XtGem Forum catalog
Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến

Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210340

Bình chọn: 8.5.00/10/1034 lượt.

g cố chấp ấy, những thứ từng kiên trì ấy, còn có những thứ từng từ bỏ ấy, hết thảy hiện lên ở trong đầu, nước mắt, từng giọt từng giọt, giống như chuỗi ngọc bị đứt rơi thẳng xuống...

Ngày tháng sáu, tươi đẹp và ưu thương, một tình yêu đột nhiên dừng bước, hai người sắp dựa vào đến rất gần, rốt cuộc, gần nhau trong gang tấc mà biển trời cách mặt.

Cuộc tình này, suy cho cùng bị ai lật đổ, lại bị ai đập nát, ai có thể nói rõ được đây. Có lẽ, hết thảy đều đã được định trước ở trong chốn u minh, gặp gỡ ai và yêu ai, ai rời đi và ai để vuột mất, đều có định số, nói không rõ ai đúng ai sai, càng không thể chắc chắn, ai đúng ai sai.

Giữa An Dĩ Nhược và Tịch Thạc Lương, suy cho cùng là ai thay đổi, có lẽ là cô, cũng có lẽ là anh, cũng có lẽ là đều thay đổi, chỉ có bọn họ không thể kịp thời phát hiện khác thường của nhau, cũng có lẽ bọn họ đều cố gắng muốn tự vá vết rách vô hình, nhưng cuối cùng thất bại. Ngày trước, hai người yêu nhau vô cùng sâu đậm rốt cuộc không thể thoát được biệt ly, kết cục thảm thiết khiến người ta thổn thức.

Buổi chiều ấy trời đổ mưa, rõ ràng giống như là dấu ấn trái tim, đời này của An Dĩ Nhược cũng không thể quên.

Ngủ thẳng đến lúc rạng sáng, cô bị một âm thanh đồm độp làm tỉnh giấc, nhất thời tim cô đập mạnh và loạn nhịp, cau mày nhắm chặt mắt lại, có loại ảo giác không biết đêm qua là đêm nào, mãi đến hoàn toàn tỉnh táo, nhận ra là tiếng hạt mưa tát vào kính, cô mới từ từ mở mắt ra, chân trần xuống giường, đẩy cửa sổ ra, ló đầu nhìn màn trời đen kịt, trong mắt tràn ngập buồn bã bi thương, mặc cho ẩm ướt lạnh buốt thấm đẫm vào trên mặt.

Tim đã lạnh đến cực điểm, làm sao có thể quan tâm đến chút lạnh lẽo này, nghĩ đến đây, cô càng lúc càng ló đầu ra phía ngoài cửa sổ.

Mưa rơi lớn dần, trên thủy tinh dính từng vệt nước mưa. Trái tim mệt mỏi đau lòng khó nói nên lời của An Dĩ Nhược trói chặt cô, mặt nạ kiên cường nứt ra, rồi từ từ rớt ra, tròng mắt sáng trong tản ra vẻ thâm trầm như nước biển. Tình yêu đi xa, người yêu xoay người thành người lạ, hết thảy, đã không thể vãn hồi, rũ mắt, lòng cô mệt mỏi đến cực điểm.

Cửa phòng bị đẩy nhẹ ra, cô biết là mẹ đi vào, xoay người nhào vào trong ngực ấm áp của mẹ, cô từ từ nhắm hai mắt lẩm bẩm một tiếng: "Mẹ..." Cô muốn chứng minh, còn có một người ở bên cạnh cô, vĩnh viễn cũng không rời không bỏ.

Má An nhẹ nhàng ôm lấy cô, giống như ôm một đứa nhỏ bị thương, "Đứa ngốc, mẹ biết ngay con sẽ bị tiếng sấm đánh thức."

Cọ xát vào trong lòng mẹ, cô khẽ gọi: "Mẹ..."

"Dĩ Nhược, trong cuộc sống không có ai là luôn luôn thuận lợi, té ngã vẫn phải đứng lên." Má An vỗ nhẹ lưng của cô, chỉ trong một tháng ngắn ngủi, An Dĩ Nhược gầy rất nhiều, bà đau lòng cất giọng mềm mại nói: "Mẹ biết chuyện này là một đả kích rất lớn đối với con, nếu thật sự không bỏ xuống được bây giờ quay đầu vẫn còn kịp..." Không có gì quan trọng hơn hạnh phúc cả đời của con gái, má An không muốn nhìn thấy cô tinh thần sa sút đến nước này, cái gọi là mặt mũi, không so sánh được.

"Không còn kịp rồi." Ôm chặt eo của mẹ, An Dĩ Nhược nghe được trong cổ họng mình phát ra âm thanh có chút nghẹn ngào, cô nói nhỏ: "Thạc Lương muốn rời đi, tình yêu của con không giữ được anh ấy. Con cũng muốn rời đi, bởi vì, con không quay lại được." Không phải là không biết, biết rồi thì sẽ không đau lòng sao? Khịt khịt mũi, nuốt nước mắt trở về trong mắt, cô nói: "Tất cả mọi thứ xảy ra hôm nay chỉ là tái diễn hai năm trước, chúng con đều đã mệt mỏi." Mấy ngày sau hôn lễ cô không khỏi nghĩ, có lẽ hai năm trước cô nên buông tay, ít nhất sẽ không bị tổn thương nặng thế này, tổn thương chính mình, lại tổn thương anh, tin rằng hai năm qua anh chịu giày vò vượt xa cô.

"Như vậy, thì khoan dung với chính mình một chút." Má An ôm cô ngồi xuống, vuốt vuốt tóc lộn xộn của cô, giọng nói vẫn dịu dàng như cũ: "Mẹ biết con đau lòng, nhưng con còn trẻ, không thể cứ bị đánh ngã như vậy. Người sống cả đời, có một số việc là cần phải trải qua, có lúc chúng ta sẽ hưởng hạnh phúc, đương nhiên cũng có lúc chúng ta sẽ chịu khổ, lúc bị tổn thương luôn cho là không đứng lên nổi nữa, sau khi qua đi quay đầu nhìn lại, cũng đã vượt qua."

An Dĩ Nhược nhìn màu da xanh xao của mẹ, những ngày qua nhìn bà có vẻ già đi rất nhiều, mũi cay cay, thiếu chút nữa khóc, hít một hơi thật sâu, cô nói: "Có lẽ ông Trời thấy con trải qua hai mươi sáu năm quá thuận lợi, cho nên bây giờ muốn khảo nghiệm con rốt cuộc có bao nhiêu kiên cường." Cô không thể dùng tình yêu sưởi ấm lòng của anh, anh cũng không gánh vác được hạnh phúc cuộc đời này của cô, với Tịch Thạc Lương, sau khi qua lại thân thiết vẫn là muốn tách ra, ngoại trừ đối mặt, cô không biết còn có thể làm gì.

Khẽ tựa đầu vào trên vai mẹ, cô nói: "Con sẽ thật nỗ lực thật cố gắng để mình hạnh phúc." Nước mắt đúng là không thể nào cầm được, từ từ trượt ra khóe mắt. Cô đang an ủi mẹ đồng thời cũng đang khích lệ mình, ngoại trừ người yêu, trên thế giới này còn có người thân, còn có bạn bè đang lo lắng cho mình, tình yêu của cô, cô không thể tùy tiện nói từ bỏ, cô không có tư cách, làm người k