80s toys - Atari. I still have
Nghịch Ngợm Cổ Phi

Nghịch Ngợm Cổ Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327694

Bình chọn: 9.5.00/10/769 lượt.

ỏi, thanh âm cực thấp, nhưng vẫn không thể che đậy sự run rẩy.

Nhưng không chỉ thanh âm run, Long Phù Nguyệt dựa vào hắn, kinh ngạc phát hiện, hắn so với nàng run còn nhiều hơn, thậm chí không cần đem lỗ tai dán trên ngực cũng có thể nghe tiếng tim đập mạnh, trên trán mồ hôi chảy ròng ròng.

“Ngươi….” Long Phù Nguyệt nói không lên lời. Trong lòng rối loạn cực kỳ.

Hắn, hắn thật sự động tâm vì mình sao? Thì ra, hắn cũng để ý đến mình…..

“Được rồi, Nhóc con, đi xuống núi thôi. Lần này lại chạy trốn, khi trở về xem bổn vương trừng phạt ngươi như thế nào?!” Thái độ của Phượng Thiên Vũ chỉ cứng ngắc một chút như thế, ngay sau đó lập tức lại khôi phục tính tình cà lơ phất phơ như trước.

Long Phù Nguyệt cúi đầu: “Ta, chân của ta bị gãy, không đi được….”

Phượng Thiên Vũ nhíu lông mày lại: “Thật là phiền toái!” Đưa tay ôm lấy nàng, chạy vội xuống chân núi.

“Này, tên biến thái kia đã bị tiểu Thanh cắn bị thương rồi, sao ngươi lại không trực tiếp đuổi theo giết hắn đi?”

Long Phù Nguyệt vạn phần buồn bực. Kìm lòng không được hỏi: “Đầu lĩnh của bọn hắn bị thương, hiện tại không phải cơ hội tiêu diệt bọn hắn sao?”

Phượng Thiên Vũ tức giận trừng mắt liếc nàng một cái “Bổn vương tự có chủ ý không cần tiểu nha đầu như ngươi nhiều lời.”

“A…..” Long Phù Nguyệt bị hắn chặn lại nói không ra lời.

Nàng lặng lẽ vươn tay ôm lấy cổ của hắn, cúi cái đầu nhỏ, không nói một câu.

Phượng Thiên Vũ có chút buồn bực, nhóc con này làm sao vậy? Tại sao lại không giống con nhím nhỏ giương nanh múa vuốt rồi?

“Nhóc con, không sợ bổn vương trở về trừng phạt ngươi à?” Phượng Thiên Vũ nhăn nhó khuôn mặt tuấn tú.

“Tùy tiện, dù ngươi trừng phạt như thế nào, ta đều cam nguyện.” Long Phù Nguyệt như trước không ngẩng đầu lên nhìn hắn.

Không thích hợp, thật sự không thích hợp! Nha đầu kia sẽ không tự nhiên vòng vo như vậy chứ? Nhớ lại lời của nàng, thân thể khẽ chấn động một cái. Không phải là bản tôn của thân thể này đã trở lại đi? (chính là tiểu công chúa thực ấy ^^ )

Phượng Thiên Vũ bổng nhiên khẩn trương, cúi đầu nhìn nàng một cái: “Nhóc con, có biết ta là ai hay không?”

“Ngươi?” Long Phù Nguyệt mở to hai mắt, người này không phải uống lộn thuốc chớ? Sao tự nhiên lại không biết mình là ai?

“Ngươi là Cửu vương gia Thiên tuyền quốc, ngươi không phải bỗng nhiên mất kí ức chứ?” Long Phù Nguyệt liếc hắn một cái.

“A!” Gặp lại biểu tình quen thuộc của nha đầu kia. Phượng Thiên Vũ hơi hơi thở phào nhẹ nhõm. ( anh thích bị ngược nha chị nhỏ nhẹ lại sợ ^^ )

Vẫn là nàng, tốt…

Phượng Thiên Vũ không thèm nói lại, trên khuôn mặt tuấn tú tuyệt sắc khuynh thành lại trở nên lạnh lẽo.

Long Phù Nguyệt nhìn hắn bỗng trở nên đen còn hơn Bao Công. Cũng không dám trêu trọc hắn nữa.

Hai người rốt cuộc xuống núi, thấy được xa xa là lều trại quân doanh.

Long Phù Nguyệt thở phào ra một hơi, cuối cùng cũng đã trở lại! Nàng cho tới lúc này mới cảm thấy quân doanh thật khả ái.

Phượng Thiên Vũ cũng khẽ thở dài nhẹ nhõm một hơi, dưới chân hắn bỗng lảo đảo mấy cái, vừa muốn nói, một ngụm máu tươi liền phun thẳng ra, nếu như không phải hắn quay đầu nhanh, ngụm máu này đã nằm trên người Long Phù Nguyệt!

Hắn rốt cuộc duy trì không được, thân mình ngã xuống, đè trên người Long Phù Nguyệt.

Long Phù Nguyệt bất ngờ không đề phòng liền biến thành cái đệm thịt. Vóc dáng nàng yêu kiều nhỏ nhắn, mà thân mình Phượng Thiên Vũ to lớn, đặt trên người nàng suýt nữa đem nàng ép tới tắt thở.

Nàng chấn động dùng sức chín trâu hai hổ mới từ dưới người hắn bò lên

“Này, này, ngươi làm sao vậy? Làm sao vậy?” Long Phù Nguyệt nhìn sắc mặt hắn trắng bệch, mồ hôi lạnh từ thái dương chảy xuống phía dưới, lại cắn chặt răng, không nói một tiếng. Sắp hôn mê bất tỉnh.

“Ngươi bị thương?” Long Phù Nguyệt cuống quýt kiểm tra trên người hắn. Lại nhìn không ra cái gì khác thường.

Nhìn sắc mặt Phượng Thiên Vũ tựa hồ vô cùng thống khổ. Thân thể nhỏ bé của nàng cũng liền run lên nhè nhẹ.

Long Phù Nguyệt thấy hắn một tay nắm chặt ngực, trong lòng manh động, rốt cuộc bất chấp hết thảy, liền xé áo choàng trên người hắn, nàng đối với cổ phục chẳng phải quen thuộc, trong lòng lo lắng lại bối rối, nàng nhất thời sốt ruột, xoẹt kéo một tiếng áo choàng của hắn, lộ ra khuôn ngực trắng nõn rắn chắc.

Long Phù Nguyệt trong lòng thình thịch đập loạn, không dám có suy nghĩ đen tối. Cẩn thận nhìn kĩ, mới phát hiện chỗ tim của hắn có một đốm lớn, theo hô hấp thống khổ của hắn hơi hơi rung động, bên trong tựa hồ có đồ vật gì đó, thình lình nhảy lên…….

Thực tâm cổ! Thì ra, hắn trúng Thực tâm cổ rồi!

Chỉ là hắn dùng nội lực cao thâm đè nén, không cho phát tác. Giờ phút này rốt cuộc áp đảo không được, ngực đau giống như bị đao chém…

Long Phù Nguyệt xuất thân cổ thế gia (gia đình chuyên dùng cổ độc), đương nhiên cũng biết Thực tâm cổ lợi hại. Nàng biết Thực tâm cổ lợi hại, một khi trúng độc, dưới xương sườn sẽ vô cùng đau đớn, hơn nữa phải nhanh chóng chữa trị, đợi đến khi độc thật sự phát tá