Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325871

Bình chọn: 9.00/10/587 lượt.

ạc nhiên nhỉ!” Trần Doãn Chi

chớp chớp mắt, giọng điệu thoải mái đầy giễu cợt.

“Trần tiểu thư

à, cô thân là Giám đốc Ban Đối ngoại, việc giữ gìn hình tượng của tôi là trách nhiệm cao cả của cô, vậy mà bây giờ lại để cho những tin tức kiểu này nở rộ, cô không cảm thấy rằng bản thân mình cực kỳ tắc trách sao?”

Tần Tống lạnh lùng, nhướng mày trách móc.

“Lợi dụng dư luận để tạo thế lực, thu hút sự chú ý để phối hợp với những

chính sách chiến lược của tập đoàn cũng là trọng trách lớn lao của Ban

Đối ngoại. Nguồn hỗ trợ tài chính lớn mạnh nhất đã đứng về phía anh, bây giờ rất nhiều cổ đông cũng bày tỏ thái độ rõ ràng sẽ ủng hộ anh đến

cùng. Không chiến mà thắng, đây phải là một kế hoạch thành công rực rỡ

chứ nhỉ? Tôi còn tưởng anh sẽ tăng lương cho tôi nữa cơ đấy!” Trần Doãn

Chi là đàn em khóa dưới của Lương Phi Phàm, cô đã theo Lương Phi Phàm

nhiều năm như vậy, kinh nghiệm ở lĩnh vực đối ngoại của cô cực kỳ phong

phú, tài năng được xếp vào hàng đầu. Đây cũng chính là nguyên nhân ban

đầu Tần Tống đã rất nhiều lần mời cô gia nhập Tần Thị.

“Huống hồ

những bức ảnh này đều là thật, nhưng những tin bài đều chưa được chứng

thực, tất cả mới chỉ là suy đoán, Tần tổng anh ngay thẳng đàng hoàng thì hà tất phải sợ mấy lời đồn thổi vô căn cứ này?” Cô cười tủm tỉm, dường

như đang cố ý trêu chọc sếp của mình.

“Này! Tôi chỉ đưa cô ta về thay bộ đồ thôi, cô đừng có mà nhìn tôi bằng ánh mắt đó!” Tần Tống xù lông.

“Anh nên giải thích những điều này với vợ anh, chứ không phải tôi!”

“Hôm đó vợ tôi có nhà.”

“Thế chẳng phải là quá tốt đẹp rồi sao? Người cần hiểu rõ ràng chân tướng vụ việc thì cũng đã hiểu rồi, việc gì anh phải để ý xem người ngoài nói gì nữa!” Trần Doãn Chi hết sức thong thả nhàn nhã.

“Đại tỷ à…” Tần

Tống cuối cùng cũng chẳng thể vờ vịt thêm được nữa, anh đấm thùm thụp

lên bàn một cách đầy ai oán: “Chị tôn trọng tôi một chút có được không?

Dù gì thì tôi cũng là người phát lương cho chị đó, lúc quyết định những

việc quan trọng như thế này chị cũng phải hỏi ý kiến của tôi chứ!”

“Lục thiếu, tôi chỉ tạm thời qua đây giúp anh vượt qua giai đoạn khó khăn

này, đợi đến khi đào tạo được người mới, tôi sẽ lại quay về.” Trần Doãn

Chi nhún vai, đáng vẻ chẳng hề bận tâm: “Ngày kia tôi sẽ mở cuộc họp báo chứng thực chuyện này, nhân tiện sẽ cảnh cáo hai hãng tin nói nhăng nói cuội nhiều nhất, anh cứ yên tâm!”

Nói xong cô liền đứng dậy:

“Không có việc gì nữa thì tôi đi làm việc tiếp đây. À, đúng rồi, quên

chưa nói với anh: Lần này anh đã thực sự khiến cho người ta phải nhìn

lại mình bằng con mắt khác đấy!”

Tần Tống uể oải ngẩng đầu lên,

tâm trạng cũng khá hơn một chút: “Cảm ơn đã quá khen!” Trừ Lương Phi

Phàm thì hiếm hoi lắm mới thấy Trần Doãn Chi chịu mở miệng khen người

nào đó một câu.

“Ồ, ý tôi là muốn nói đến bộ đồng phục học sinh

của Uyển Phi Phi ấy. Chậc, nhớ lại khi xưa, trong anh em thì cậu được

xếp vào hàng trong sáng ngây thơ nhất, nay thì còn đâu nữa? Đúng là mặt

người dạ thú mà!”

“Trần – Doãn – Chi!”

Tiếng gầm thét làm rung chuyển cả Tần Thị.

***

Tần Tống bận đến mức ngay cả thời gian ra ngoài ăn cơm trưa cũng không có,

anh vội vàng giải quyết hết những việc quan trọng trước giờ cơm tối, rồi ba chân bốn cẳng lao về nhà họ Tần.

Lúc anh vào đến nhà, người

làm đã bày bát đũa lên bàn ăn, Tần Uẩn và Trương Phác ngọc đang chơi cờ

vây trong phòng khách. Tần Tống không thấy bóng dáng vợ mình đâu, trong

lòng hơi lo lắng: “Đình Đình vẫn chưa đến ạ?”

“Đến rồi. Đang hầm

canh chim bồ câu ở trong bếp, bà thông gia đã cất công nhờ người ở quê

đem bồ câu rừng lên đó! Bổ dưỡng lắm đấy, còn tốt cho vết mổ nữa!”

Trương Phác Ngọc thấy thần sắc của con trai, ngạc nhiên hỏi: “Làm sao

thế? Lẽ nào hai đứa lại cãi nhau à?” Mắt bà đột nhiên phát sáng.

Trên mặt Tần Tống lập tức nổi lên ba vạch đen. Có bà mẹ chồng nào cứ hễ thấy con trai và con dâu bất hòa là lại vui mừng hớn hở, cười cợt trên nỗi

đau của người khác như thế này không cơ chứ!

“Tần Tống, đi xuống

bếp xem thế nào, sắp đến giờ cơm rồi!” Tần Uẩn thong thả lôi quân cờ mà

Trương Phác Ngọc lén giấu trong lòng bàn tay ra, điềm đạm nói với con

trai.

Trong bếp, Hàn Đình Đình đang trông nồi canh chim bồ câu,

ánh mắt có chút thất thần. Tần Tống rón rén bước vào, đưa tay ra hiệu

cho người làm rút lui, rồi từ đằng sau vòng tay ra ôm chặt lấy cô.

“Bà xã!” Tần Tống nịnh nọt hôn vào má Đình Đình, giọng làm nũng.

Hàn Đình Đình hoảng hồn, lấy cùi chỏ huýnh vào người anh: “Làm em giật cả mình!”

“Bà xã, em đang nghĩ gì vậy?” Anh ôm cô càng chặt hơn: “Sao hôm nay em

không ra cửa đón anh? Lúc vào nhà không thấy em đâu, anh còn tưởng em

giận anh nữa.”

“Em không giận, hôm đó chẳng phải em cũng có ở nhà đó sao? Anh đã giải thích rồi mà, không có gì đáng phải giận dỗi cả!”

Hàn Đình Đình nói rất nhỏ.

“Thật không?”

“… Ừm!” Cô vươn tay ra tắt bếp, quay sang giục anh: “Ra ngoài đợi đi, đừng ở đây vướng chân vướng tay em nữa!”

Tần Tống kéo cô lại gần, hôn lên môi cô, mỉm cười cắn nhẹ.

“Vợ anh thật là tốt!”

Nói xong, anh đầy thỏa mãn ra phò


Duck hunt