ng của bà xã, biết ngay là “nàng” lại làm sai điều gì rồi.
“Đứng mãi ở cửa làm gì?” Ông nói với con dâu: “Vào đi con, sắp đến giờ ăn
rồi! Phác Ngọc, em bảo nhà bếp làm thêm mấy món mà Đình Đình thích ăn
đi!” Ý đồ của ông là muốn mở cho người nào đó một con đường sống.
“A… Em đã dặn dò xong xuôi cả rồi! Thêm hai món tôm chua ngọt và cá chua
ngọt, đều là những món Đình Đình thích ăn.” Người nào đó chẳng mảy may
hiểu được dụng tâm của ông.
Tần Uẩn thấy vậy ngoảnh mặt bước về phòng, không thèm lo nghĩ cho người ấy nữa.
***
Trên bàn ăn chẳng có ai trò chuyện, mọi người hoàn toàn chìm trong im lặng.
Tần Uẩn vốn là người kiệm lời, ông thong thả ăn cơm, không ngừng gắp thức ăn cho Trương Phác Ngọc.
Tần Tống hớp một ngụm canh rồi lạnh lùng nguýt mẹ mình một cái, Trương Phác Ngọc bị anh lườm đến nỗi gần như vùi cả mặt vào bát cơm.
Hàn
Đình Đình trong bụng thầm nghĩ không khí sao mà ngột ngạt bức bối thế!
Cô nhìn trái nhìn phải, cười khan hai tiếng: “Món cá này ngon quá!”
“Con gái lúc nào cũng thích ăn đồ ngọt.” Tần Uẩn gắp cho Trương Phác Ngọc
một khúc cá, mỉm cười: “Đình Đình, con thích thức ăn ở đây thì về nhà
thường xuyên hơn nhé!”
“Dạ! Tần Tống lúc nào cũng nói mùi vị
thức ăn con nấu chẳng ra làm sao, con phải học hỏi thêm mới được!” Hàn
Đình Đình nhanh nhảu đáp lời, khiến nụ cười của Tần Uẩn càng trở nên ấm
áp hơn.
“Tần Tống, dạo này con bận rộn việc gì đấy?” Tần Uẩn giữ nụ cười hiền hoà, hiếm hoi lắm mới hỏi han con trai với vẻ hoà nhã vui
vẻ như vậy.
Đôi đũa đang bới cơm trong tay Tần Tống khựng lại,
anh cúi thấp đầu, không nhìn ra đang có tâm trạng gì, lạnh nhạt đáp:
“Bận chuyện riêng của con.”
Với Tần Uẩn bao giờ anh cũng giữ ngữ điệu lạnh nhạt, hờ hững, khác hẳn thái độ anh đối xử với những người xung quanh.
Tần Uẩn cũng nhìn ra thái độ của con trai, ông trầm mặc hẳn, nụ cười hiếm
hoi lắm mới xuất hiện trên gương mặt ông cũng nhạt dần.
***
Ban đầu nhà họ Trương cuống quýt đi khắp nơi tìm kiếm những cô gái tốt để
mai mối cho Tần Tống cũng chính vì sức khoẻ Tần Uẩn không tốt, doanh
nghiệp Tần Thị cần gấp một người kế thừa trưởng thành, ổn định. Hàn Đình Đình từng cho rằng lý do khiến Tần Tống đồng ý hôn sự này là vì quyền
thừa kế tài sản, giống trong các bộ phim truyền hình nhiều tập. Sau khi
tiếp xúc với Tần Tống một thời gian, cô nhận ra điều Tần Tống thật sự
quan tâm hoàn toàn không phải là sản nghiệp của Tần gia, thậm chí anh
còn có chút xung đột với vị trí đó. Nhưng nếu anh vì muốn an ủi cha già
bệnh nặng mà đến cả hôn nhân cũng tình nguyện thỏa hiệp thì tại sao mối
quan hệ giữa hai cha con họ lại luôn cứng nhắc đến thế?
Cho dù
Tần Uẩn có là một người cha nghiêm khắc, không tìm được tiếng nói chung
đi chăng nữa, nhưng tính tình Tần Tống hoạt bát hướng ngoại như vậy, tại sao lại luôn giữ thái độ kính trọng mà xa cách đối với mỗi cha mình?
***
“Đình Đình… Đình Đình!” Trương Phác Ngọc đẩy cao giọng.
“A!” Hàn Đình Đình đang trầm tư suy nghĩ hoàn hồn trở lại: “Sao… sao cơ ạ?”
Trương Phác Ngọc trông thấy hai cha con sầm mặt không nói năng gì liền ra hiệu bằng mắt với con dâu: “Mẹ mới hỏi con đó, tối nay con với A Tống ngủ
lại đây được không? Từ sau khi hai đứa kết hôn chưa ngủ lại đây lần nào
cả, tối nay ngủ ở bên này đi, mẹ con ta nói chuyện phiếm nhé?”
Ngủ lại đây? Vậy thì phải ngủ chung giường với anh ấy… Hàn Đình Đình nghệt
mặt nhìn Tần Tống. Tần Tống nhận được tín hiệu cầu cứu, đầu cũng không
thèm ngẩng lên, phũ phàng dập tắt si tâm vọng tưởng của mẹ mình: “Con
muốn về nhà mình ngủ.”
Hàn Đình Đình đang tính phụ hoạ đôi câu
thì Tần Uẩn ngồi ở đầu bàn ăn đột nhiên đứng phắt dậy, chẳng nói chẳng
rằng bỏ lên trên lầu.
Trương Phác Ngọc nén thấp giọng, khẩn
thiết răn con: “A Tống, con xem con đó, bố con sức khoẻ không tốt, con
còn chọc giận ông ấy nữa. Ngủ lại một đêm thì đã làm sao nào? Con ngủ
với vợ con chứ có ngủ với ông ấy đâu!”
“Con chọc giận hồi nào chứ?” Tần Tống đặt mạnh đũa xuống bàn, ngữ khí bỗng trở nên mất kiên nhẫn.
“Muốn về thì về sớm đi cho khuất mắt!” Tần Uẩn tựa vào tay vịn cầu thang, ngữ điệu nặng nề: “Phác Ngọc, em ăn xong rồi thì lên với anh, để chúng đi!”
Đến câu nói cuối cùng, rốt cuộc ông cũng đã nổi nóng.
Hàn Đình Đình bị tâm tình hiếm hoi lắm mới để lộ ra ngoài của bố chồng dọa
cho sợ ngẩn người, cô sững sờ nhìn Tần Tống. Ánh mắt của anh lẫn trong
ánh đèn nên không nhìn rõ biến động trong đó, bàn tay trái đang nắm chặt đôi đũa của anh hằn rõ những đường gân xanh.
“Tần Tống…” Cô khẽ gọi tên anh. Anh ngẩng đầu lên, đôi môi vẫn mím chặt, bàn tay cuối cùng cũng được thả lỏng.
***
Cái người được gọi là “bố” ấy rốt cuộc là đáng sợ tới mức nào?
Hồi bé Hàn Đình Đình luôn ngưỡng mộ bố của cô bạn thân Tư Đồ Từ Từ. Bố Tư
Đồ rất hay cười, lại cười rất to, vang khắp cả khu nhà. Ông thường kể
chuyện cười cho Từ Từ nghe. Bất kể Từ Từ có làm điều gì, bố Tư Đồ cũng
chẳng bao giờ sa sầm mặt hay trừng mắt hung dữ với cô. Từ Từ thậm chí
còn dám nhân lúc bố ngủ vẽ râu lên mặt ông, rồi trời đông rét buốt thọc
bàn tay lạnh ngắt của mìn