Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Năm Tháng Vội Vã

Năm Tháng Vội Vã

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324413

Bình chọn: 8.00/10/441 lượt.

muốn

kiếm thêm ít tiền để giảm bớt gánh nặng cho gia đình. Còn Thẩm Hiểu Đường chỉ

đơn thuần là thấy tò mò, muốn được như trong truyện tranh Nhật Bản, tìm việc

trong cửa hàng bánh ngọt hay cửa hàng đồ ăn nhanh nào đó vừa thú vị vừa kiếm

được tiền. Trần Tầm cũng không có việc gì nên đã đi theo, cậu thích cảm giác

được vui vẻ cùng bọn họ. Nói một cách chính xác hơn là cảm giác vui vẻ khi được

ở bên Thẩm Hiểu Đường, cô luôn đem lại những cảm giác mới lạ, còn Trần Tầm rất

vui vì điều đó.

Chỉ

tiếc rằng họ đã nhận định sai tình hình, hồi đó chuyện sinh viên đi làm thêm ở

Bắc Kinh không phổ biến, đầy rẫy những người làm thuê còn không tìm được việc,

làm gì đến lượt các sinh viên này ngó nghiêng? Ban đầu họ đi khắp các cửa hàng

ăn nhanh như KFC, Mc Donald, người ta còn lịch sự cho họ điền bảng biểu, tiếp

đó đặt vào chiếc hộp đụng khoảng vài trăm bảng biểu tương tự ở bên cạnh, bảo họ

quay về đợi thông báo. Thấy tình hình vậy, Trần Tầm đoán nếu đợi cho đến khi

nhận được thông báo thì rất có thể họ đã tốt nghiệp đại học rồi, chính vì thế

ba đứa đã chấm dứt ý định đi xin việc ở cửa hàng đồ ăn nhanh của Tây. Sau đó cả

ba lại đến cửa hàng ăn bình dân để hỏi, cửa hàng cũng chật hẹp, nhân viên cộng

ông chủ chỉ có ba người, ba người mà đứng một chỗ thì không còn chỗ chen chân

nữa, lúc đi ra còn phải xếp thành hàng dọc, hỏi làm thêm bọn họ cũng thấy buồn

cười. Cuối cùng, bọn họ đành phải tìm đến các nhà hàng lân cận, lúc mới bước

vào phòng, cô nhân viên còn rất nhiệt tình, vừa nghe nói đến là đi xin việc,

mặt liền xị xuống, miễn cưỡng đi gọi ông chủ, vừa đi còn vừa ra sức lườm nguýt.

Ông chủ cũng không làm bọn họ cụt hứng ngay, nhìn Thẩm Hiểu Đường nói, cô gái

này trông xinh xắn đấy, có thể phục vụ trong quán, nhưng phải làm việc cả ngày,

còn cậu thanh niên, cùng lắm là ra sau bếp phục vụ, bê bình gas gì đó. Đang nói

chuyện thì có hai nhân viên nam khiêng bình gas đi vào, chiếc áo màu cháo lòng

dính bết dầu mỡ, Thẩm Hiểu Đường chỉ nhìn một cái rồi kéo Trần Tầm và Vương

Thâm Chiêu ra ngoài. Nhưng Vương Thâm Chiêu nghĩ không thể cứ lang thang như

thế này mãi được nữa, không làm được gì thêm mà mất khá nhiều tiền xe bus, thế

là cậu quay lại nói chuyện với ông chủ, định ở đây làm thử xem sao.

Trần

Tầm và Thẩm Hiểu Đường ngồi bên vệ đường đợi cậu, Thẩm Hiểu Đường xoa chân nói:

“Ôi, mệt chết đi được, sao mà sinh viên tìm việc khó thế nhỉ, không biết tốt

nghiệp rồi thì sẽ thế nào?”.

“Không

phải bọn mình không cố gắng, không phải bọn mình không thực tế, mà là xã hội

không cho bọn mình cơ hội, không cho bọn mình mảnh đất rộng rãi để đón nhận mưa

gió! Không cho cũng chẳng sao, nhưng quan trọng là lại quay lại nói bọn mình là

cây hoa trong nhà kính, sống trong tháp ngà, là thế hệ vô tích sự! Đúng là vô

lí thật!”. Trần Tầm thở dài nói.

“Đúng

vậy! Sớm muộn rồi sẽ đến ngày bọn mình phải phá tan xiềng xích và tự mở mang

đất trời cho mình, sớm muộn gì thế giới cũng thuộc về mình! Bọn mình không phải

là thế hệ vô tích sự, mà là thế hệ dũng cảm! Bọn mình buộc phải sáng tạo ra

tương lai bằng phương thức của mình, nhìn thế giới bằng đôi mắt trong sáng hơn,

không nhìn sẽ không biết, thế giới thật kì diệu!”. Thẩm Hiểu Đường dang tay ra

ôm bầu trời filepos-id="filepos2076144">“Giọng điệu này cậu học

của ai vậy, mới cách mấy ngày mà khác hẳn nhỉ!”. Trần Tầm nhìn cô với ánh mắt

sửng sốt hỏi.

“Lời

biện luận trong cuộc thi hùng biện của khoa tớ, bàn về cái được và cái mất

trong mô hình tư duy của thế hệ con một trong tương lai lập nghiệp, tớ là bên

ủng hộ”. Thẩm Hiểu Đường chớp mắt nói.

“Được

đó nhỉ! Sao không báo để tớ đến xem?”.

“Có

gì mà xem... cuối cùng bài hùng biện thất bại thảm…”. Thẩm Hiểu Đường cúi đầu

xuống nói.

“Sao

lại thất bại? Tớ thấy cậu nói hay đấy chứ! Rất trữ tình!”.

“Chính

vì quá trữ tình nên cuối cùng bạn bè tớ mới nói hai câu cuối cùng của tớ không

giống hùng biện mà giống cuộc thi ngâm thơ…”.

“Thế

cuối cùng cậu nói gì?”.

“Không

khí trong lành biết bao, cuộc sống tươi đẹp biết bao, chứng ta hãy tiến về

tương lai rạng ngời…”. Thẩm Hiểu Đường nói nhỏ.

Trần

Tầm liền bật cười ha ha, Thẩm Hiểu Đường hậm hực gục đầu xuống cánh tay, Trần

Tầm ra sức xoa đầu cô nói: “Hiểu Đường, cậu kute quá, đúng là kute quá!”.

Thẩm

Hiểu Đường đỏ mặt ngẩng đầu lên, Trần Tầm nhìn vào đôi mắt trong trẻo của cô

rồi không cười nữa. Xe cộ chạy qua chạy lại như mắc cửi trên đường, giữa thành

phố phồn hoa đô hội, Trần Tầm cảm thấy tim mình đập khác hẳn với bình thường.

Đúng

là rung động thật rồi.

Tiếng

chuông điện thoại báo tin nhắn đã cắt đứt cái nhìnhai người, Thẩm Hiểu Đường

ngượng ngùng quay mặt đi, Trần Tầm luống cuống móc điện thoại ra. Đó là tin

nhắn của Phương Hồi, nói lát nữa Tống Ninh mời Lâm Gia Mạt đi ăn, Lâm Gia Mạt

cứ bắt cô đi cùng cho bằng được, cô muốn có Trần Tầm đi cùng, như lần trước nói

là tạo cơ hội cho bọn họ. Phương Hồi đã từng vô tình nhắc đến giấc mơ mà Lâm

Gia Mạt kể cho cô nghe, lúc đó Trần Tầm nói rằng nếu có cơ hội chắc chắn sẽ vun

vào cho bọn họ, P