ngào nói, Xuân Thiên, anh mau đến đây đi!
Em ấy, đồ ngốc! Lần đầu tiên Xuân Thiên mắng tôi, gần như nghiến răng nghiến lợi mà mắng.
Cảnh sát đưa tôi vào bệnh viện, tôi chụp X-Quang, xương không sao, nhưng bị bong gân, phải nghỉ ngơi, không được cử động!
Tôi cứ cắn chặt chiếc chăn trên tay chực khóc, muốn gọi điện về nhà, nhưng
lại sợ bị mắng, thế là đành đợi Xuân Thiên đến. Tôi biết anh sẽ đến, anh đến, tất cả sẽ được giải quyết. Trên thực tế, tôi đã trải qua suốt ba tháng trời trên lưng Xuân Thiên.
Anh đến nhìn thấy tôi là mắng, mắng xong lại khóc, anh nói: Em đã thấy em ngốc chưa.
Nhưng chỉ nghĩ thôi cũng biết đưa một người con gái bị băng bó một chân về
Bắc Kinh khó khăn tới nhường nào, vừa cõng vừa ôm, còn không ngừng tìm
người giúp đỡ, sự đau đớn khiến mặt tôi sưng lên, anh phải liên tục dùng nước lạnh chườm mặt cho tôi.
Tóc tai rối bời, trái tim càng rối
hơn, sắc mặt tôi nhìn rất khó coi, anh ôm chân tôi, sau đó nói: Anh chợp mắt một lát, nếu có chuyện gì em chỉ cần khẽ cử động là anh biết.
Tôi cúi đầu nhìn người con trai si tình ấy, đột nhiên nước mắt lại tuôn rơi.
Con người thường là như vậy, không biết trân trọng những người ở bên mình,
đến khi người ấy đi mất thì lại hối hận. Nếu như không có Thẩm Gia Bạch, thì tất cả sẽ hoàn mỹ biết bao, tôi sẽ yêu người con trai vô tư suốt
ngày hi hi ha ha này, nhưng lúc này, toàn bộ nhiệt huyết trong trái tim
tôi chỉ dành cho một người.
Đến Bắc Kinh, tôi trở thành gánh nặng cho Xuân Thiên!
Anh phải mua cơm cho tôi, phải phục vụ tôi hết cái này tới cái khác, phải đi mượn vở của bạn giúp tôi.
Nếu như có tiết học quan trọng, anh còn phải cõng tôi lên giảng đường, tất
cả mọi người đều nghĩ Xuân Thiên là bạn trai tôi, còn anh vừa cõng tôi
vừa hát: Anh trai nhớ em gái nhớ đến gầy cả người, uống cả bát dầu mè
cũng không biết ngấy, núi non điệp điệp trùng trùng vẫn chê thấp, má áp
má anh vẫn nhớ em… Tôi mắng anh: Đừng có tinh quái, anh đừng nghĩ anh
giúp em thì em sẽ phải thế này thế kia đáp lại, nói cho anh biết, chúng
ta vẫn chỉ là quan hệ bạn học thôi.
Anh nói: Em đừng tưởng mình
là dân nghệ sĩ, ngày ngày leo lên tàu hỏa lao về phía tình yêu, em chỉ
là một kẻ ngốc, tim không có mắt mà thôi. Em đừng nghĩ nhiều, anh không
định đục nước béo cò đâu.
Anh mới nghĩ nhiều ấy.
Haizz, cô nhóc này.
Cũng không biết tại sao, trước mặt người khác tôi là một thục nữ, nhưng
trước mặt anh tôi lại như con ngốc, thậm chí, anh còn biết yếu điểm của
tôi.
Chương Tiểu Bồ chạy đến thăm tôi, kinh ngạc hỏi: Ngã ở đâu thế này?
Xuân Thiên sợ tôi ngại, nên che giấu giúp tôi: Cô ấy nghịch ngợm, đi xem anh đá bóng, lúc nhảy từ khán đài xuống bị trẹo mắt cá chân. Em xem, người
này si tình biết bao nhiêu, anh biết cô ấy si mê anh, nhưng cũng không
cần phải si mê đến mức ấy chứ.
Xì, tôi nói: Đúng là vô duyên! Với anh chàng này, thật hết cách, đúng là thật hết cách.
Chương Tiểu Bồ nói với Xuân Thiên: Nhìn xem, đáng thương biết bao. Xuân Thiên, cơ hội cho anh thể hiện đến rồi đấy, thể hiện cho tốt vào nhé, nhân cơ
hội này khiến Tịch Hạ phải hồi tâm chuyển ý!
Nhất định rồi! Anh không muốn làm nhân viên thời vụ nữa, anh muốn trở thành nhân viên chính thức suốt cuộc đời của cô ấy!
Anh không thấy chán sao! Tôi nổi giận, chỉ hận một nỗi chân không thể khỏi
nhanh hơn, con người này, thật giống như bã kẹo cao su, đã dính rồi thì
không sao cậy ra được.
Tôi không ngờ là Thẩm Gia Bạch lại đến.
Chương Tiểu Bồ nói với anh, tôi bị sái chân, anh đã mua một túi hoa quả, sau đó cùng Chương Tiểu Bồ đến thăm tôi.
Khi anh vừa lách người đi vào, tôi sững lại.
Anh gầy hơn, đen hơn.
Chắc là vì phải chạy đi chạy lại nhiều lần. Đặt hoa quả lên bàn, anh hỏi: Đã khỏe chưa?
Ba từ này, khiến người ta chua xót đến thế, nếu anh là người yêu của tôi,
nếu anh yêu tôi, tôi sẽ thế nào? Tôi sẽ lao vào lòng anh mà khóc, tủi
thân nói: Đều tại anh cả, tại anh cả!
Nhưng lúc này, tôi đang đứng cách anh một mét, bình thản trả lời: Không sao, em khỏe nhiều rồi!
Anh làm sao mà biết được, tôi vì đuổi theo anh nên mới nhảy xuống ga tàu.
Còn bây giờ, tôi và anh lẳng lặng đối diện với nhau, tay Chương Tiểu Bồ
vòng ôm eo anh, họ đứng trước mặt tôi thân mật, tình cảm.
Sao tôi có thể nhẫn tâm chia cách họ?! Anh yêu cô ấy như thế, còn cô ấy nhìn
anh đầy say mê, khi Xuân Thiên chạy vào, ba chúng tôi đang ngượng ngùng
chẳng biết nói gì.
Đi, đi, tôi mời mọi người đi ăn cá hấp, để mừng chân của Tịch Hạ đã dần phục hồi.
Đương nhiên, khi đi xuống lầu lại là Xuân Thiên cõng tôi.
Sao em nặng thế, người ta ốm thì thường gầy đi, còn em lại như béo lên!
Tôi béo lên!
Bởi vì anh thường mang đến cho tôi rất nhiều đồ ăn ngon, bởi vì nhà anh ở
Bắc Kinh, anh còn nhờ mẹ nấu canh cho tôi ăn, tôi ăn không biết bao
nhiêu là canh cá và canh xương.
Khi ở trên lưng anh, Xuân Thiên nói: Mẹ anh nói, số canh này không thể ăn không được, phải trở thành con dâu nhà mình mới được.
Xì, linh tinh.
Cùng gọi xe đến Phí Đằng Ngư Hương ăn cá hấp, anh gọi một con cá mè hoa, ít
nhất cũng phải năm cân, lại gọi thêm vài