“Thế thì tớ yên tâm rồi,
nếu không thời cấp ba của tớ sẽ có điều đáng tiếc đấy”.
Phương Hồi liền nhìn
Triệu Diệp, cười ngại ngùng.
Triệu Diệp cũng cười, cậu
cảm thấy Phương Hồi rất thú vị, không giống với những cô bạn khác. Mặc dù lặng
lẽ, nhưng không giả tạo. Có lúc tần ngần, rất dễ thương.
“À, cấp hai cậu học
trường nào?”.
Phương Hồi đột ngột phanh
xe lại, hỏi một câu rất cảnh giác: “Cậu hỏi làm gì?”.
“Hả?”. Sự thay đổi thái
độ đột ngột của Phương Hồi đã khiến Triệu Diệp khó thích nghi, rõ ràng vừa nãy
còn vui vẻ thoải mái, chỉ trong tích tắc đã u ám, lạnh lùng.
“Tớ chỉ... chỉ hỏi... hồi
cấp hai cậu học trường nào...”. Cậu lắp bắp nói.
“Tớ không học khối trung
học cơ sở của trường mình, trước đây tớ học ở một trường rất tệ”. Chắc là
Phương Hồi cũng cảm thấy không ổn, bèn đáp một câu rất dài.
“Ờ, chẳng sao cả. Tớ cũng
có học cấp hai ở trường mình đâu, trường bọn tớ còn tệ hơn, tổng điểm thi tốt
nghiệp cấp hai của tớ được 556 điểm mà đã là cao nhất trường rồi, nếu không có
năng khiếu thể thao thì tớ làm sao vào được trường minh”.
Triệu Diệp tưởng rằng cô
tự ti nên vội an ủi cô.
Phương Hồi liền ngẩng đầu
lên, cười ngại ngùng và nói với giọng khẩn thiết: “Từ nay đừng nhắc đến chuyện
cấp hai cậu cũng đừng nói với người khác có được không?”.
“Ok, bọn mình cùng giữ bí
mật, ngoắc tay một trăm năm không thay đổi!”. Triệu Diệp thề chắc như đinh
đóng cột.
Từ hôm đó trở đi, Phương
Hồi đã bắt đầu thực sự chơi thân với Triệu Diệp. Triệu Diệp thường trêu cô,
thỉnh thoảng Phương Hồi cũng cự lại đôi câu. Kiều Nhiên học hành chăm chỉ, tính
tình hiền lành, thường xuyên đối chiếu kết quả bài tập với Phương Hồi, mượn vở
chép, thế nên hai người cũng chơi với nhau rất hòa bình.
Duy nhất chỉ có Trần Tầm,
hai người không thể nào gần gũi được với nhau. Kể cả hàng ngày ăn trưa cùng
nhau, trong khi mọi người trêu đùa nhau rất vui vẻ, nhưng Phương Hồi và Trần
Tầm dường như mãi mãi không có chuyện gì để nói.
Tuy nhiên, tình trang này
đã có sự thay đổi lớn.
Phương Hồi trở thành lớp
phó tuyên truyền, là do Trần Tầm cố tình giới thiệu.
Hôm đó là thứ hai - buổi
sinh hoạt lớp hàng tuần, vì trong cuộc thi báo tường, lớp [1'> chỉ đứng thứ sáu,
trong khi cả khối có sáu lớp... Thế nên cô giáo chủ nhiệm Hầu Giai đã giáo huấn
cho lớp một bài.
Cô Hầu Giai vừa học xong
nghiên cứu sinh ở trường Đại học sư phạm, lần đầu làm công tác chủ nhiệm lớp
nên rất tâm huyết, lúc nào cũng mong lớp đạt được thành tích nổi trội. Dĩ nhiên
hai từ “nổi trội” và “thành tích” này phải kết hợp với nhau và có hiệu quả, nếu
không có thành tích, thì cũng đừng nổi trội. Nhưng lần này, không có thành tích,
nhưng lại nổi trội nhất, vị trí bét khối đã khiến cho cô chủ nhiệm rất chán
nản. Đặc biệt là trong văn phòng, mấy cô giáo có thâm niên còn nói mát: “Cô
Hầu, lạ nhỉ, học sinh đều rất thích hoạt động này mà, lần sau phải khích lệ
chúng tích cực hơn”. Cô bực quá mà không nói ra được.
“Các em đến từ khắp nơi,
đã đến đây hợp thành một tập thể mới rồi thì phải luôn luôn nghĩ rằng mình là
một thành viên của lớp”. Cô Hầu Giai nghiêm mặt nói: “Số báo tường lần này cô
không nói là một học sinh nào đó không nghiêm túc, mà là do tất cả học sinh
trong lớp đều không coi trọng nó. Mặc dù báo tường chỉ là một tờ giấy, nhưng nó
là thứ đại diện cho hình ảnh của lớp. Cô nghĩ các em không ai muốn mình bị học
sinh lớp khác chê cười đúng không. Cuối tháng là tết Trung thu, còn phải ra một
số báo tường nữa, bây giờ cô muốn trưng cầu ý kiến của mọi người, xem ai có ý
tưởng gì hay không, hoặc là bạn nào hồi cấp hai đã từng tham gia làm báo tường
hoặc học vẽ gì đó, cũng có thể đứng ra làm giúp lớp”.
Tất cả mọi người đều cúi
đầu, không ai nói gì.
Mặc dù chương trình giáo
dục hồi đó cũng đề xướng cái gọi là cá tính và sự độc lập, nhưng chú trọng
nhiều đến hình thức và không coi trọng thực chất. Tất cả đều cá tính, độc lập,
thì giáo viên còn quản thế nào nữa? Từ khoanh tay lên bàn, xếp hàng thẳng đến
giơ tay phát biểu, nhìn phải thẳng, dường như chúng tôi đều đã được chăn thả,
nhưng thực chất lại là chăn thả trong chuồng. Bình thường trêu đùa, hò hét
thoải mái đến đâu, trước mặt thầy cô đều biến thành những chú cừu trầm mặc. Như
chuyện làm báo tường lần này, mặc cho cô giáo nói hào hùng, hiên ngang đến đâu,
thì học sinh ngồi dưới hầu hết đều không có phản ứng gì. Chính vì vậy trong giờ
sinh hoạt lớp và giờ giáo dục công dân, hầu như mọi người đều thích làm chim đà
điểu.
Trong lúc cả lớp yên tĩnh
một cách bất thường, Trần Tầm đã giơ tay đứng dậy.
“Trong chuyện này, em với
tư cách là lớp trưởng và bạn Hà Sa với tư cách là lớp phó tuyên truyền đều có
một phần trách nhiệm. Nhưng em nghĩ các bạn cũng không muốn như vậy, mặc dù Hà
Sa là lớp phó tuyên truyền, nhưng trước đây chưa làm báo tường bao giờ. Em cảm
thấy cần phải tìm một bạn biết vẽ để giúp bạn Hà Sa thì chuyện này mới làm tốt
được. Chính vì thế, em muốn giới thiệu một bạn để để cùng với Hà Sa phụ trách
mảng báo tường ạ”.
Cô Hầu Giai nhìn lớp
trưởng bằng ánh
