XtGem Forum catalog
Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325560

Bình chọn: 10.00/10/556 lượt.

đến mức không biết mình là ai luôn rồi đây này!”

“Nhưng nhìn anh chẳng vui vẻ chút nào cả!” Cô lí nhí.

“Đình Bảo!” Anh trầm mặc một hồi, dường như phải hạ quyết tâm lắm mới có thể

khó khăn mở miệng hỏi cô: “Nếu như hôm nay người nằm đó là anh, không

còn chút hy vọng phục hồi nào, liệu em có đành lòng… giúp anh bớt đau

đớn để ra đi một cách nhẹ nhàng thanh thản không?”

Hàn Đình Đình thẫn thờ, cô nghĩ ngay đến Tần Uẩn. Cô nghĩ một lát rồi nghiêm túc trả

lời: “Nếu có thể giảm bớt đau đớn cho người bệnh, em sẽ làm thế. Nhưng

nếu như đó thật sự là anh, em không dám chắc rằng em có thể trả lời như

vậy… A Tống, mẹ ắt hẳn rất đau lòng!”

Tần Tống chăm chú dõi theo từng biểu hiện của Đình Đình, tình cảm anh dành cho cô sâu đậm tới mức

dường như chỉ cần rời mắt khỏi cô một giây thôi cũng đủ khiến anh khó

thở, vậy thì người mẹ vốn nổi tiếng được cưng chiều bảo bọc của anh rốt

cuộc đã phải khổ sở đến mức nào mới có thể dứt khoát từ bỏ được như thế

chứ?

Anh thầm nguyện cầu đời này kiếp này, tình yêu của mình với Đình Đình sẽ không bao giờ phải đối diện với cái kiểu buộc phải dứt bỏ

này.

***

Bác sĩ lại đến kiểm tra lần nữa. Bào thai mới

được sáu tuần tuổi nhưng em bé đã phát triển bá đạo hơn hẳn “các bạn

đồng trang lứa”, chẳng trách dạo gần đây Hàn Đình Đình ăn nhiều thế mà

vẫn thấy đói, ngủ bao nhiêu cũng thấy không đủ.

Tần Tống hỏi han bác sĩ về những điều cần lưu ý, lúc quay lại giường bệnh thì “bánh bao

nhỏ” đã thiếp đi rồi. Trong căn phòng yên ắng tĩnh lặng, hơi thở của cô

nhẹ nhàng mà bình ổn, gương mặt hồng hào đầy sức sống. Anh đắp chăn giúp Đình Đình, khẽ hôn lên trán cô rồi rón rén bước ra ngoài.

Trên

hành lang, đèn điện sáng choang, lớp thảm dày nuốt trọn tiếng bước chân, Tần Tống đứng trước phòng bệnh của Tần Uẩn, chống tay lên cánh cửa một

hồi lâu, mãi sau anh mới quyết định đẩy cửa bước vào.

Tần Uẩn cũng đang ngủ, dường như ông ngủ không ngon, chân mày khẽ cau lại.

Thật ra, Tần Tống thường xuyên đối diện với ông bố mặt mày cau có của mình.

Anh được mọi người yêu thương cưng chiều hết mực, từ bé tới giờ đã cố ý

chọc giận Tần Uẩn không ít lần. Bây giờ nghĩ lại mới thấy bản thân mình

thật là ngu xuẩn, làm gì có người cha nào thật sự tức giận con đẻ của

mình cơ chứ?

Tần Uẩn bất an thở một hơi rồi tỉnh lại. Thấy Tần

Tống đang đứng thẫn thờ trước giường bệnh, ánh mắt vốn tối tăm ảm đạm

của ông dần lấy lại thần sắc.

“Mấy giờ rồi?” Ông hỏi.

Tần Tống xem đồng hồ, đáp: “Chín giờ ạ.”

“Ừm!” Tần Uẩn nhẩm tính thời gian mình hôn mê lần này, chỉ biết cười khổ.

Tần Tống ngập ngừng một hồi rồi mới lên tiếng: “Bố, bố sắp được lên chức ông nội rồi.”

Gương mặt Tần Uẩn bỗng sáng bừng: “Đình Đình có thai rồi sao?”

Tần Tống gật đầu: “Sáu tuần rồi ạ, hôm nay mới biết.” Anh lấy từ trong túi

ra một tấm hình siêu âm đưa tới trước mặt Tần Uẩn: “Bố xem này!”

Trong bức hình chỉ toàn những khoảng sáng tối không rõ ràng, nếu không phải

là bác sĩ chuyên khoa thì chẳng thể nào nhìn ra được em bé ở nơi nào…

Thế mà Tần Uẩn lại nhìn rất chăm chú kỹ lưỡng, còn nghiêm túc hơn cả khi ông nghiên cứu bảng biểu hay báo cáo của bất kì vụ kinh doanh lớn nào.

Sau khi nhìn ngắm một hồi, ông mỉm cười, tâm trạng vô cùng vui vẻ:

“Trông giống con lắm!”

Tần Tống im lặng, yết hầu chuyển động lên xuống, giọng anh hơi khàn: “Bây giờ vẫn chưa nhìn ra được là con trai

hay con gái, bác sĩ nói chỉ cần qua năm tháng sẽ biết… Chỉ cần năm tháng thôi!”

Tần Uẩn cười rất hạnh phúc: “Con trai hay con gái gì

cũng được hết, nhưng bố muốn có cháu gái, vừa xinh xắn lại đáng yêu…

Cháu trai khó bảo lắm!” Ông nhìn sang Tần Tống, ánh mắt chất chứa bao

nhiêu hồi ức đẹp đẽ.

Tần Tống cũng bồi hồi nhớ lại, anh khẽ mỉm cười.

“Mẹ con đâu rồi?” Tần Uẩn không quen với việc mở mắt ra mà không có Trương Ngọc Phác ở bên cạnh làm nũng.

“Vừa mới đi ạ, mẹ về dọn dẹp nhà cửa.” Tần Tống lấy lại tấm hình rồi nắm

chặt bàn tay mà anh chẳng kịp níu giữ: “Bố, chúng ta về nhà thôi!”

***

Tuần cuối cùng của tháng tư, một ngày nắng to.

Xe đang đợi bên dưới, thang máy cũng gần lên đến nơi rồi mà Hàn Đình Đình

vẫn kiên quyết tự cầm túi xách của mình. Cô không bị ốm nghén, ngoại trừ việc ngủ rất nhiều, rất sâu và lượng thức ăn chẳng thua kém Tần Tống

ra, cô thậm chí còn thấy khỏe khoắn hơn cả trước lúc mang thai. Mẹ Đình

Đình nói lúc bà mang thai Đình Đình cũng như vậy, chỉ có điều… Bà hơi lo lắng hỏi chàng rể: “Không có bất cứ điều gì bất thường sao? Một chút

cũng không à?”

Tần Tống do dự một lát rồi ghé tai bà thầm thì: “Tính khí… không được tốt cho lắm có tính không ạ?”

Mẹ Đình Đình cười bối rối, gật gật đầu.

Bố Đình đứng cạnh lặng lẽ day day huyệt thái dương: Chiến hữu vạn tuế…

“Em – tự – cầm!” Động tác giật túi xách của Hàn Đình Đình rất nhanh và mạnh mẽ: “Anh cái này không được, cái kia cũng không cho, bây giờ ngay đến

túi xách cũng không để em cầm luôn sao? Em có phải làm bằng thủy tinh

đâu! Đụng vào rồi vỡ chắc?”

Tần Tống thở dài, tất nhiên là không vỡ, chỉ là anh sẽ lo lắng.

Lời vừa nói ra xong, dường như cô cũng nhận thức được