uộc đấu, chỉ năm phút sau, anh thắng, nhanh gọn và dứt khoát, chiếc răng nanh nhọn dài càng tôn thêm phần tàn ác của con người anh hiện tại, dùng cuộc đấu để xả cơn giận trong lòng là điều mà anh nghĩ hiện giờ.
-Jus Bonaparte của học viện Oxford thắng. MC nói.
Jus quay lưng đi xuống, trước khi đi còn tặng cho Yun một cái nhìn ko máy thiện cảm.
Nhìn cận cảnh trận đấu qua chiếc laptop đặt giữ bàn và vừa nghe đến tên của Jus, Nguyệt lại nhớ đến một điều gì đó.
-Jus ?... tên này... nghe quen quen. Nguyệt lầm bầm trong miệng.
-Anh Phong... tên Jus này có phải là người mà anh Hoo nhắt tới ko ?. Quay sang Phong.
-Phải... là hắn... thì sao ?. Khó hiểu nhìn Nguyệt, ko biết cô nàng này đang tính toán gì nữa đây.
-Nếu vậy thì anh ta là một trong hai người bạn lúc nhỏ của chị ấy... nếu chị ấy và anh ta gặp nhau thì có xẩy ra chuyện gì ko?.
Trầm ngâm khi Nguyệt nhắc đến, lòng cũng ko ít phần lo lắng.
-Anh ko biết... cứ để mọi chuyện tự nhiên... chúng ta ko nên xen vào... dù gì cũng phải giải quyết. Phong lãnh đạm nói.
-Nhưng chị ấy đã mất đi kí ức của những chuyện xẩy ra ở Hàn Quốc rồi... tác động của đôi cánh thứ ba cùng chuyện xẩy ra hôm đó quá lớn... em nghĩ ko phải chị ấy ko nhớ mà là ko muốn nhớ lại. Im lặng nãy giờ Danh cũng lên tiếng nhưng anh lại càng làm tình hình trở nên khó giải.
-Cuối cùng xin mời học viên cuối cùng của học viện Ireland và học viện Harvard.
Tiếng Mc vang lên ở chiếc laptop giải thoát cho mọi người.
Tiếng "cạch" vang lên khi Phong, Danh, Nguyệt đang chú tâm vào Yun. Thiên bước vào, tự nhiên ngồi xuống ghế vào rót cho mình một tách trà.
-Chị ấy còn ở trển hả?. Nguyệt nhìn Thiên thắc mắc.
-Đi rồi... sau khi Jus Bonaparte rời khỏi đài. Nhẹ nhàn Thiên nói nhưng vẫn ko giấu nỏi sự phiền muộn trong lòng.
----->
Mái tóc vàng tung bay trước gió, một thân ảnh màu nâu dần xuất hiện trên đài giao đấu.
-Hơ ?.
Đơ người nhìn theo bóng người con trai tóc vàng, bàn tay khẽ run lên, sắc mặc liền biến sắc.
Đỡ lấy nó lo lắng Thiên hỏi: -Ko sao chứ.
-Ko sao.
-"Người này... ". Nhìn theo bóng của chàng trai tóc vàng lòng nó ko ngừng nói hai từ "người này... "
-Jus Bonaparte của học viện Oxford thắng. MC nói.
Jus quay lưng đi xuống, trước khi đi còn tặng cho Yun một cái nhìn ko máy thiện cảm.
Nhìn thân ảnh bước xuống nó lập tức quay người chạy đi miệng còn lầm bầm: "Jus... Jus... "
-Tử Y... Tử Y... .Mặt kệ tiếng Thiên phát ra đằng sau nó cứ chạy như điên.
<-----
Yun bước lên, và nhanh chóng bước vào trận đấu và kết thúc nó ko kém Jus mấy giây.
Xem như vòng loại đã xong, ngày đầu tiên ko có gì đặt biệt, ai cũng biết nhưng ko vì như thế mà kháng đài ít người xem, chủ yếu là xem mặt nhưng nhân vật nổi tiếng nhất là hai học viện, Ireland và Oxford.
Sau vài phút khi kết thúc vòng loại, mọi người rời khỏi đây làm nơi này trở lại trạng thái vắng bóng dần.
Uyên nhi nhanh chóng rời khỏi nơi dành cho giám khảo tức chỗ ông Miss ngồi.
-Ơ... cung chủ... người đi đâu vậy. Nhìn thấy bóng nó từ đằng xa hành lan chạy về phía mình thì thắc mắc rồi tiến lại gần nó.
Cúi chào. -Cung chủ... người đi đâu vậy... về khu VIP đâu phải đường này.
Nó ko nói gì vì hầu như nó ko hề để ý đến Uyên nhi mà vẫn chạy, vừa chạy vừa nhìn xung quanh.
-Cung chủ... người đi đâu vậy... cung chủ à... .Chạy theo nó, Uyên nhi ra sức hét lớn nhưng nó vẫn chạy và cô vẫn phải chạy theo, một biểu hiện kì lạ của nó mà cô chưa từng thấy nên phản ứng lo lắng và sợ hải hiện giờ ko quá kho hiểu.
Ngừng chạy nó nhìn xung quanh khuôn viên, nhìn thật kĩ nhưng vẫn ko thấy thứ mình muốn tìm, bước chân tiếp tục dồn dập, tuy ko còn chạy như bay như lúc nãy những với những bước chân nhanh và liên hồi ko ngừng cũng đủ biết tình trạng của nó hiện giờ ra sao.
-Chị Tara ?.
Chị Tara ?.
Vẫn ko ngừng bước bởi tiếng gọi của Tea Hin, nó trong trạng thái gấp gáp nhìn xung quanh tìm kiếm thứ gì đó.
Thấy nó dường như ko nghe thấy tiếng mình, Tea Hin tiếp tục bước lại gần. -Chị Tara... chị sao vậy ?.
Đứng chắn trước mặt nó Tea Hin hỏi, nhìn vẻ mặt hốt hoản của người con gái trước mặt anh thoán có chút khó chịu và khó hỉu. Nó, người mà anh biết là ko có cảm xúc dù vui hay buồn dù có chuyện gì xẩy ra cũng ko hề lộ cảm xúc ra ngoài mặt. Nhưng trước măt anh, một "nó" hoàn toàn khác.
Buộc phải ngừng lại bời vì người trước mặt, ngước nhìn Tea Hin, ánh mắt lạnh lùng, vô hồn. Một cánh chậm rãi nó đưa tay lên đẩy thân người Tea Hin sang một bên và nhanh chân bước tiếp, tiến thẳng ra ngoài, nơi tiến hành cuộc thi.
Hơi ngớ người vì hành động lạnh lùng hơn hẳn của nó nhưng anh cũng ko phải ko quen với sự lạnh lùng này nên nhanh chóng thích ứng được, bước tiếp về phía trước, chưa kịp rẽ vào con đường khác thì anh đã bị một bàn tay thon nhỏ chạm vào.
-Cô... lại muốn gì nữa đây ?. Nhìn Uyên nhi trước mặt anh khó chịu, anh nhớ là anh và cô đã hòa nhau rồi mà, và khẳng định rằng anh ko hề đâm phải cô sau lần kia.
-Tôi ko có thời gian để cãi nhau với anh... mau nói cho tôi biết... anh có thấy cung... à ko một cô gái rất đẹp... tóc bạch kim... mặc đồ trắng đ