XtGem Forum catalog
Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325942

Bình chọn: 8.00/10/594 lượt.

run rẩy, cắn anh một phác rồi mà vẫn chưa hả giận, cô lại giơ chân lên đá thật mạnh vào ống chân anh. Tần Tống nhanh nhẹn né người tránh đi, cô mất đà, hét “A” một tiếng, cả người ngả về sau.

Tần Tống vội vàng bước lên, nhẹ nhàng giơ tay ra đỡ lấy cô.

“Bỏ ra!” Cô gái nhỏ bé bị mất mặt càng thêm giận dữ, trợn mắt nhìn Tần Tống.

Tần Tống nhìn cô với vẻ thắc mắc: “Em làm sao thế?” Trước giờ Đình Đình vẫn luôn là một cô gái tốt hiền lành, điềm tĩnh lại hiểu chuyện, khi không

bỗng dưng lại nổi giận đùng đùng như thế này thực sự rất bất bình

thường.

“Đình Bảo!” Anh giơ tay lên định vuốt ve khuôn mặt Đình Đình nhưng bị cô đánh cho một cái rất mạnh.

Tần Tống bị đánh đau vội rụt tay về, Hàn Đình Đình lại hơi mủi lòng, cô

bỗng thấy mình quá nóng nảy bộp chộp, im lặng một hồi rồi mới ủ rũ nói

với Tần Tống: “Anh vào trong đi, đừng theo em, em tự về nhà!”

“Không được!” Tần Tống lập tức cự tuyệt: “Em muốn thế nào thì phải nói với

anh, chứ đừng buồn bực khó chịu như thế! Em nghĩ xem, một mình em về nhà thì anh làm sao mà yên tâm tiếp khách ở đây được chứ?”

“Hồi nãy

không có em chẳng phải anh vẫn tiếp khách rất vui vẻ đó sao? Còn cười

nói hớn hở thế kia mà!” Hiện tại cô giống như một con mèo đang xù lông,

sức chịu đựng đã đến cực điểm, dám chọc vào cô lúc này, dù chỉ một chút

xíu thôi, cũng sẽ bị cô dùng bộ móng vuốt sắc nhọn kia cào cấu đấy!

Tần Tống bất lực, hít vào một hơi, nhìn cô nói: “Đình Đình, anh chưa bao

giờ giải thích bất kỳ chuyện gì với bất cứ người nào hết, em là ngoại lệ duy nhất của anh, vì em mà anh bằng lòng giải thích hay thề thốt gì

cũng được. Anh đối với Uyển Phi Phi thật sự ngay cả thiện cảm cũng chẳng có, cùng lắm thì cũng chỉ có chút thích thú thôi. Đó là chuyện kinh

doanh, hoàn toàn không liên quan đến việc cô ta là ai, thậm chí cũng

chẳng liên quan đến việc cô ta là nam hay nữ nữa. Chỉ là sự so sánh bản

chất bình đẳng trong cùng một lĩnh vực mà thôi…”

“Anh đừng nói

nữa!” Hàn Đình Đình cũng hít vào một hơi dài: “A Tống, anh đừng nói nữa! Em biết vừa nãy em đã quá đáng, em xin lỗi… Em cũng không biết tại sao

tối nay em lại thất thường như vậy… Công việc của anh rất phức tạp, em

không hiểu gì cả, anh cần tri kỷ… Em hiểu rồi, sau này… sau này em sẽ

không làm loạn nữa.” Đình Đình cúi đầu nói liền một mạch: “Anh để em về

nhà đi, em thực sự không muốn vào trong đó nữa!”

“… Để anh đưa em về!”

“Không cần!”

“Anh đưa em về…”

“Đã bảo là không cần rồi mà!” Con mèo con bỗng dưng xù lông, giãy giụa

thoát khỏi vòng ôm của Tần Tống. Trong lúc giằng co, khuy măng-sét của

anh sượt qua cổ tay Đình Đình, vạch lên đó một vết sưng đỏ.

“A!”

Cô đau đớn kêu la, tay vung lên, bộ móng xinh đẹp vừa mới được sơn sửa

hồi chiều quệt mạnh lên trán Tần Tống, bất ngờ bị đau nên tay Tần Tống

nới lỏng ra một chút, Đình Đình liền thừa dịp bỏ chạy, nhanh chóng nhảy

lên xe lái đi mất.

Trên trán hơi xót, Tần Tống thò tay lên kiểm

tra, quả nhiên trên đó hơi rớm máu. Anh vân vê đầy ngón tay dính máu,

nhìn theo lớp khói mịt mù do chiếc xe vừa mới lao đi tạo nên, uất hận

nghiến răng ken két: Ai bảo mày dạy cho cô ấy lái xe chứ!

Chết tiệt!

***

Đêm hôm đó, Hàn Đình Đình đóng chặt cửa phòng, Tần Tống ôm gối gõ cửa đến

tận khuya, mệt đến mức thở không ra hơi, anh đành ấm ức cuộn mình ngủ

trên sô-pha trong phòng khách.

Ban mai không biết đến tự lúc nào… Trong cơn mơ màng, Tần Tống nghe thấy tiếng khép cửa rất khẽ, anh liền

bật dậy, lật đật chạy vào phòng trong xem, quả nhiên cô đã đi mất rồi.

Lúc anh quay ra chỉ thấy bữa điểm tâm còn nóng hôi hổi đã được bày sẵn trên bàn ăn, bên cạnh là một mẩu giấy, nét chữ thanh tú nhưng hơi run rẩy:

“Em đến nhà mẹ, trước bữa tối sẽ về.”

Tần Tống nhắm chặt mắt, bất lực thở dài. Anh gấp mảnh giấy nhắn lại, uể oải đi tắm rồi đi làm.

***

Hàn Đình Đinh trong lòng bực bội chạy một mạch về nhà mẹ đẻ, đến cửa rồi

lại ngập ngừng, cứ đứng thừ người ra đó, không biết nên vào hay là nên

đi về.

Sau khi kết hôn, đây là lần đầu tiên hai người thật sự cãi nhau… Cô cũng không biết lửa giận phừng phừng tối hôm qua từ đâu ra

nữa, chỉ là cứ nghĩ đến anh lại cảm không thoải mái, nếu như cô không cố gắng khắc chế bản thân, cứ để cho con mèo hoang nhỏ bé đang ẩn nấp

trong nội tâm mình phát cuồng lên, thì thật sự chỉ muốn cào cấu mặt anh

một trận tơi bời cho hả dạ.

“Đình Bảo?” Mẹ Đình ra ngoài vứt rác, thấy con gái đứng thẫn thờ trước cửa nhà, bà có chút giật mình: “Sao

lại đứng đây mà không vào nhà?”

“Mẹ… Bố không có nhà ạ?” Hàn Đình Đình xốc lại tinh thần, chuyển chủ đề.

“Ông ấy làm gì có nhà cơ chứ, bận bịu đến nỗi còn không có thời gian ăn cơm

nữa. Mau vào đây! Trong nồi vẫn còn chè đấy, mẹ múc cho con một bát

nhé!” Mẹ Đình đặt bịch rác trước cửa, vui vẻ kéo con gái vào nhà.

Hàn Đình Đình ăn được hai thìa chè rồi đặt bát xuống, mẹ Đình đang nhặt rau thấy vậy, ngạc nhiên hỏi: “Sao thế? Không ngon hả con?”

“Không

ạ. Con không muốn ăn nữa…” Hàn Đình Đình đẩy bát ra, bước tới giúp mẹ

xào rau: “Mẹ, trưa nay rang cua ăn nhé mẹ! Cho nhiều ớt vào!” Cô gảy gảy đám cua