pacman, rainbows, and roller s
Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325423

Bình chọn: 8.00/10/542 lượt.

hát quá… Anh khó chịu quá…”

Giở trò vô lại… Đình Đình không còn cách nào khác, đành phải nghe lời mớm

nước cho Tần Tống. Anh đã được uống nước rồi lại còn tham lam cuốn lấy

lưỡi cô ngậm mút thật mạnh, cô ra sức giãy giụa trong mơ màng, nhưng bàn tay lại càng bị anh giữ chặt hơn. Trong lúc ấy cô bỗng thấy có thứ gì

đó lành lạnh trên ngón áp út của mình, cuối cùng Tần Tống cũng chịu thả

cô ra. Hàn Đình Đình cúi đầu nhìn thì thấy trên tay đã xuất hiện thêm

một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh và đẹp rực rỡ tự lúc nào. Cô không

biết giá thành nhưng viên kim cương to được mài giũa thành hình trái tim tinh xảo như vậy chắc chắn không hề rẻ.

“Ngoan lắm!” Giọng nói

của Tần Tống vẫn còn hơi khàn sau nụ hôn nóng bỏng ban nãy, anh nở nụ

cười vô vùng dịu dàng ấm áp: “Có nhớ hôm nay là ngày gì không?”

Hàn Đình Đình bị viên hồng ngọc lấp lánh kia mê hoặc khiến cô hồn xiêu

phách lạc, buột miệng nói: “Hôm nay là ngày mà chúng ta giao hẹn sẽ ly

hôn!”

Ban đầu hai người đã thống nhất là một năm sau sẽ ly hôn,

hôm nay chính là thời điểm thực hiện giao ước đó. Hồi sáng, lúc ghi chép cử động của thai nhi cô đã phát hiện ra điều này, sau đó cô cứ nghĩ

mãi, vừa nghĩ vừa cười: Nhân duyên quả thật vô cùng kì diệu! Mới ba trăm sáu mươi lăm ngày trước cô còn cảm thấy chẳng thể yêu nổi cái người nào đó, thế mà giờ phút này đây lại cảm thấy trong lòng ngập tràn hạnh phúc khi được mang trong mình đứa con của người ấy.

Gương mặt dập

dềnh ý xuân của Tần Tống bỗng chốc đen ngòm, anh không chút khách khí

chọc chọc ngón tay vào cái bụng đã lùm lùm như trái bóng của Đình Đình:

“Bằng chứng hủy hẹn đã lớn thế này rồi, lẽ nào em còn hoang tưởng rằng

anh sẽ tuân thủ giao hẹn hay sao?”

Cô chặn ngón tay Tần Tống

lại, hai tay choàng quanh bụng đầy vẻ che chở. Tần Tống thấy vậy cười

híp mắt, vươn tay kéo cô lại hôn tới tấp: “Hôm nay là kỉ niệm một năm

ngày cưới của chúng ta. Hóa ra anh đã cưới cô ngốc này tròn một năm

rồi!”

Hàn Đình Đình lúc này mới vỡ lẽ. Ừ nhỉ! Ngày hẹn ly hôn

tính từ ngày kết hôn! Một năm hẹn ước đã qua… Hôm nay vừa vặn là kỉ niệm một năm ngày cưới của hai người! Cô mân mê chiếc nhẫn mà mình yêu thích đến độ không muốn tháo ra nữa, xấu hổ nhìn anh, một lúc sau mới ngượng

ngùng nói: “Em không chuẩn bị quà gì cả…” Thực tế, cô còn chẳng nghĩ đến điều này…

“Đây chẳng phải là quà đó sao?” Tần Tống đan chặt bàn tay của Đình Đình rồi đặt trên phần bụng đã nhô lên của cô: “Ngoan

Ngoan chính là món quà tuyệt vời nhất mà em trao tặng cho anh, không gì

có thể sánh bằng… Đình Bảo, tối nay anh tiếp khách cùng Dung Nhị, tên

tiểu tử đó còn khen anh đấy, nếu xét về khoản tốc chiến tốc thắng thì

trong sáu người bọn họ chẳng có ai qua mặt được anh cả…”

Tần

Tống trẻ con hếch cằm lên với vẻ cực kỳ đắc ý, cứ như là vừa lập được

một chiến công hiển hách lắm vậy! Đình Đình bị chọc cười, chủ động rướn

người lên hôn anh: “Khoảng thời gian này năm sau chúng ta lại sinh thêm

một đứa nữa nhé! A Tống, em muốn sinh cho anh thật nhiều, thật nhiều

những đứa con ngoan!”

Bình thường cô rất ít khi pha trò, ngữ khí lúc nào cũng thành khẩn thân thiết, giờ thấy cô nghiêm túc nói ra những lời ấy, Tần Tống bỗng thấy sống mũi có chút cay cay. Anh nhớ Trương

Phác Ngọc từng kể với anh rằng Tần Uẩn không nỡ để bà phải chịu đau đớn

nên sau khi có anh cũng không muốn sinh thêm con nữa… Có con thì được

tích sự gì cơ chứ? Như chính bản thân mình đây, bao nhiêu năm qua ngoài

việc chọc giận Tần Uẩn, anh chưa từng làm bất cứ chuyện gì khiến ông an

tâm. Ngay đến quyết định dành cho ông sự giải thoát cuối cùng, anh cũng

chẳng thể đè nén tình cảm cá nhân mà suy nghĩ cho ông, cuối cùng lại do

Trương Phác Ngọc trước nay luôn được Tần Uẩn nâng niu đã thay anh hạ

quyết tâm. Ngược lại với vẻ yếu đuối không hiểu chuyện thường ngày, bà

dứt khoát đứng ra gánh lấy nỗi đau lớn nhất về mình.

“Đình Bảo,

anh không cần có quá nhiều con, anh chỉ cần em mãi mãi ở bên anh thôi!”

Anh vuốt tóc cô, khẽ thì thầm trong đêm khuya thanh vắng: “Anh sẽ toàn

tâm toàn ý với em suốt cuộc đời. Nếu như anh may mắn được ra đi trước

em, đến lúc đó em cũng không được oán trách anh đã bỏ lại em một mình

nhé!”

“Ừm… Anh cứ đối xử tốt với em trước đã, những việc khác đến lúc đó hẵng nói!” Cô cười tít mắt, hồn nhiên đáp lời.

“Chỉ như vậy là giỏi thôi! Những lúc không nên ngốc thì chẳng thấy ngốc chút nào!” Tần Tống phì cười, nhéo nhéo gương mặt hồng hào của cô, mỉm cười

dịu dàng.

***

Tác dụng của thuốc giảm đau khiến Tần Uẩn

không còn bị những cơn đau hành hạ, mỗi ngày ông đều cũng Trương Phác

Ngọc ăn ngủ chơi đùa, trông còn có tinh thần hơn cả bà. Nhưng sức khỏe

của ông cũng dần cạn kiệt, ngày một suy nhược hơn. Khi không khí mùa

đông ngập tràn thành phố C, hầu như mỗi ngày ông đều ngủ mê man, phải cố gắng lắm mới có thể duy trì được nguồn dinh dưỡng và năng lượng cần

thiết cho cơ thể.

Ngày dự sinh của Hàn Đình Đình là ngày ba mươi tháng Chạp, còn một tháng nữa. Em bé ăn khỏe và rất hiếu động, cân nặng của cô cũng vì thế mà tăng đến chóng mặt, tổng trọng lượn