Sự gai góc được che giấu kỹ càng vẫn khiến cho người ta không rét mà run.
“Nội trong vòng mười hai tiếng đồng hồ tới, toàn bộ đội ngũ phải xuất hiện đầy đủ trước mặt tôi! Hoặc…” Tần Tống mím chặt môi,
gương mặt không cảm xúc: “… vĩnh viễn biến mất!”
“Vâng!” Người vừa báo cáo không dám chần chừ, cúi đầu trả lời.
“Không cần đâu!” Một giọng phụ nữ từ xa vọng đến, Tần Tống không quay đầu lại, anh biết đó là Trương Phác Ngọc.
“Là mẹ bảo bọn họ giải tán đấy. Người ta cũng đã lên máy bay cả rồi, đừng
đuổi theo nữa!” Trương Phác Ngọc cầm tập báo cáo trên tay người kia, vẻ
mặt đầy mệt mỏi, bà khẽ gật đầu với anh ta: “Cậu ra ngoài trước đi!”
Như trút được một gánh nặng, người ấy vội vã chạy ra ngoài, không quên thò tay đóng cửa phòng lại.
Lúc này trong phòng hội nghị cực kỳ yên tĩnh, không ai mở lời, chỉ có cơn giận ngút trời của Tần Tống là không ngừng sục sôi.
Trương Ngọc Phác đặt tay lên vai Tần Tống, nhẹ nhàng xoa bóp bờ vai đã gồng đến mức cứng như đá của anh: “A Tống…”
“Mẹ!” Tần Tống gắng sức kiềm chế, lạnh lùng nhả ra một chữ.
“Để ông ấy ra đi thôi!”
“Binh!” Âm thanh cực lớn như tiếng sấm rền vang lên. Tần Tống nện một đấm vào
mặt bàn dài rộng vững chãi, trên lớp kim loại lạnh lẽo xuất hiện một vết lõm thật đáng sợ, mu bàn tay anh dần chuyển sang xanh tím, hằn rõ từng
mạch máu.
“Đừng vậy mà!” Trương Ngọc Phác kéo tay con trai đưa
lên miệng mình, đau lòng khẽ thổi, rồi lại đặt bàn tay lạnh lẽo ấy vào
giữa hai tay bà: “Con với mẹ đều hiểu rất rõ rằng: Cho đến lúc này, nếu
thật sự muốn tốt cho bố con, thì cũng không cần thiết phải phẫu thuật
lần thứ ba làm gì. Đừng giày vò ông ấy thêm nữa!”
“Mẹ muốn con giương mắt nhìn bố… chết?” Tần Tống cuối cùng cũng mở miệng, thanh âm trầm thấp mà run rẩy: “Con không làm được!”
“Mẹ biết, chuyện đó rất khó khăn! Nhưng cho dù có khó khăn hơn nữa… cũng
không thể khổ sở bằng việc ông ấy vì mẹ con mình mà gắng gượng đến giờ
này mà.” Trương Phác Ngọc hít vào một hơi, bây giờ không phải lúc rơi
nước mắt, bà phải thuyết phục con trai mình… để cho chồng bà có thể nhẹ
nhàng đi vào cõi chết.
Bà vỗ về Tần Tống, an ủi anh giống như lúc còn nhỏ mỗi lần Tần Tống cáu giận điều gì đó, điều này có thể giúp anh thoải mái hơn.
“A Tống!” Bà khẽ nói: “Ông ấy là Tần Uẩn, là người đàn ông kiêu hãnh.
Giống như những lời đồn đại, không gì có thể khuất phục được ông ấy.
Trong cuộc đời này, trừ lúc cầu hôn mẹ ra, ông chưa từng cúi đầu trước
bất cứ ai hoặc bất cứ việc gì cả. Sao con có thể nhẫn tâm… nhìn ông ấy
hết lần này đến lần khác phải cầu xin bản thân thôi giày vò mình?”
“Đó là chữa trị!” Tần Tống không nhịn nổi bèn ngắt lời, giọng anh cực kì dữ dằn.
“Trị khỏi không?” Trương Ngọc Phác thẳng thắn.
Chỉ với một câu bà vừa thốt ra đã thực sự dồn Tần Tống vào bước đường cùng, bởi vì trong lòng anh hiểu rõ rằng: Không thể trị khỏi.
Cái gọi là phẫu thuật lần thứ ba đó, không phải là để chữa trị cho Tần Uẩn, nói đúng hơn thì đó chỉ là một cách an ủi trái tim những người thân yêu bên cạnh Tần Uẩn mà thôi.
Từ khi chính thức xác định được căn bệnh, Tần Tống chạy đôn chạy đáo khắp nơi để lo liệu mọi thứ, không bỏ qua
bất kỳ tia hi vọng nào, từ những bác sĩ đầu ngành đến những phương thuốc mới nhất, bởi anh không muốn mất ông. Còn Tần Uẩn, ông vẫn luôn bình
thản phối hợp chữa trị, sẵn sàng đem tấm thân chẳng trụ được bao lâu nữa của mình ra hứng chịu mọi sự giày vò để đổi lấy sự an tâm của đứa con
trai yêu quý.
Những chuyện này, không phải là Tần Tống không biết.
Nhưng con người luôn mâu thuẫn như vậy đấy, rõ ràng biết là bố mình đang phải khổ sở chịu đựng nhưng Tần Tống không bằng lòng buông tay để ông ra đi.
Bởi vì anh không đủ nhẫn tâm để đối mặt với quyết định đó.
Vậy mà lúc này đây, người mẹ yếu đuối, lúc nào cũng vô lo vô nghĩ của anh
lại dứt khoát đứng lên kêu gọi tất cả mọi người hạ quyết tâm.
“A Tống, con lớn đến ngần này rồi nhưng chưa từng trải qua cuộc đại phẫu
nào cả, con không hiểu được cảm giác bụng mình bị người ta mổ banh ra
đâu… Mẹ thì hiểu, bởi lúc sinh con mẹ phải mổ, dù đã tiêm thuốc mê rồi
nhưng khi lưỡi dao mổ lướt qua bụng mẹ, mẹ vẫn cảm nhận được, cái cảm
giác đó… là cảm giác trống rỗng khó nói thành lời, dường như cả người mẹ đang bị đục khoét, chẳng còn chút nguyên khí nào cả. Bố con khi ấy mặc
dù chẳng nói chẳng rằng, nhưng sau đó ông ấy không bao giờ để mẹ mang
thai thêm lần nào nữa. Thực ra, lúc mới cưới nhau, mẹ đã nói với ông ấy
là muốn sinh tận năm đứa con cơ.” Nước mắt cuối cùng vẫn trào khỏi khóe
mi của bà, rơi lã chã xuống mặt bàn kim loại lạnh giá, rốt cuộc Trương
Ngọc Phác cũng chẳng thể kiềm chế được. Chỉ cần nghĩ đến tình yêu và sự
che chở mà người ấy đã dành cho mình trong bao nhiêu năm qua, sự biệt ly cận kề khiến bà chỉ hận mình không phải là người ra đi trước.
“A Tống à, nếu như có thể chữa trị được, sao mẹ có thể nhẫn tâm từ bỏ cơ
chứ? Con ở bên ông ấy ba mươi năm, còn mẹ thì sao? Mẹ đã yêu ông ấy suốt cả cuộc đời… Cuộc sống sau này của con còn dài, con cần phải vững tin
bước tiếp, còn với mẹ, ông ấy là tất c
