Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325691

Bình chọn: 7.00/10/569 lượt.

hô to: “Bà xã! Cá cắn câu rồi này!”

Hàn Đình Đình cực kì phấn khích, vội vàng nhặt cần câu rồi kéo con cá lên,

vợ chồng Tần Uẩn và quản gia đứng bên cạnh không ngừng vỗ tay tán

thưởng.

Bữa tối quả nhiên có món cá! Trên chiếc đĩa sứ màu trắng hình con cá, con cá trắm tội nghiệp to bằng bàn tay bị đem đi sốt,

Trương Phác Ngọc cầm đũa tiên phong, chọc lấy mắt cá, dịu dàng gắp vào

bát Tần Uẩn, ông mỉm cười gắp lại vào bát bà, bà không hề khách sáo bỏ

luôn vào miệng ăn ngon lành.

Hàn Đình Đình không dám ăn mắt cá,

Tần Tống liền xẻ một miếng ở phần bụng, sau khi nhặt xương cẩn thận rồi

mới gắp vào bát cô. Đình Đình nếm thử một miếng, cảm giác đúng là ngon

hơn bình thường rất nhiều.

***

Tần Tống từ nhà tắm bước

ra thấy cô đang ngồi khoanh chân trên giường nhìn anh cười ngây ngốc,

anh cúi đầu nhìn lại chính mình: “Sao thế?”

“A Tống, lúc anh bắt cá trông đẹp trai lắm…” Cô nhớ lại hình ảnh gợi cảm khi anh toàn thân

ướt nhẹp từ dưới hồ bước lên, bộ dạng mê trai đến chảy cả nước miếng.

Trong lòng Tần Tống bỗng thấy rung động ngọt ngào, anh đến ngồi bên giường,

chùm chiếc khăn tắm lên đầu Đình Đình. Cô nhanh nhẹn đón lấy, quỳ bên

cạnh anh giúp anh lau khô tóc.

“Đợi sau khi em sinh con rồi, anh có còn bắt cá cho em nữa không?” Đình Đình ngốc nghếch hỏi Tần Tống,

giọng cô có chút ngô nghê: “Mẹ em bảo phải nhân lúc này mà làm mình làm

mẩy với anh, vì đàn ông chỉ răm rắp nghe lời phụ nữ khi họ mang thai mà

thôi, phải vậy không?”

Tần Tống cười muốn sặc, ngừng một hồi rồi đẩy vấn đề lại cho cô: “Em nói xem?”

“Em nghĩ sẽ không như vậy đâu, bố lúc nào cũng chiều mẹ hết mực đó thôi.”

Cô trả lời một cách thành thực lại pha chút khờ khạo. Phụ nữ sau khi

mang thai thường có đôi phần ngốc nghếch, Hàn Đình Đình dạo này quả thật càng ngày càng ngốc!

Tần Tống hàm hồ “Ừm” bừa một tiếng. Cô với tay lau tóc cho anh, vì phải rướn người lên nên mặt của anh vừa vặn đối diện với khuôn ngực ngày càng đầy đặn của cô. Sau lớp áo ngủ mỏng mang, hai bầu ngực mềm mại trắng như tuyết cứ nhấp nhô theo từng động tác của Đình Đình, căng mọng đàn hồi như miếng thạch rau câu thơm ngon, thi

thoảng còn khẽ sượt qua chóp mũi của Tần Tống. Anh hít sâu một hơi,

ngẩng mặt hôn lên cổ Đình Đình.

Đình Đình cảm thấy nhồn nhột

liền giở khăn ra nhìn thì thấy đôi mắt Tần Tống đã biến thành mắt sói.

Đình Đình kêu lên một tiếng rồi lật đật tránh sang một bên, Tần Tống nhẹ nhàng vươn tay ra tóm chặt hông cô, kéo về phía mình: “Vẫn chưa lau khô mà, em đi đâu đó?”

Cô biết anh đã nhịn ba tháng nay rồi, tối

nay chắc chắn sẽ không buông tha cho mình. Vừa nghĩ đến chuyện sắp sửa

xảy ra, anh còn chưa động tay động chân mà toàn thân cô đã mềm nhũn cả

ra. Hai tay cô túm chặt khăn lông che kín khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ

của mình, lí nhí phân bua một cách không thật lòng: “Đã khô rồi mà… Em

buồn ngủ lắm!”

Bộ dáng ngại ngùng đó của cô lại rất hợp ý cậu bé hư hỏng nào đó. Tần Tống cười xấu xa kéo tay cô: “Ở đây vẫn chưa khô…”

Tay Đình Đình bị ép vào một vật nóng bỏng phải vội rụt về, cô đánh anh

một cái, sau đó cả người lại mềm mại dính chặt lấy anh, Tần Tống càng

hân hoan, chẳng mấy chốc đã tụt bỏ lớp áo ngủ mỏng manh của cô rồi đè

xuống giường…

Khung cửa kính sát đất hé mở một nửa, rèm cửa bay

phất phơ theo làn gió, qua khe hở giữa lớp rèm, bầu trời đêm hè đầy sao

sáng lấp lánh, không gian tĩnh lặng. Ngược lại, bên trong gian phòng ấm

áp ánh đèn vàng cảnh xuân phơi phới diễm lệ vô cùng.

***

Mùa hè trôi qua rất nhanh, mùa thu mát mẻ dịu dàng đã gõ cửa từ rất sớm,

chỉ có điều vào đêm khuya khó tránh khỏi những cơn gió thu lạnh thấu

xương, chiếc xe màu đen lao vun vút trên con đường thênh thang vắng

lặng, những chiếc lá rụng đầy hai bên đường bị gió cuốn kêu xào xạc, cửa kính ở ghế sau được hạ xuống một nửa, chiếc lá vàng khô xơ xác không

biết từ nơi nào cuốn đến, khẽ lướt qua ô cửa kính rồi lặng lẽ bay mất,

đôi mắt khép hờ của Tần Tống bỗng chốc cũng trở nên ảm đạm.

Về

đến nơi đã hơn mười giờ, cả ngôi nhà chìm trong yên tĩnh, Tần Tống ngật

ngưỡng mà rón rén bước lên lầu. Hàn Đình Đình vốn đã ngủ nhưng nghe thấy tiếng động khe khẽ nên nặng nhọc chống thân mình ngồi dậy: “A Tống?”

“Ừm…” Anh đáp bừa, mò đến bên giường, nằm vật xuống: “Bà xã… Anh xin lỗi, anh lại uống rượu nữa rồi… Con trai, bố con về rồi đây!”

Mấy chữ

cuối anh hô rất to khiến Hàn Đình Đình phì cười, cô bật đèn xuống giường giúp anh cởi cà-vạt. Anh thở một hơi dài thật thoải mái, lôi Phốc Phốc

qua rồi lấy bụng nó làm gối đầu, nhắm mắt thư giãn. Hàn Đình Đình vắt

khô khăn lau mặt cho Tần Tống, rồi lại bưng nước đến nhưng gọi mãi mà

anh chẳng chịu ngồi dậy uống.

“Em mớm cho anh cơ!” Tần Tống chỉ vào miệng Đình Đình rồi lại rờ rẫm đôi môi của mình, nụ cười hư hỏng mà quyến rũ.

“Không uống chứ gì? Thế thì em bê đi…” Cô không nghe theo, ngược lại còn dọa dẫm anh nữa.

Tần Tống bĩu môi, vẻ mặt bỗng trở nên vô cùng ấm ức: “Vậy em cứ bê đi đi!”

Anh xoay mặt vùi vào giữa hai chân Phốc Phốc, cả người cứ lật tới lật

lui trên giường, miệng không ngừng rên rỉ: “K


XtGem Forum catalog