Nghịch Ngợm Cổ Phi

Nghịch Ngợm Cổ Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327744

Bình chọn: 10.00/10/774 lượt.


Hắn mê man thấp giọng lẩm bẩm, Long Phù Nguyệt cảnh vật trước mắt mạnh mẽ đảo ngược một cái, sao sáng đầy trời, ánh trăng mông lung, cái gáy nặng nề đánh lên núi đá, làm nàng một trận mê muội.

Không đợi nàng kịp phản ứng, môi của hắn liền đè ép xuống dưới, hôn lên môi nàng.

Long Phù Nguyệt hoảng sợ, mở miệng muốn kêu, lại bị cái lưỡi linh hoạt của hắn chui vào quấn lấy đầu lưỡi đinh hương của nàng mà chơi đùa, điên cuồng mút đi tất cả ngọt ngào của nàng, đoạt lấy hô hấp của nàng, linh hồn của nàng………

Không nghĩ tới nàng lại ngọt ngào như thế, làm cho hắn không thể kiềm chế.

Hắn giữ chặt eo nàng, khát cầu cắn cắn, ngọt ngào làm cho hắn luyến tiếc không muốn buông ra.

Long Phù Nguyệt giằng co, nàng giãy dụa lại càng kích thích nam tính trong người hắn, thú tính làm hắn điên cuồng khao khát.

Long Phù Nguyệt không hiểu tại sao lại xảy ra hoàn cảnh này, muốn đem hắn đẩy ra, hai tay lại bị hắn gắt gao giam cầm trên đỉnh đầu, hoàn toàn không nhúc nhích được. Mà đồng thời, trong người nàng cũng có một luồng khí nóng chậm rãi bắt đầu tăng vọt………

Đôi mắt Phượng Thiên Vũ đầy tà mị lại bị bao lấy mấy phần tình dục đỏ sậm, đôi mắt sâu thẳm cháy nóng tình triều. Thoạt nhìn tà mị lại đầy dụ hoặc.

Bỗng nhiên hắn cúi đầu, một ngụm cắn lấy xương quai xanh của nàng.

Đau đớn cùng khoái cảm điên cuồng như nước vọt ra khắp người nàng.

Long Phù Nguyệt cũng hít vào một lượng lớn mỵ hương, ham muốn xa lạ đã sớm phát động.

Sắc mặt Long Phù Nguyệt đỏ ửng, hô hấp dồn dập, ngực không ngừng phập phồng, mà nàng lại trì độn, không biết là xảy ra chuyện gì,

Nàng bị hắn trêu chọc thần trí đã muốn thỏa hiệp, bỗng nhiên nhớ đến cái gì, hét lớn: “Đừng, đừng! Phượng Thiên Vũ, ngươi, ngươi ngươi sẽ phải hối hận, ngươi thật sự sẽ phải hối hận……………”

Phượng Thiên Vũ lại thoáng như không nghe thấy, thần trí của hắn đã hoàn toàn bị mỵ hương khống chế, hắn thầm nghĩ hảo hảo mà yêu nàng. Trong lúc lơ đãng, chân của hắn đè lên chân bị gãy của nàng, một trận đau đớn kịch liệt đánh úp lại, Long Phù Nguyệt thét chói tai ra tiếng. Nước mắt cứ như vậy không khống chế chảy ra.

Nước mắt của nàng rốt cuộc làm thần trí trầm luân của Phượng Thiên Vũ tỉnh dậy, hắn như bị phỏng mà buông ra nàng, nhìn nàng gương mặt tái nhợt, môi bị mút thỏa thích sưng đỏ, hé ra dung nhan thanh tú chật vật không chịu nổi, hồng trắng lần lượt thay đổi, lại cũng có một loại cảm giác khiến người ta đau lòng thương yêu.

Nước mắt từ trong đôi mắt to tròn của nàng rơi xuống, gần như làm tim hắn đau đớn không chịu nổi.

Mình đang làm cái gì? Nàng vẫn còn là một đứa bé!

Hắn giống như bị lôi điện đánh trúng. Nhưng hỏa dục trong người hắn tả xung hữu đột, tìm kiếm cái cửa mà đột phá…….

Hắn cắn chặt răng, liều mạng áp chế lửa đốt trong người, giương tay lên, một đao quang ảnh kì hoa (pháo hoa ý) bay lên thiên không.

Nơi này cách quân doanh không xa. Theo quang ảnh này, trong quân doanh một đội người chạy đến trước mặt bọn họ.

Nhìn thấy hai người quần áo không chỉnh tề, những người này trên mặt xuất hiện chút kinh ngạc. Bất quá Phượng Thiên Vũ luôn luôn làm việc quỷ dị khó lường, chính hắn không nói, người khác đương nhiên cũng không dám hỏi.

Phượng Thiên Vũ cũng không thèm nhìn đến Long Phù Nguyệt, đối với thủ lĩnh của những binh lính kia phân phó: “Mang Long cô nương trở về.” Thân mình vừa động, hắn liền phi thân bay đi.

Những binh lính kia ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta, cũng không ai hiểu xảy ra chuyện gì.

Có một binh lính nâng Long Phù Nguyệt lên.

Vẫn là tên tiểu tướng lĩnh cầm đầu thông minh, hắn nhìn Long Phù Nguyệt mở miệng mắng: “Thắng nhóc đui mù này, không thấy Long cô nương bị thương hay sao? Còn không mau đi mang cái cáng đến!”

Long Phù Nguyệt được họ nâng về quân doanh.

Bởi vì vương gia không có phân phó gì, bọn họ cũng không dám tự tiện làm chủ, liền đem nàng nâng về cái lều trại nhỏ.

Long Phù Nguyệt gãy chân cùng với cánh tay bị đả thương đều đau đến khó chịu. Nàng rên rĩ vài tiếng miễn cưỡng đứng lên.

“A, tên Phượng Thiên Vũ không biết đang làm cái gì, không thèm gọi đại phu cho ta!” Long Phù Nguyệt trong lòng lầm bầm mắng mấy tiếng.

May mắn nàng xem qua mấy quyển sách thuốc, biết xử lý miệng vết thương như thế nào, nàng trước dùng nước sạch rửa một chút lên chỗ bị thương trên cánh tay, nhìn tới nhìn lui cũng tìm không thấy đồ băng bó gì đó, nàng cắn răng một cái, xé rách tay áo, băng bó loạn xạ một chút.

Cánh tay bị thương thật ra cũng không nặng, nhưng cái chân bị gãy làm sao bây giờ? Nàng cũng không biết kẹp chân…..

Nàng đang ngồi phát rầu ở đó, bỗng nhiên ở cửa trướng có bóng người chợt lóe. Phượng Thiên Vũ thản nhiên đi đến.

Trải qua lần hôn đó, nàng nhìn hắn có chút xấu hổ cũng bất an.

Nàng phòng bị co người lại: “Ngươi…ngươi đến đây làm gì?”

Phượng Thiên Vũ lại coi như không có sự tình gì phát sinh qua. Sắc mặt bình thường đến không thể bình thường hơn. Trên tay hắn là một băng vải cũng với mấy cây gậy nhỏ bóng loáng.

Hắn nhìn Long Phù Nguyệt bắng bó loạn thất bát đáo trên cánh tay, hơi hơi nhíu mày: “Ngu ngốc, băng bó cũng như khôn


Polly po-cket