập từ 10 giờ tối tới tận 6 giờ sáng hôm sau bởi vậy buổi chiều là thời gian

cô ấy ngủ.

"Dạ." Lam Chân Nhân trả lời, liền đó hưng phấn hỏi, "Chị ơi, tối nay 7 giờ chị có rảnh không? Em muốn cùng chị dùng bữa tối"

"Tối nay 7 giờ... Ừm, có thể." Khó lắm mới được em gái muốn cùng cô dùng bữa, dù bận thế nào, cô cũng sẽ đi.

"Thật tốt quá, 7 giờ tối chúng ta gặp lại nhau"

"Có phải em đang có chuyện gì vui vẻ không? Bởi vì giọng em nghe giống

như là đang rất cao hứng." Ngay cả tiếng nói của cô cũng như muốn tung

bay đến đây.

"Bộ rõ ràng như vậy sao?"

"Uh, cho nên nhanh nói cho chị biết, em đang cao hứng chuyện gì đấy?"

"Kỳ thực cũng chẳng có chuyện gì, chính là em định giới thiệu một người cho chị biết"

Nghe được lời thẹn thùng của em gái như vậy, trực giác nói cho Lam Đình Nhân biết em gái cô đang quen biết bạn trai, "Có phải là bạn trai hay

không?"

Tuy rằng cô chưa từng nghe em gái nói qua chuyện này, chỉ

là Chân Nhân vốn xinh xắn, hơn nữa cũng đã tới tuổi cập kê, bởi vậy mặc

dù cô có chút kinh ngạc nhưng cũng vì Chân Nhân mà cảm thấy vui mừng,

bời vì nghe giọng nói của em gái, có vẻ như nó vô cùng thích đối phương.

"Không phải là bạn trai đâu, anh ấy là...."

"Không phải bạn trai sao?"

"Chị, năm trước em đi thực tập ở khách sạn bên Úc, có nữ khách hàng cố ý tìm em gây chuyện, lúc ấy may mắn có một người đàn ông ra mặt giúp em

nói chuyện, nhờ đó em không bị chủ quản quở trách, chị còn nhớ rõ

không?"

"Đương nhiên nhớ rõ, em nói người giúp em là một người đàn

ông Hoa Kiều biết nói tiếng Hoa, đúng không?" Cô nhớ rõ Chân Nhân thường xuyên nhắc tới người giúp con bé, từ lúc trở lại Đài Loan hình như là

đã thực thích đối phương.

"Đúng rồi!" Lam Chân Nhân thật vui mừng

khi chị mình còn nhớ rõ, "Em nói cho chị biết, anh ấy vừa đến Đài Loan!

Vừa nãy, anh ấy gọi điện thoại cho em, muốn em cùng dùng bữa tối, em

thật sự rất là vui mừng, không nghĩ là anh ấy còn nhớ rõ em, còn giữ

đứng lời hứa, khi đến Đài Loan liền liên lạc với em"

"Chân Nhân, không phải là em thích anh ta đấy chứ?" Giọng điệu Chân Nhân nghe thực sự rất là vui vẻ.

"Dạ, em thích anh ấy, từ lúc anh ấy giúp em thì em đã đem lòng yêu anh

ấy rồi!" Chị gái là người thân duy nhất của cô, bởi vậy Lam Chân Nhân

thẳng thắn thừa nhận, "Cho nên em muốn giới thiệu anh ấy cho chị biết."

"Như vậy có được không? Đây là ước mong đã lâu của em, có lẽ để lần sau chị sẽ đi dùng bữa cùng các người cũng được" Tuy rằng thân là chị gái,

cô hẳn phải tới gặp người kia để nói tiếng cám ơn, bởi vì anh ta đã giúp Chân Nhân, chỉ là cô lại cảm thấy không nên đi làm kỳ đà cản mũi.

"Không sao, em muốn chị quen biết anh ấy sớm một chút, vả lại anh ấy cũng sẽ đi cùng trợ lý."

"Được, vậy chị đi cùng em" Nếu Chân Nhân cảm thấy không có vấn đề gì,

cô đương nhiên cũng Ok, hơn nữa thuận