ến vào nơi sâu nhất, như muốn
khoảnh khắc giữ lấy nàng này kéo dài ra vô tận vậy. Nàng sợ mình lại phát ra
những âm thanh ám muội xấu hổ, khẽ cắn ngón tay kiềm chế. Đến khi hắn thỏa mãn
rời khỏi nàng, thì trên ngón tay đã đầy dấu răng.
Lam Tranh nằm vật xuống bên
cạnh Vũ Lâu, hôn ngón tay mềm mại của nàng: "… Cô bé ngốc này, nàng không
biết đau sao." Rồi lại nhẹ đặt lên hai má nàng một nụ hôn, sau đó mới thỏa
mãn ôm nàng, đi vào giấc ngủ.
Nàng trợn tròn mắt, nhìn ánh
trăng xuyên qua màn, tâm trạng vô cùng buồn bã. Nàng khuất phục vận mệnh của
mình, khuất phục hắn, chẳng lẽ từ nay về sau cứ phải cúi đầu như vậy sao… Vũ
Lâu cũng không biết vì sao trong lòng tràn ngập cảm giác bi thương.
Mắt nàng lại cay cay, có lẽ là
do mệt mỏi quá, đã lâu rồi nàng chưa được nghỉ ngơi thực sự. Vũ Lâu vẫn tự cho
mình rất mạnh mẽ, không cần dựa vào ai. Nhưng lại phát hiện rằng khi được gả
cho người ta, mà lại không thể dựa dẫm vào, thì thật sự không tránh khỏi cảm
giác mất mát.
Nàng nhìn Lam Tranh ngủ say,
khẽ thở dài, đắp chăn cẩn thận cho hắn rồi cũng cố gắng chợp mắt.
Lam Tranh không có suy nghĩ tỉ
mỉ như Vũ Lâu, muốn thì phải giữ lấy. Phải để lại dấu ấn của hắn, một miếng ăn
sạch nàng.
Vũ Lâu không đồng ý, thì hắn
quyết chiến, dây dưa không ngớt, không từ bất cứ thủ đoạn nào. Dù sao giờ hắn
cũng đang nhàn rỗi, đùa giỡn với nàng một chút cũng được.
Hắn cũng không vội vàng báo
thù, bởi vì đã vài năm trôi qua, chưa biết thế sự đã thay đổi thế nào.
Ví dụ như, bệnh tình của Thái
tử đã nặng đến đâu.
Chờ đến lúc hắn cực kỳ suy yếu,
tặng cho hắn một đao chí mạng đi.
Thời tiết đang ấm dần lên, đông
qua xuân tới, gió cũng trở nên dịu dàng hơn, nhưng tâm tình của Vũ Lâu thì
không tốt một chút nào cả. Nguyên nhân rất đơn giản, quỳ thủy của nàng chưa tới (Kinh nguyệt). Bằng chút hiểu biết ít ỏi của mình, nàng cũng có thể
đoán ra đây có thể là kết quả của việc kia.
Có thể nàng đã có thai.
Phi Lục thấy nàng hơi khác
thường, liền tò mò hỏi nàng. Vũ Lâu dùng vẻ mặt đau khổ nói ra nỗi lo lắng của
mình. Phi Lục vừa nghe xong đã vui sướng nói: "Đúng là chuyện tốt, tiểu
thư mau mời y quan bắt mạch đi, chắc chắn Vương gia sẽ rất vui."
Nghĩ đến việc Lam Tranh làm với
nàng mấy buổi tối nay, nàng rất xấu hổ, tuy hiện giờ hắn không có ở đây, nhưng
cũng không ảnh hưởng gì đến việc nàng muốn châm chọc hắn: "Đúng là nên vui
nhỉ, sự cố gắng của hắn có hiệu quả rõ ràng mà."
Phi Lục mừng thay cho Vũ Lâu:
"Như vậy sẽ không lo bị phế phi nữa." Nàng ta còn chưa biết Hoàng hậu
đã nói rõ chuyện này với Vũ Lâu rồi.
Vũ Lâu cũng không thể mặt dầy
mà giải thích, chỉ ậm ừ cho qua: "Đúng vậy, nói chung cũng là chuyện tốt.
Nhưng em đừng tiết lộ cho hắn vội." Nàng sợ. Sợ Lam Tranh biết được nàng
có thai sẽ có những biểu hiện ngu xuẩn gì, lại bóp chết kỳ vọng của nàng với
hắn mất. Hắn đã từng nói thích có con. Nhưng mà nói gì thì nói, trách nhiệm của
một người cha như thế nào, liệu hắn có hiểu được không. Nhắc đến Lam Tranh, gần
đây nàng phát hiện ra hành tung của hắn rất bí ẩn, không biết là đang làm cái
trò quỷ gì.
"Cứ giấu diếm cũng không
tốt, chờ y quan đến xem mạch, tiểu thư nên cho người tiến cung báo tin. Đây là
việc vui mà, Thái tử và Thái tử phi bây giờ còn chưa có con, Hoàng hậu nương
nương mà biết tiểu thư có hỉ mạch, chắc chắn sẽ rất vui."
Đúng thế, thân thể Thái tử suy
nhược, tuy Hoàng hậu đã thu hồi ý định phế phi lần trước nói với cha nàng,
nhưng cũng có thể thấy được người rất mong chờ có hoàng tôn. Vũ Lâu nghĩ vậy,
liền đáp: "Ừ, để ta bàn bạc với Lam Tranh một chút đã." Phi Lục cười
trộm: "Ai da, gọi thật là thân mật nha." Vũ Lâu trừng mắt với nàng:
"Nha đầu chết tiệt, không biết lớn nhỏ gì cả."
Lại hỏi đến tình hình của ca ca
Phi Lục, nàng ta nói ca ca nàng ta đã thi đình xong rồi, giờ đang chờ kết quả.
Hàn huyên chuyện nhà một lúc, Vũ Lâu càng nghĩ càng thêm kiên định, quyết tâm
đi tìm Lam Tranh để báo cho hắn biết chuyện mình có thể đã có thai.
Hỏi qua vài thị vệ trong Vương
phủ nhưng không ai biết Vương gia đi đâu. Vũ Lâu nghi ngờ, gọi quản gia đến
hỏi, mới biết Lam Tranh đang ở nhạc phường trong phủ nghe hát. Ở nhạc phường
chỉ có vài căn nhà cũ kỹ của mấy ca cơ già ở, nhưng gần đây Vương gia lại hay
đến đó, trong lòng mọi người đều thấy kỳ quái.
Vũ Lâu cười, để quản gia quay
về, rồi cùng một vài thị nữ đi về phía nhạc phường. Qua cánh cửa viện, một âm
thanh trụy lạc liền đập vào tai nàng. Nàng sai thị nữ mở cửa điện ra, chần chừ
một chút rồi đi vào. Liếc mắt một cái là nhìn thấy một nữ tử trẻ tuổi ôm đàn tỳ
bà ngồi trên ghế tròn vừa gảy đàn vừa xướng, còn Lam Tranh thì nằm ngả ngớn
trên ghế dài nghe ca, vẻ mặt lười biếng, rất ung dung tự tại.
Ca cơ nghe có người mở cửa,
quay đầu thấy Vương phi liền đứng bật dậy thi lễ: "Tham kiến nương
nương."
Lam Tranh cũng hoạt bát hẳn
lên, nhìn Vũ Lâu.
Vũ Lâu dựa người vào khung cửa,
khoát tay với ca cơ: "Khúc ≪Vũ Lâm Linh≫ này xướng
cũng không tồi, tiếp tục đi." Nàng bình tĩnh nhìn Lam Tranh, rồi dứt khoát
quay ng