chiếc đầm dạ hội màu vàng đáng
yêu, duyên dáng tựa vào Tần Tống hồi nãy, dù cô có Cosplay[1'> kiểu gì
cũng chẳng thể nào bắt chước được thần sắc tươi tắn mới mẻ đó. Nội tâm
Uyển Phi Phi đột ngột chuyển biến, dần dần trầm xuống.
[1'>
Cosplay là một từ tiếng Anh do người Nhật sáng tạo ra, viết tắt của
“costume play”. Từ này chỉ việc người hâm mộ các nhân vật trong manga,
anime, tokusatsu, truyện tranh sách, tiểu thuyết đồ họa, video games,
phim giả tưởng,… ăn mặc hoặc có điệu bộ giống nhân vật mà mình yêu
thích.
“Không liên quan gì đến kiểu người này nọ, chỉ là tôi yêu
cô ấy.” Hơi rượu bốc lên đến tận đỉnh đầu, nụ cười của Tần Tống lại càng thêm ma mị, ngay đến “bà cô quái vật” ở trước mặt cũng trở nên cực kỳ
vừa mắt: “Cô cũng không tệ mà, chỉ có điều là hơi khác người một chút.”
“Ồ? Nghĩa là sao?” Uyển Phi Phi cảm thấy hào hứng, nhìn anh cười nói.
©STE.NT
“Cô khiến cho người ta có cảm giác không nắm bắt nổi. Cũng có thể là do cô
cố tình dựng nên vẻ bề ngoài đó chăng? Vì công việc hoặc là vì cuộc
sống… Nhưng trong chuyện tình cảm thì không nên như vậy, tình cảm vốn
không có lối thoát, nên cho đi không chút tiếc nuối.” Nói đến đây, Tần
Tống bỗng nhiên bật cười: “Làm gì có ai như cô, ép mình phải quyến rũ
tôi mà cứ hờ hững như không ấy, định chừa cho mình một đường lui hay
sao? Thật chẳng chuyên nghiệp chút nào!”
“Này!” Uyển Phi Phi cười lớn, thụi một đấm vào ngực anh: “Đó là tôi thử anh, trêu anh cho vui thôi.”
Cú đấm của cô khiến cho Tần Tống phải lùi về sau một bước nhưng nụ cười
vẫn hằn sâu trên môi anh. Bỏ đi lớp mặt nạ mà đôi bên luôn mang trên mặt kể từ khi mới quen tới giờ, Tần Tống rất có cảm tình với hình ảnh chân
thật về một Uyển Phi Phi cởi mở khoáng đạt.
Chỉ có điều, khi Tần Tống lùi đến cánh cửa sân thượng, qua một lớp kính, anh thấy Hàn Đình Đình đang sững sờ đứng nhìn mình.
Không hay rồi… Trái tim Tần Tống chợt thắt lại, anh vội vàng đẩy cửa đi vào
trong. Thấy Tần Tống bước tới, Đình Đình liền xoay người bỏ đi, chẳng
thèm ngoái đầu nhìn lại.
“Này…” Chưa đi được mấy bước thì Tần Tống đã đuổi kịp cô: “Không phải em đang ở cùng hội Tần Tang ư? Sao lại ra đây?”
Lời vừa phun ra Tần Tống đã muốn giơ tay tát chết mình ngay lập tức. Nói vậy còn càng khiến cô thêm hiểu lầm ấy chứ!
Quả nhiên Hàn Đình Đình đẩy anh ra, gương mặt cô lạnh lùng, lời nói mang vẻ châm biếm cực kỳ hiếm thấy: “Em không biết là anh không mong em ra đây, xin lỗi! Bây giờ em vào lại đây, hai người cứ tiếp tục đi!”
“Anh chỉ nói vài câu với cô ấy thôi, em đã nói sẽ tin anh rồi mà, sao còn
giận dỗi nữa? Với lại đâu phải anh không mong em ra đây, là anh lo em
ngại mấy vụ tiệc tùng này phiền phức mà…” Tần Tống ghé sát vào tai cô,
dịu giọng nhẹ nhàng giải thích, xung quanh đã có vài tay kí giả bắt đầu
quây lại, anh liền nhanh nhẹn nghiêng người che chở cho cô tránh khỏi
ống kính.
Trong lòng Hàn Đinh Đình bây giờ rối như tơ vò, có cảm
giác ngứa ngáy đến nhức nhối, tâm tình khó chịu không gì diễn tả nổi,
ngay cả sự che chở bấy lâu nay của anh hiện tại cô cũng cảm thấy thật là gai mắt.
Đình Đình đẩy mạnh Tần Tống ra, xách váy chạy khỏi hội trường.
Tần Tống chẳng thể nào ngờ “cái bánh bao nhỏ” vốn rất đỗi dịu dàng biết
điều nhà anh lại có thể làm anh khó xử như vậy trước mặt bao nhiêu
người, thậm chí còn là trước cả ống kính phóng viên nữa. Trong lúc không hề có sự phòng bị, Tần Tống bị Đình Đình đẩy mạnh, choáng váng đến độ
phải bước lùi về sau để khỏi ngã lăn ra.
Lúc này toàn bộ ký giả
đã tập trung cả lại, phấn khích nhốt Tần Tống vào giữa vòng vây, thi
nhau chĩa đèn flash và micro vào anh.
Tần Tống bị bức ép không
làm gì được, đành giơ tay cười khổ: “Làm gì thế? Tôi có phải là người
đầu tiên bị bà xã làm cho mất mặt đâu, kỳ lạ lắm sao?”
Đám ký giả đã quá đỗi thông thuộc thiên tình sử đầy màu sắc của sáu anh em Lương Thị, thế là tất cả đều bật cười.
Tần Tống nhân cơ hội thoát ra khỏi vòng vây, co cẳng chạy đuổi theo bà xã
mình. Cuối cùng, danh tiếng sợ vợ của Lương Thị Lục thiếu cũng đã được
bổ sung hoàn toàn.
Đến bãi đỗ xe, Tần Tống rốt cuộc cũng đuổi kịp Đình Đình, anh vươn tay ra ôm cô vào lòng: “Này!” Anh vẫn thở hổn hển:
“Em định đi đâu vậy?”
“Không cần anh quan tâm!”
“… Nếu là
em thì sao lại không chứ?” Anh thấp giọng chửi rủa một câu, rồi nở nụ
cười hư hỏng, ra sức chèn ép cái người đang giãy giụa trong lòng mình.
Một tay anh siết chặt eo cô, mạnh mẽ đến mức hai chân cô không chạm nổi
mặt đất, tay còn lại của anh giữ chặt gáy cô, sau đó anh cúi đầu hôn cô
mãnh liệt.
Để chuẩn bị cuộc chiến ngày hôm nay, suốt một tuần
liền anh chỉ được ngủ không quá bốn tiếng mỗi ngày, vì thế mà đã ba bốn
ngày nay không hề chạm vào cô. Bây giờ tâm trạng anh hoàn toàn nhẹ nhõm, ôm cô vào bụng, mải miết say sưa chẳng còn biết trời đất gì nữa, càng
lúc lại càng phấn khích hơn…
“Á…” Tần Tống đột ngột rên lên đau
đớn, trong lúc vội vàng vẫn còn nhớ cẩn thận đặt cô xuống đất, anh ôm
đôi môi bị cắn đến mức bật máu, đứng sững sờ một chỗ.
Hàn Đình
Đình cực kỳ giận dữ, toàn thân không ngừng
