đang không ngừng ngọ nguậy trong bao ni-lông.
“Con bé
này, chẳng phải là không thích ăn cay sao? Sao mà thay đổi nhanh thế…”
Sau khi rửa tay rồi lau khô, mẹ Đình đánh yêu con gái cưng: “Ra ngoài
kia chơi đi, mẹ làm xong sẽ gọi con vào nếm!”
Hàn Đình Đình quyết định bò lên giường, mở máy tính tán gẫu với Tư Đồ Từ Từ.
Tư Đồ Không Phải Mao Mao: “Cậu được lắm, người ta mới nói có vài câu mà đã nổi xung! Ở với tên tiểu cầm thú đó rồi càng ngày càng giống anh ta,
trẻ con, nhỏ mọn, dễ nổi khùng!”
Đình Bảo Nghe Lời Nhất gửi biểu tượng một gương mặt khó chịu.
Tư Đồ Không Phải Mao Mao: “Nhưng mà nói thật, lần này là cậu không đúng
rồi. Chậc, đúng là nhìn không ra nhỉ, tiểu tầm thú nhà cậu lại còn đi
giải thích với cậu nữa cơ đấy, phẩm hạnh cũng không đến nỗi tệ như trong tưởng tượng của tớ.”
Đình Bảo Nghe Lời Nhất: “Từ Từ à, tại sao… nghe giọng cậu có vẻ bợ đỡ cho anh ấy quá vậy…”
Tư Đồ Không Phài Mao Mao: “Khụ khụ… Lẽ nào biểu hiện của tớ rõ ràng đến thế ư?”
Đình Bảo Nghe Lời Nhất: “… Ừm!”
Tư Đồ Không Phải Mao Mao: “Thôi được rồi!”
Sau đó, Từ Từ dứt khoát lôi Tần Tống vào nhóm chat, còn mình thì nhanh chóng tháo chạy.
Tiểu Cầm Thú Nhà Đình Bảo: “Bà xã!”
Đình Bảo Nghe Lời Nhất: “Phụt!”
Tiêu Cầm Thú Nhà Đình Bảo: “Anh chưa ăn sáng, giờ dạ dày đang đau lắm, hu hu…”
Đình Bảo Nghe Lời Nhất: “Chẳng phải em đã làm điểm tâm bày sẵn trên bàn ăn rồi kia mà? Tại sao lại không ăn?”
Tiểu Cầm Thú Nhà Đình Bảo: “Trừng phạt bản thân.”
Đình Bảo Nghe Lời Nhất: “…”
Đình Bảo Nghe Lời Nhất: “Ăn cơm trưa xong em sẽ về. Tối nay anh nhớ về sớm nhé! Em hầm canh gà cho anh ăn, được không?”
Tiểu Cầm Thú Nhà Đình Bảo: “Còn giận anh không?”
Đình Bảo Nghe Lời Nhất: “Là do em quá nhỏ nhen.”
Tiểu Cầm Thú Nhà Đình Bảo: “Bà xã! Em càng ngày càng thấu tình đạt lý đó!”
Đình Bảo Nghe Lời Nhất: “Nói như vậy có nghĩa là: Anh – cũng – cảm – thấy – em – nhỏ – nhen – sao?”
…
Tiểu Cầm Thú Nhà Đình Bảo: “Bà xã, anh phải đi họp đây, lát nữa rảnh sẽ nói
chuyện với em sau. Em đừng giận dỗi nữa, tin anh đi, cũng phải tin vào
bản thân mình chứ! Anh khó khăn lắm mới đợi được em, yêu em bao nhiêu
vẫn thấy chưa đủ, thời gian đâu mà đi thích người khác nữa chứ… Tối anh
đến đón em, cùng ăn cơm rồi cùng về nhà nhé! Bà xã, anh yêu em! Hôn em!”
Nói xong, Tần Tống đăng xuất tài khoản. Hàn Đình Đình gập máy tính lại, vừa vui mừng lại vừa có chút phiền não, cô thở dài.
Sự giày vò ngọt ngào này…
***
Buổi tối, vừa tan ca là Tần Tống vội vàng về nhà ngay, ngoài quà cáp cho bố
mẹ vợ, trên tay anh còn ôm một bó hoa hồng tươi thắm.
Hàn Đình Đình chạy ra đón anh, mặc dù vẫn còn nghiêm mặt không nói năng gì, nhưng trong lòng thì như đang nở hoa.
Buổi chiều, khi Đình Đình ngủ dậy đã nhận được tin nhắn của anh: “Vừa mới
họp xong, mệt chết đi được, lại còn giả vờ ra vẻ tinh thần hăng say phấn chấn nữa chứ! Bản kế hoạch của anh làm rất tốt, hơn hẳn những người
khác. Nhưng có vài tên khốn chê anh ít tuổi, cứ khoa chân múa tay trước
mặt anh, thật đáng ghét… Anh mong thời gian trôi qua nhanh một chút, đợi sau khi bàn giao công việc ổn thỏa rồi sẽ có thể đưa em đi chơi khắp
mọi nơi. Bà xã, lời em nói tối qua rất có lý! Trước giờ anh chưa từng
nói chuyện công việc với em, nhưng đó là vì anh không đành lòng bắt em
phải lo lắng cùng anh, chứ không phải vì hồng nhan tri kỉ gì hết. Vợ à,
anh bằng lòng làm việc vất vả vì em, nhưng anh không muốn kể lể những
vất vả đó với em. Nếu đặt mình vào địa vị của em mà nghĩ, giữa vợ chồng
đúng là nên chia sẻ, cùng nâng đỡ nhau, không nên có việc gì cũng chẳng
chịu nói với em như thế. Sau này anh sẽ báo cáo công việc với em mỗi
ngày. Nhưng mà, chủ tịch Đình Bảo nè, nhớ phải chuẩn bị phần thưởng cho
anh đó!”
Lúc Hàn Đình Đình giúp Tần Tống cởi áo khoác ngoài, ngửi thấy mùi đàn ông rất riêng trên người anh, lại nghĩ đến “phần thưỏng”
mà Tần Tống thích nhất, mặt cô liền đỏ bừng lên.
Tần Tống đủng đỉnh bước đến ôm chặt Đình Đình vào lòng, giọng nói đầy vẻ nịnh nọt nhưng cũng mang tính chất thăm dò: “Bà xã…”
Hàn Đình Đình ôm bó hoa tươi thắm thơm ngào ngạt, cúi đầu như thể đang chăm chú nghịch hoa, không thèm để ý nhưng cũng không đẩy anh ra. Tần Tống
quan sát một hồi, bạo gan sấn tới hôn lên má Đình Đình. Cô liếc xéo một
cái, dáng vẻ vừa giận hờn vừa nũng nịu, đến đây thì trong lòng Tần Tống
vui như mở cờ, anh siết chặt cánh tay rồi cúi đầu xuống gặm cắn nhiệt
tình…
“Khụ khụ…” Đúng lúc bố Đình về đến nhà, vừa bước vào đã
thấy hai người đang quấn quýt lấy nhau ngay ở cửa, ông lúng túng ho khan mấy tiếng: “A Tống đến rồi hả con?”
Tần Tống quay đầu, gọi một tiếng “Bố” hết sức trong trẻo!
“Còn mua cả hoa nữa à?” Bố Đình mắc áo khoác lên móc đằng sau cánh cửa, vui
vẻ nhìn bó hoa trong tay con gái. Mẹ Đình đúng lúc này cũng bưng đồ ăn
lên, tiện miệng trách yêu một câu: “Thật đúng là Đình Bảo không lớn
nổi!”
“Có phải con bảo anh ấy mua đâu!” Hàn Đình Đình bị nói vài
câu, liền quay sang ngúng nguẩy với Tần Tống: “Hứ! Ai bảo anh mua hoa
vậy?”
“Này, sao lại ăn nói như thế hả?” Mẹ Đình bày biện xong,
n
