tại hạ đi thông báo một tiếng.” Thương Hải sai Tiểu Đào đưa trà, sau đó
lập tức đi vào phòng trong.
Một lúc lâu sau, Dạ Nguyệt Sắc mang theo Thương Hải, Nguyệt Minh đi ra. Diệp Thu Bạch lập tức đứng lên nghênh đón.
“Vị tiểu thư này còn nhớ tại hạ hay không?”
Dạ Nguyệt Sắc nhìn Diệp Thu Bạch ở trước mặt, hắn mặt mày hào sảng, khí
khái anh hùng bộc phát. Tóc được cột lại bằng một sợi dây màu xanh lam,
có vẻ nhanh nhẹn, mặc một bộ trường sam màu xanh nhạt, bên hông đeo một
thanh trường kiếm, lúc này đang cười rạng rỡ với nàng.
Vừa rồi khi
Thương Hải đi vào nói tới người này, Dạ Nguyệt Sắc chỉ mơ hồ có ấn
tượng, lúc này thấy mặt mới hoàn toàn nhớ ra. Vì vậy nàng mỉm cười gật
đầu: “Diệp công tử, đã lâu không gặp.”
Diệp Thu Bạch không nói gì,
chỉ đảo mắt đánh giá nàng. Thiếu nữ trước mắt mặc một bộ quần áo màu
vàng nhạt, phía trên thêu hoa đào màu trắng, mái tóc đen dài dùng dây
buộc tóc màu hồng cột lên, cài một chiếc trâm bạc khắc hoa đính chỉ
vàng, khẽ lay động như hồng ngọc rỉ máu, vô cùng xinh đẹp. Gương mặt nhỏ nhắn trắng mịn như sứ hiện lên ánh sáng nhàn nhạt, hai hàng lông mày
thanh mảnh như núi phía xa, chỉ có đôi mắt hạnh lạnh lùng cùng quý khí
quanh mình là có tăng lên một chút so với năm đó hắn từng gặp.
Đánh giá thật càn rỡ, mặc dù vẻ mặt Diệp Thu Bạch không ngả ngớn nhưng vẫn chọc giận Nguyệt Minh ở bên cạnh.
“Diệp công tử, đừng làm càn.” Giọng nói của nàng lạnh như băng, ánh mắt như
lưỡi dao sắc bén. Tên đăng đồ tử không biết sống chết, dám nhìn long
nhan, nếu điện hạ ở đây, chỉ sợ đôi mắt hắn đã không giữ được nữa.
A, xem ra đã chọc giận vị nha hoàn xinh đẹp này. Diệp Thu Bạch sờ sờ mũi
nhìn về phía Nguyệt Minh, chỉ thấy cô gái xinh đẹp tuyệt trần này vẻ mặt lạnh lùng, trong đôi mắt phượng hẹp dài lóe lên tia lạnh làm người ta
không dám nhìn gần. Hắn than nhẹ trong lòng, thật không hổ là dòng dõi
quan lại, một tiểu nha đầu cũng có uy thế như thế.
“Tiểu thư đừng nổi giận, ta chỉ có chút cảm thán. Lần trước gặp ở Trường Túy lâu còn là
một thiếu niên chưa thành niên, nay gặp lại đã trở thành thiếu nữ phong
hoa tuyệt đại như thế, lúc Lâm huynh nói cho ta biết ta còn không tin.”
Dạ Nguyệt Sắc cười nhạt, nói:
“Diệp công tử quá khen. Lần trước đi tửu lâu, nữ trang có vẻ không tiện nên
mới mặc nam trang, cũng không cố ý lừa gạt, xin công tử đừng để trong
lòng.”
“Không dám, không dám!” Diệp Thu Bạch cười đáp.
Hai người ngồi xuống, Dạ Nguyệt Sắc hỏi:
“Không biết lần này công tử đến đây có việc gì?”
“Tô tiểu thư có biết hiện giờ Tùng Lam viện đã là nơi được người ta để ý nhất Tụ Nghĩa sơn trang hay không?”
“Sao? Xin chỉ giáo?” Dạ Nguyệt Sắc quả thật không biết, nàng chẳng bao giờ bị chuyện gì quấy rầy.
“Tin đồn ‘Thương Hải di châu’ ngày càng sôi sục trên võ lâm, rất nhiều người chỉ tò mò nên mới thám thính nơi này, nhưng,” Hắn dừng lại, hơi có thâm ý nhìn Thương Hải và Nguyệt Minh một chút, “Mấy nhóm người ban đêm lẻn
vào đây đều bị chặn ở ngoài, Tùng Lam viện đột nhiên phòng thủ kiên cố
đến mức chim bay không lọt. Lâm Vãn Y vì điều tra án mạng nên cũng không thường xuyên ở đây, nói cách khác, nơi đây có những người khác chặn bọn họ.”
“Mấy tên tiểu tặc không mời, chặn lại thì có gì kỳ lạ.” Nguyệt
Minh nói lành lạnh, trong mắt có nét khinh thường. Mấy tên giang hồ này
cả ngày tưởng mình là cao thủ tuyệt thế, không biết cao thủ chân chính
trước giờ đều ẩn thân trong hoàng cung nội uyển, bảo vệ chính khách
triều đình. Giang hồ? Hừ!
“Nguyệt Minh cô nương,” Diệp Thu Bạch bật
cười, “Dõi mắt cả giang hồ cũng không có mấy người dám gọi “Cửu thiên ma quân”, “Diêu Diêu tiên tử” là tiểu tặc không mời đâu.”
“Vậy nên chúng ta mới không phải người giang hồ.” Dạ Nguyệt Sắc liếc mắt một cái ngăn cản Nguyệt Minh mở miệng, “Vậy thì sao?”
“Vì vậy Lâm huynh hy vọng tiểu thư có thể tham gia tiệc tối nay. Tối nay,
tất cả khách tới Tụ Nghĩa sơn trang sẽ hội tụ lại, dù sao mấy ngày qua
đã xảy ra nhiều chuyện, cuối cùng cũng phải cho mọi người một lời giải
thích. Lâm huynh cho rằng so với để người khác không ngừng suy đoán quấy rầy tiểu thư, chi bằng xin tiểu thư ra mặt gặp gỡ, cũng miễn cho phiền
toái sau này.”
“Tiểu thư không cần để ý tới bọn họ, chúng ta muốn đi sẽ không ai ngăn được.” Nguyệt Minh lạnh lùng nhìn Diệp Thu Bạch.
“Quên đi, cần gì phải giương cung rút kiếm,” Dạ Nguyệt Sắc cũng không để ý
lắm, “Cũng chỉ là ra mặt một cái thôi, ta cũng muốn nhìn xem giang hồ
này rốt cuộc là cái gì.”
“Vậy xin đa tạ tiểu thư.” Diệp Thu Bạch đứng dậy, “Tối nay ở Tụ Nghĩa sảnh xin nghênh đón tiểu thư đại giá, cáo từ.”
Dạ Nguyệt Sắc gật đầu, phái Tiểu Đào tiễn Diệp Thu Bạch ra ngoài.
“Tiểu thư là thân thể vạn kim, sao có thể để những tên đường phố tùy tiện
nhìn thấy, tiểu thư không cần phải đồng ý với hắn.” Nguyệt Minh đợi Diệp Thu Bạch đi rồi mới nói.
“Luôn che dấu ngược lại sẽ làm người khác
chú ý hơn, không sao.” Dạ Nguyệt Sắc cười nhẹ, “Chuyện này cứ quyết định vậy đi, tiếp tục đọc sách thôi.”
Nguyệt Minh không nói thêm nữa, đi theo Dạ Nguyệt Sắc vào phòng trong.
Mùng m