Phi Phi!”
Ừm… Thực ra gặp gỡ kiểu này thì có gì là hân hạnh cơ chứ?
Là nghe danh đã lâu mới đúng, tiểu cô nương!
Lúc này Hàn Đình Đình đã bối rối đến độ chỉ muốn ngất đi: “Xin chào… Tôi là Hàn Đình Đình…”
“Tôi biết.” Nụ cười rạng rỡ hút hồn của Uyển Phi Phi thoáng hiện lên chút u
ám, nhưng cô lập tức khôi phục lại nụ cười xinh đẹp trên môi.
“Vậy tôi đi trước đây.” Di động của cô đổ chuông, trợ lý đã lái xe đến, đang chờ ngoài cửa: “Cảm ơn bộ đồ của cô!” Cô chớp chớp mắt với Hàn Đình
Đình: “Tôi rất thích!”
“Khụ…” Tần Tống đứng bên cạnh nhịn không
nổi, vờ ho khan một tiếng để khỏi phì cười, còn Hàn Đình Đình đã xấu hổ
đến mức hô hấp khó khăn, chỉ muốn ôm mặt chạy ùa về phòng, không bao giờ gặp bất kỳ ai nữa.
Cô vừa mới bước được một bước, phần eo lập tức bị tóm chặt, chỉ nghe thấy tiếng anh cười rất khẽ: “Đi đâu đó, cô học trò nhỏ?”
“Em… em đi nấu trà gừng cho anh uống.” Cô tiếp tục quẫy đạp trong vô vọng.
“Anh còn cần uống trà gừng nữa sao?” Tần Tống từ đằng sau lưng ôm
dính lấy người Đình Đình, anh cắn nhẹ vào vành tai cô, hết sức dịu dàng
mà cũng đầy ẩn ý, hơi thở vừa tê vừa nóng phủ lên vùng da mẫn cảm sau
tai Đình Đình: “Bây giờ toàn thân anh đều bốc hỏa rồi, nóng lắm… Đình
Bảo của anh có nóng không?”
“Nóng…” Cô không có chút chính kiến nào, thành thật khai báo.
“Ngoan lắm!” Vừa nói Tần Tống vừa mút mạnh vào gáy cô, anh dịu dàng trêu đùa,
dùng sức đến thế lại chính là sự khen thưởng lớn nhất đối với cô. Cô
không kiềm chế nổi khẽ rên lên một tiếng.
“Học trò ngoan thì phải có thưởng, đúng không nào?” Tần Tống khẽ thì thầm, anh ôm cô từ phía
sau, ngón tay thon dài linh hoạt vươn ra phía trước, chỉ sau vài động
tác đơn giản, đồ trên người Đình Đình đã trở bên xộc xệch.
Điên mất thôi… Điên mất thôi…
Hu hu hu, cứu mạng… Hàn Đình Đình bị cái người như đang phát điên đằng sau lưng đẩy mạnh đến nỗi đâm sầm vào thành ghế sô-pha, cô hoa mắt chóng
mặt không thốt nên lời… Á ui! Rõ ràng người mặc bộ đồ kia không phải là
cô mà! Tư Đồ Từ Từ, đồ đại bịp bợm!
***
“Tần tổng, đã điều tra ra rồi ạ.”
“Nói đi!” Tần Tống đi vào
bếp, tựa người vào thành bồn rửa bát, tự rót cho mình một cốc nước rồi
chậm rãi hớp một ngụm, vận động kịch liệt “bổ tì nở tim” khiến anh cảm
thấy đầu óc minh mẫn, tinh thần sảng khoái bội phần.
“Đúng như
những gì ngài đã dự liệu, việc cố tì hỏa hoạn và chặn lối thoát hiểm từ
trước đều là do bọn họ làm, nhưng trước mắt vẫn chưa điều tra ra được ai đã biết lộ lịch trình của ngài.”
“Không cần điều tra nữa, bọn họ không phải nhằm vào tôi đâu, có lẽ là không biết tôi cũng ở đó, nếu
không… bọn họ đã chẳng dám giở thủ đoạn ấy ra. Tôi đoán bọn họ chỉ muốn
dằn mặt Uyển Phi Phi, để cô ấy không dám dính líu tới vụ này thôi.” Ánh
đèn tường ấm áp trong phòng khách hắt những vệt sáng dài trên nền nhà
bếp, Tần Tống đứng trong bóng tối, cười châm biếm: “Nhưng mà… đám bô lão này chắc đang sợ mình sống quá thọ đây mà!”
“May mà có ngài ở đó, Uyển tổng mới bình an vô sự.” Thuộc hạ cung kính nói.
Tần Tống ngắt điện thoại, im lặng một hồi rồi mỉm cười bất đắc dĩ. Đám
trưởng bối của Tần gia nhà anh… đúng là già rồi nên lẩm cẩm, cho rằng
mấy trò mèo này có thể khiến cho Uyển Phi Phi sợ hãi mà bỏ của chạy lấy
người hay sao? Tiếc rằng người phụ nữ ấy lại không hề yếu đuối như vẻ
bên ngoài, đám bô lão đó dám động vào cô ta, e rằng sau này khó lòng
sống an nhàn được nữa rồi.
Nghĩ đến đây, tâm trạng Tần Tống bỗng
vui vẻ hẳn lên. Vì còn vướng bận về thân phận và huyết thống nên anh
không thể tự tay bày trò với trưởng bối, nhưng kẻ đứng đằng sau Uyển Phi Phi khẳng định không phải là người hiền lành lương thiện gì. Đợi đến
khi phiên đấu thầu này kết thúc, việc đầu tư được định đoạt, chắc chẳng
đến lượt anh phải hao tổn tâm sức đi chọc phá từng người, đám trưởng bối nhà anh cũng sẽ ngoan ngoãn rút lui khỏi Tần Thị để về ở ẩn cho qua
ngày đoạn tháng.
Người đó cũng thật là… Tần Tống nở một nụ cười phức tạp khó đoán.
***
Đêm mỗi lúc một khuya, trong đầu Tần Tống vẫn đang mải tính toán, anh bất
giác bước về phía phòng khách, ngồi xuống cạnh bên Đình Đình, vuốt ve
gương mặt đang say ngủ của cô, đôi mày đang nhíu chặt của anh dần giãn
ra.
“Ừm…” Dù đang say giấc nồng nhưng cô vẫn rất mẫn cảm với sự
đụng chạm của anh, chỉ một lát sau cô đã tỉnh giấc, nhìn rõ gương mặt
anh, trong mắt cô hiện lên vẻ hoảng loạn nhưng cũng hết sức ngọt ngào.
Tần Tống bật cười, trong nháy mắt liền quên hết mọi rắc rối phiền phức ban
nãy, anh nằm lên đống nhàu nhĩ lộn xộn trên ghế sô-pha, ôm chặt cô ttong vòng tay, khẽ nhéo mặt cô: “Sao thế? Vẫn muốn nữa hả?”
“Sủng vật” bé nhỏ trong lòng anh lập tức lắc đầu liên hồi như trống bỏi.
Tần Tống vui mừng khôn xiết, anh khẽ gạt mái tóc rối bời lòa xòa trước mặt
cô rồi nâng lên hôn mạnh hai cái: “Sao? Có thấy thú vị không?”
Cô lại càng xấu hổ vùi sâu vào trong vòng ôm của Tần Tống, qua lớp áo
choàng tắm cắn một miếng trên ngực anh. Tần Tống cố tình trêu cô, khẽ
kêu “Ái da” một tiếng, Đình Đình lập tức nhả ra rồi lại phụng phịu hỏi
anh: “Có phải anh th