phía trước. Hít sâu mấy hơi, cô mới có dũng khí đẩy cửa bước
vào. Mùi thuốc hăng hắc xộc thẳng vào phổi cô, tuy căn phòng ngập đầy
hoa nhưng cũng không thể át đi cái mùi khó chịu này, cái mùi gợi cho cô
nhớ đến những tháng ngày cha nằm viện. Hồi ấy, ngày nào cô cũng ngửi
thấy nó nhưng không hề thấy khó chịu, chắc là do nó quyện lẫn với mùi
của cha. Thấm thoắt vậy mà đã hơn mười năm rồi.
Căn phòng
chìm trong im lặng, không có một tiếng động nào. Đi qua tiểu sảnh, cô
mới thấy anh đang nằm trên giường. Tấm thảm nền rất dầy, rất êm, cô cảm
thấy mình như đang bước trên mây vậy, cảm giác rất không thực.
Anh mở
miệng: “Đã nói không muốn ăn rồi, đừng có tới làm phiền tôi nữa! Còn
phiền nữa tôi kêu viện trưởng cách chức bây giờ!” Thì ra anh hay uy hiếp các cô hộ sĩ như vậy. Cô thấy buồn cười, nhưng lại cảm thấy mắt mình
cay cay. Không nói gì, cô chỉ lẳng lặng đứng bên cạnh giường. Cứ như thế một hồi, rồi dường như nhận ra điều gì đó, anh đột nhiên xoay người
lại.
Trong thoáng chốc, thời gian như ngừng lại. Cô chỉ kịp cảm thấy mình bị kéo mạnh về
phía anh, mặt anh gần trong gang tấc, và rồi một giây sau, không, có lẽ
chỉ là một phần giây, anh đã hôn cô. Cả thế gian như không còn tồn tại,
chỉ còn anh và cô. Hoa nở hoa tàn, gió thổi mây trôi, thì ra cũng chẳng
có gì sánh bằng giây phút này…
Một lúc lâu
sau, anh mới buông lỏng cô ra, rồi ôm lấy cô mà thở dốc. Cô tựa vào ngực anh, khe khẽ thở. Anh hung hăng nhìn cô chằm chằm, rồi cúi xuống hôn
nhẹ một cái nữa: “Em đúng là cái đồ tiểu quỷ!” Giọng anh trong veo, nghe ngọt ngào như mật.
Tựa hồ không kiềm chế nổi mình, anh lại tiếp tục hôn cô, răng môi quấn quýt như muốn kéo dài phút giây này tới vĩnh hằng. Vòng tay anh ôm cô thật chặt như
muốn khảm cô vào thân thể của mình. Cô thấy mình như sắp bị anh nghiền
ra rồi nuốt chửng đến nơi, liền hổn hển đẩy anh ra. Trông anh cực kỳ
chật vật, nhưng trên mặt lại tươi rói một nụ cười, nụ cười như sóng trào từ đáy lòng, cứ cuồn cuộn dâng lên không dứt.
Bóng tối đã
phủ trùm lên căn phòng, chỉ có chút ánh sáng heo hắt từ xa xa bên ngoài
xuyên qua lớp cửa kính truyền vào. Do khoảng cách quá xa, cho nên nó
cũng chỉ để lại một vệt sáng vàng nhạt yếu ớt, còn bên trong phòng vẫn
tối đến độ chẳng nhìn thấy gì cả. Cô nép mình trong ngực anh, nghe đôi
tim của cả hai đang bình lặng đập, chỉ muốn họ cứ như thế này mãi mãi.
Trên chiếc tủ đầu giường cạnh cửa sổ vẫn bày một bó hoa, hình như là đã
khô rồi, mà lại hình như là không. Cô nheo mắt nhìn kỹ một hồi lâu mới
thấy rõ, nó thực sự đã khô rồi.
Anh nhìn
theo ánh mắt cô, thấy bó bách hợp khô, tuy vẫn còn loáng thoáng chút mùi thơm nhưng chung quy thì cũng đã khô rồi. Tuy lòng đã dần bình ổn lại,
nhưng anh vẫn không thể nhịn được cắn vành tai cô: “Em là cái đồ hẹp
hòi!” Cô hơi đau, lại thấy cổ, tai mình như tê dại. Chợt cô hiểu lời anh nói, thì ra hôm đó cô kêu cửa hàng hoa đưa đến cho anh hoa bách hợp.
Anh vuốt tóc cô, mái tóc không dài không ngắn, chỉ quá vai một chút, óng mượt như
tơ, vẫn y nguyên như trong trí nhớ của anh. Đột nhiên anh lên tiếng,
giọng nói có chút giận dữ: “Em nhìn người ta đi, ngày nào cũng tặng anh
một bó!” Cô đẩy anh: “Vậy anh đi mà tìm người ta ấy!” Biết anh quyến rũ
lắm rồi, mấy cô nàng xinh đẹp bu quanh anh có thể xếp thành mấy vòng dài bên ngoài căn phòng này mà!
Anh cười,
liếc xéo cô: “Ghen à?” Cô im lặng, khẽ nhếch cằm lên: “Anh nói tiếp
coi!” Anh hừ một tiếng, nói: “Chưa bao giờ thấy ai lại hẹp hòi đến vậy!
Muốn theo đuổi anh mà tặng có mỗi một bó bách hợp! Em nhìn đi, người ta
tặng anh bao nhiêu là hoa hồng kia kìa!”
Cô đẩy mạnh
anh ra, ngồi dậy: “Bổn cô nương xưa nay chưa hề biết ghen là gì!” Anh
bật cười, kéo cô lại, càng cười càng không thể ức chế được. Lúc đầu anh
cười không tiếng động, rồi sau đó phát ra thanh âm, rồi tiếng cười càng
lúc càng lớn. Cô véo má anh, nói: “Cười nữa đi, cười nữa em đi bây giờ!”
Một hồi lâu
sau anh mới dừng lại được. Chăm chú nhìn cô lâu thật lâu, rồi anh nói:
“Anh phải nói với em một chuyện” Ở bên nhau, càng ngày lớp vỏ bọc của
anh càng mỏng đi, không biết bao nhiêu lâu không thấy được vẻ thật tình
như thế của anh rồi. Cô liếc anh một cái, nghịch ngợm ngón tay anh, ngón tay trắng, thon dài trông thật đẹp. Anh nói rất thành thật: “Anh đói
rồi!” Cứ tưởng anh nói chuyện gì nghiêm trọng lắm, thì ra là chuyện này, cô chậm rãi giơ ngón tay anh lên, há mồm khẽ cắn, nghe anh kêu đau mới
chịu buông ra: “Đáng đời anh!”
Anh uất ức
nhìn cô, rống lên: “Em mưu sát anh à?” Cô xì một cái, bật cười: “Thế vừa nãy ai uy hiếp hộ sĩ? Ai nói nếu còn thúc giục anh ăn cơm nữa anh sẽ
khiến người ta bị cách chức, hả?” Anh ngượng ngùng giải thích, một vẻ
mặt mà cô chưa thấy bao giờ, thậm chí còn có chút tủi thân nữa: “Em
không biết chứ, cơm bệnh viện này có phải để cho người ăn đâu! Khó ăn
muốn chết…” Cô hừ lạnh một tiếng: “Vậy những người khác trong bệnh viện
thì sao? Họ ăn gì? Sao mà anh hư thế!”
Anh trông
lại càng uất ức hơn, bĩu môi nói lí nhí: “Em không tự hỏi lương tâm của
mình à, cứ
