h hiển hách Thiên Cơ quốc, là ở trong một cái miếu đổ nát như vậy, ha ha, thật đúng là ngoài dự đoán mọi người."
Hắn cười thật là vân đạm phong khinh, nhưng một đôi đôi mắt lại giống như lãnh điện, nhìn đến Giáo Vương rùng mình một cái.
Hắn bỗng nhiên cũng cười đứng lên: "Chiến thần Tu La đến đây thì thế nào? Chỉ sợ là ngươi tới được, nhưng không thoát được thôi!" Tay hắn nhẹ nhàng vỗ hai cái, hậu điện, thiên điện lại xuất hiện vô số hắc y nhân, đem Phượng Thiên Vũ vây lại xung quanh.
Vô số vũ khí chói lọi vang leng keng, ánh đuốc lay động, khiến người chói mắt.
Phượng Thiên Vũ đầu lông mày nhếch lên: "Aha, ta rất sợ hãi, thì ra ta đã một mình vào hang hổ sao?"
Trong miệng hắn nói sợ hãi, nhưng trên mặt chẳng có đến nửa điểm ý tứ của sợ hãi?
Một thân hoa lệ, ống tay áo giương lên, một đạo hàn quang từ bên hông hắn bỗng nhiên thoáng hiện, chỉ nghe một trận tiếng động như ngọc rơi tung tóe đồng tâm vang lên, quay chung quanh thân mình hắn khiến toàn bộ binh khí bị chém thành hai đọan. Đao kiếm bị chặt đứt rơi trên mặt đất, dấy lên một trận bụi đất...
“Người thì không ít, nhưng đáng tiếc đều là thùng rỗng kêu to!” Phượng Thiên Vũ nhếch miệng cười nói. Bảo kiếm lung linh các loại màu sắc chỉ vào vị giáo Vương kia: "Thiên Cơ quốc đã không còn tồn tại rồi, mà các ngươi cũng nên biến mất!"
Trong đôi mắt đám hắc y nhân lúc này rốt cục hiện ra một chút kinh sợ, đều lui về phía sau mấy bước.
Vị giáo Vương kia lại cười lên ha hả: “Ha ha, quả nhiên không hổ là Chiến thần Tu La rất có bản lĩnh. Nhưng mà…..” Ánh mắt của hắn bỗng trở nên sắc nhọn: “Đáng tiếc ngươi lại muốn chết. Ngươi có biết trong binh khí của bọn chúng có giấu cái gì không?”
“Ẩn giấu cái gì? Chắc lại là loại độc không màu không mùi chứ gì?” Phượng Thiên Vũ vẫn cười tủm tỉm như trước.
“Hắc hắc, độc dược? Đó chỉ là điều tầm thường thôi. Đao của bọn họ đều phát ra ánh sáng, chính là cất giấu Thực Tâm cổ, ngươi kiểm tra xem trái tim, xương sườn của ngươi, không đau chút nào sao?” Trên mặt giáo Vương tràn ngập sự đắc ý.
Phượng Thiên Vũ cánh môi vừa tung, vẻ mặt chẳng hề để ý, duỗi ngón tay của mình nhẫn lên xương sườn một cái, khuôn mặt tươi cười vẫn không thay đổi chút nào: "Ha ha, tại sao lại không đau nhỉ? Đại gia tại sao lại một chút cảm giác cũng không có?"
Không có cảm giác? Làm sao có thể! Người trúng cổ này sau khi nhấn lên xương sườn một cái, sẽ đau đến tận xương tủy, hắn làm sao một chút cũng không có? Hay là thân thể hắn đã tu luyện thành kim cương bất bại rồi?
Trong mắt giáo Vương kia hiện lên một tia kinh hoàng. Hắn bỗng đưa tay lên, liền bắt được cổ của Long Phù Nguyệt, ngón trỏ chế trụ cổ họng Long Phù Nguyệt: "Buông binh khí của ngươi xuống, bằng không, ta liền giết nàng!"
Đầu ngón tay thon dài của hắn dần dần ấn vào, Long Phù Nguyệt vốn đang bị điểm huyệt, không thể động đậy, giờ phút này này chỉ cảm thấy không khí trong phổi từ từ thiếu hụt. Nàng hít thở không thông, cảnh vật trước mắt khi thì rõ, khi thì mơ hồ, khuôn mặt nhỏ nhắn vì thiếu không khí mà đỏ bừng.
Lông mày Phượng Thiên Vũ nhíu lại, ánh mắt trong trẻo nhưng lại lạnh lùng khó có thể nắm bắt, bỗng nhiên mỉm cười: “Ngươi giết nàng thì tốt lắm. Đỡ cho bổn Vương phải tự mình động thủ.”
“Cái gì?” giáo Vương kia ngẩn ngơ: “Ngươi không phải tới cứu nàng sao?”
"Ha! Ha! Ha!" Phượng Thiên Vũ tựa hồ nghe đến một chuyện buồn cười nhất: "Nàng là một công chúa mất nước, trong mắt ta, nàng chỉ là một chiến lợi phẩm, một kẻ tiện nô mà thôi. Sao ta lại phải tới cứu nàng?"
“Vậy……… vậy ngươi chạy tới đây làm gì?” Vị giáo Vương kia dường như không tin lời hắn nói…. Đôi mắt bỗng sáng lên, nở nụ cười lạnh, trong giọng nói ẩn ẩn lộ ra tia sắc bén: “Có phải ngươi là cố ý làm bộ chẳng để ý đến nàng đúng không? Nếu nàng đối với ngươi không quan trọng, thì ngươi cũng sẽ không để nàng ở trong cái lều nhỏ, mà không phải giam chung một chỗ cùng với các nữ nô khác …..”
Phượng Thiên Vũ khe khẽ thở dài: “Thì ra ta chỉ là làm bộ như chẳng để ý sao?”
Lời chưa nói xong, bỗng nhiên một đạo hàn quang từ ống tay áo của hắn bay ra, nhằm thẳng ngực Long Phù Nguyệt mà tới!
Không ai ngờ hắn sẽ tung ra chiêu ấy, giáo Vương kia hoảng sợ, theo bản năng đem Long Phù Nguyệt né sang một bên, nhưng vẫn chậm, cây chủy thủ cắm vào cánh tay Long Phù Nguyệt.
Long Phù Nguyệt kêu lên một tiếng, trên cánh tay trái cây chủy thủ hơi rung động, máu trào ra. Phút chốc đã nhuộm đỏ thân hình nàng.
Long Phù Nguyệt sửng sốt, tên biến thái này lại ra tay với nàng? Cũng không biết vì sao, ngực Long Phù Nguyệt bỗng nhiên đau đớn, nàng trừng mắt nhìn Phượng Thiên Vũ, mong tìm ra chút manh mỗi từ trong m
