đã nhọc công! Tiền anh cứ giữ lấy, Tần Lục thiếu tôi
trước nay chưa từng lấy không đồ của ai bao giờ.”
Trần Dịch
Phong bỗng dưng đến đây giúp anh là việc của anh ta, những cổ phần này
bất luận là bằng cách nào mà nằm trên tay anh thì cũng đã thuộc về anh
rồi, mặc dù cũng đoán được là anh ta muốn tặng nhưng Tần Tống chưa từng
nghĩ sẽ lấy không nên đương nhiên là phải dùng tiền thật bạc thật mà mua về rồi!
Trần Dịch Phong chỉ cười mà không nói gì, anh hơi cúi
đầu, trên môi nhanh chóng xuất hiện thêm một điếu thuốc. Anh nhìn về
phía cái đầu nhỏ bé trong chiếc xe đằng trước, lãnh đạm nói: “Không cần
cậu phải cảm ơn! Đây là quà mừng kết hôn tôi tặng cho Đình Bảo.”
Anh vừa dứt lời thì một âm thanh trong trẻo vang lên, chiếc bật lửa màu bạc như một vệt sáng chợt lóe lên trong tay anh. Tấm chi phiếu Tần Tống vừa đưa đã nhanh chóng bắt lửa rồi cháy bùng lên, Trần Dịch Phong bình thản lấy nó làm mồi châm lửa để châm thuốc. Người trước nay luôn lấy hào
phóng làm tiêu chí như Tần Tống khi chứng kiến cảnh đó cũng thoáng sững
sờ.
Số tiền đó đối với cả anh và Trần Dịch Phong mà nói, đều không phải là con số nhỏ.
“Cái này cứ coi như là quà cho đứa bé đi!” Trần Dịch Phong thả tấm chi phiếu giờ đã cháy rụi chỉ còn một mẩu xuống đất: “Chúc mừng hai người sắp
được làm bố mẹ!”
Tần Tống định thần lại, không tình nguyện gật gật đầu: “Cảm ơn!”
“Để tôi nói vài câu với cô ấy!” Trần Dịch Phong nhả điếu thuốc rồi ném ra xa: “Tối nay tôi về rồi.”
***
Lúc nãy thấy Tần Tống bị Trần Dịch Phong thụi cho một đấm, Hàn Đình Đình
suýt chút nữa lao xuống xe, vụ hai người đánh nhau ở nhà họ Trương lần
trước quả thật quá khủng khiếp, mỗi khi nhớ đến ngày hôm đó Đình Đình
vẫn không rét mà run.
Nhưng sau đó hai người đã hòa hoãn lại,
thậm chí còn nói chuyện cười đùa nên cô cũng yên tâm hơn. Một lúc sau
Tần Tống chạy tới, gõ nhẹ lên lớp kính xe đã hạ xuống một nửa, khom
người hỏi cô với vẻ rất không cam tâm: “Anh ta muốn nói chuyện với em
vài câu. Nếu em mệt rồi thì thôi!”
Đình Đình không hề do dự đẩy
cửa bước xuống luôn, Tần Tống lại càng không vui, anh bĩu môi, gọi tài
xế cùng mình lên nhà lấy hành lý, để cô với Trần Dịch Phong có thời gian nói chuyện riêng.
Dáng vẻ của Trần Dịch Phong vẫn giống hệt trước đây, lúc nào cũng yêu chiều xoa đầu cô rồi mỉm cười dịu dàng.
“Đình Bảo của chúng ta đã sắp làm mẹ rồi cơ đấy!” Anh hơi buồn bã thở dài một hơi: “Lần đầu tiên gặp em là khi em vừa mới được sinh ra, bé bỏng nhăm
nhúm như con khỉ con, nhẹ đến nỗi tôi còn chẳng dám bế. Chớp mắt một cái đã bao nhiêu năm trôi qua rồi. Nhanh thật, em lại sắp sinh thêm một con khỉ con khác rồi!”
Cô cười ngượng nghịu, xoa nhẹ bụng mình, không biết nên nói gì.
Từ khi mang thai, những ngày tháng hạnh phúc ăn nhiều mà ngủ cũng nhiều
khiến cho thân hình của cô mũm mĩm hơn trước rất nhiều, gương mặt vốn
tròn trĩnh như trái táo đỏ đã bớt đi vẻ trẻ con, thay vào đó là vẻ
trưởng thành đằm thắm. Trần Dịch Phong tỉ mỉ ngắm nghía những nét đổi
thay đẹp đẽ cực kỳ xa lạ với mình, bàn tay anh đang nắm hờ bỗng siết
chặt, rồi lại từ từ mở ra.
“A Tống nói không phải anh đối đầu mà là đang giúp đỡ anh ấy.” Một lúc sau, cô ngẩng đầu lên nhìn Trần Dịch
Phong, nở nụ cười trong vắt: “Lần trước ở nhà ông bà ngoại, em không
biết nên mới nói với anh những lời đó, xin lỗi anh… Đừng giận em nhé!”
Trần Dịch Phong vờ nghiêm mặt lại: “Có gì đâu mà giận, dù sao thì em cũng đâu có tin tôi.”
“Không phải mà!” Cô cuống quýt: “Không phải em không tin anh, anh biết mà…”
Từ bé đến giờ, cứ mỗi lần căng thẳng là cô lại nói năng lộn xộn, giải
thích rối rắm, điều này dĩ nhiên Trần Dịch Phong biết rõ hơn ai hết. Bao nhiêu năm qua, từng đặc điểm nhỏ nhặt trong tính cách của cô đều là
những hồi ức đẹp đẽ nhất, sâu đậm nhất trong anh. Trần Dịch Phong vỗ vỗ
đầu Đình Đình, anh cười toét miệng, dịu dàng nói với cô: “Dĩ nhiên là
tôi biết em tốt đến mức nào! Dĩ nhiên tôi là người biết rõ nhất!” Anh
ngừng lại, nuốt xuống câu tiếp theo mà mình đã định thốt ra, rồi lại
nói: “Bao nhiêu năm qua, vị trí của em và Tiểu Đổng trong lòng tôi là
như nhau.” Cô cúi đầu không dám nhìn vào mắt anh, cũng vì thế mà Trần
Dịch Phong mới có thể thở phào nhẹ nhõm.
“Đình Bảo, gọi tôi một
tiếng “chú” đi! Trước nay em chưa từng gọi, lúc nào cũng kêu thẳng tên
tôi, chẳng biết tôn ti trật tự gì cả! Trước đây thì không sao, nhưng bây giờ có vẻ như tôi sắp được thăng chức làm ông trẻ rồi, không thể nói
năng lộn xộn không có trên dưới như vậy mãi được!” Cuối cùng thì miệng
anh cũng ngoác cả ra, rốt cuộc đã kết thúc rồi. Thực ra… cũng không khó
khăn như anh nghĩ, mặc dù nó khiến anh đau lòng hơn anh vẫn tưởng rất
nhiều.
Đình Đình luôn cúi đầu nên cô chẳng thể thấy được những
tình cảm phức tạp thoáng hiện lên trong mắt anh. Đến khi cô ngẩng đầu
lên nhìn thì nụ cười lãnh đạm bình thản đã quay trở lại trên gương mặt
Trần Dịch Phong, dường như từ lúc bắt đầu cho đến tận bây giờ, người mê
muội nhất thời chỉ có mỗi mình cô mà thôi, dường như anh chưa từng cảm
nhận được thứ tình cảm ấy chứ