ấy vui lắm không?”
“Ừm…” Tần Tống không thể
không thừa nhận, đêm nay quả thực hết sức “tiêu hồn”: “Nhưng mà…” Khóe
môi anh cong cong, ép sát bên tai cô dịu dàng thầm thì: “Vì đó là em nên anh mới thấy thích thú, nếu là người khác thì anh chỉ thấy buồn cười mà thôi.”
Hàn Đình Đình không nói gì nữa, nhưng cánh tay khẽ vòng qua thắt lưng Tần Tống.
“Vợ à!” Tần Tống ôm cô càng chặt: “Điều khiến anh kích động là tâm ý của em chứ không phải là bộ đồ đó. Chỉ cần nghĩ đến việc em phải hao tâm tổn
trí để quyến rũ mình là anh đã muốn nổ tung lên rồi…” Trong căn phòng
yên ắng, Tần Tống ôm lấy Đình Đình, mân mê hôn hít, hớn hở dỗ dành cô:
“Đình Bảo của anh ngoan lắm! Về sau ngày nào cũng phải ngoan ngoãn như
thế này, được không nào?”
“…” Trước mắt Đình Bảo – người vừa mới trải qua tiết học tăng cường trình độ cao vào lúc nửa đêm – bỗng tối sầm. Trong chốc lát, Tần gia Tiểu Lục thiếu ngang tàng ngày nào đột ngột trở lại.
***
Sáng sớm, tại Tần Thị.
Kể từ khi Tần Uẩn ngã bệnh, Tần Tống tạm rời Lương Thị để quay về tiếp
quản Tần Thị, phòng thư ký rất hiếm khi thấy anh như hôm nay, mồm huýt
sáo, mặt mày phởn phơ đắc ý bước vào công ty.
Trong chốc lát, Tần gia Tiểu Lục thiếu ngang tàng ngày nào đột ngột trở lại…
Trợ lý đặc biệt từ phía sau tiến đến gần anh: “Chiều hôm qua lúc Uyển tổng
ra khỏi nhà anh đã bị đám paparazzi chụp ảnh, giám đốc Trần ban đối
ngoại đã ra tay ngăn chặn. Cái này vừa mới được gửi đến.” Trợ lý báo cáo rồi đưa cho Tần Tống một xấp ảnh.
Trong ảnh, Uyển Phi Phi mặc bộ đồ gợi cảm để lộ ra thân hình bốc lửa với đôi chân dài quyến rũ, nhưng
trông cô vẫn hết sức bình tĩnh tự nhiên, thậm chí có vài tấm cô còn nhìn thẳng vào ống kính, gương mặt tuyệt sắc giai nhân vẫn giữ nguyên nụ
cười bình thản bất cần, ngạo nghễ vô cùng.
“Lục Thiếu, nếu không có việc gì nữa thì tôi xin phép ra ngoài trước!” Người trợ lý cung kính.
Tần Tống nhận ảnh, khẽ gật đầu. Trợ lý vừa đi khỏi tiện tay lật đống ảnh ra xem, trên mặt hiện lên một nụ cười hư hỏng, nhìn anh chẳng khác nào con mèo lười mới được xơi cá khô. Anh xoa cằm hồi tưởng lại “tiết học thêm” tối qua rồi rút di động ra…
***
Tư Đồ Từ Từ đang ở thành
phố G lập tức nhận được số tài khoản ngân hàng kèm theo một chuỗi mật
mã, phía sau kèm theo hai câu nói cực kỳ ngắn gọn súc tích: Mua hết! Cảm ơn!
Sau khi kiểm tra số dư trong tài khoản, Tư Đồ Từ Từ cười tít mắt, cô vào kho lấy ra mỗi kiểu một bộ rồi đem đóng gói. Trong mỗi gói
hàng cô còn cẩn thận đính kèm một bức hình do người thật minh họa. Dĩ
nhiên, gương mặt người mẫu của các bức hình ấy đều được PS thành viên
ngọc sáng thân thương của cô: Đình Bảo của Hàn gia…
***
Cuộc đấu thầu dung hợp vốn ba bên do Tần Thị tổ chức, bởi vì có liên quan
đến hai doanh nghiệp lớn siêu cấp của thành phố và đầu rồng của phương
Nam – ông chủ lớn Trần Dịch Phong nên đã gây chấn động toàn thành phố C, đã vậy, việc thương phú bí ẩn ở Singapore Uyển Thị cũng nhúng tay vào
khiến cho cục diện càng thêm hỗn loạn.
Mãi đến gần đây, khi một
loạt những bức ảnh chụp lại cảnh người tiếp quản anh tuấn trẻ tuổi của
Tần Thị và thương gia giàu có họ Uyển toàn thân ướt như chuột lột cùng
ngồi chung một xe về nhà bị công bố, không cần nói cũng có thể đoán ra
được quan hệ mờ ám giữa hai người bọn họ, thì mọi người mới bừng tỉnh:
Vị nữ thương nhân thành đạt xinh đẹp và hết sức thần bí này đã sớm phủ
phục dưới ống quần Tây của Tần gia Tiểu Lục thiếu, tùy anh mặc sức thao
túng.
Không thể không thừa nhận rằng thế lực của Trần Dịch phong
quả thật rất hùng hậu, nhưng dẫu sao thì “rồng ngoài cũng ngại rắn
trong”, Lương Thị và Trương gia đứng đằng sau hậu thuẫn cho Tần Tống đã
đủ khiến cho Trần Dịch Phong phải đau đầu rồi, hơn nữa đối phương còn
nhận được sự trợ lực cực lớn từ bên ngoài như vậy, khả năng giành thắng
lợi của anh quả thực là quá mong manh!
Các cổ đông trước giờ vẫn
duy trì thái độ bàng quan lúc này cũng đã xác định được phương hướng,
dạt hết sang phe ủng hộ Tần Tống. Còn lại một vài lão thành ngoan cố
cũng đành chịu sức ép dốc hết túi đánh ván bạc cuối cùng, đặt cược toàn
bộ gia tài vào cửa Trần Dịch Phong.
Giữa lúc mọi việc đang thuận
buồm xuôi gió như thế, trong văn phòng Tổng giám đốc Tần Thị, người tiếp quản anh tuấn trẻ tuổi lại đang nổi trận lôi đình.
Trần Doãn Chi duyên dáng bước tới, đám người quen ở phòng thư ký nhất loạt dùng tay
ra ám hiệu cảnh báo nguy hiểm “ở trong có quái thú” để nhắc nhở cô. Cô
cười bình thản, đẩy cửa bước vào: “Tần tổng, tôi đến rồi.”
Tần
Tống nghe tiếng liền ngẩng đầu, anh đóng mạnh tập văn kiện đang phê
duyệt dở lại, ném qua một bên, lạnh lùng nói: “Trần Doãn Chi, giải thích cho tôi!”
Anh quẳng một chồng báo đến trước mặt cô, trên trang
nhất đồng loạt đăng những bức ảnh anh với Uyển Phi Phi cùng ngồi chung
xe về nhà anh: “Tôi nhớ là đã ra chỉ thị cho cô phải ngăn chặn việc lộ
ảnh rồi mà!”
“Đúng vậy, nên tôi đã ngăn không cho đăng những bức
ảnh chụp cô ta lúc rời khỏi nhà anh rồi đấy thôi. Nếu những bức ảnh đó
mà bị công bố… Chậc chậc, thế mới đáng ng