họ ông không phải là có rất nhiều cách sao, không giúp ông à?”
“Khụ, đừng nói nữa, thằng em họ tôi như con lừa ý, nói giúp một lần là chỉ đúng một lần, kể cả tôi có cầu xin nó thế nào nó cũng không giúp cho nữa. Lần trước thằng họ Phan gặp tôi cũng là nể mặt mũi lắm rồi, ông cũng biết, người làm trong chính phủ như thằng em tôi mà gặp hội làm ăn là chuyện lớn đấy, chả chạy xa ý chứ, chỉ sợ ngộ nhỡ dây dưa vào thì chẳng thoát được đâu.”
“Thế không phải là ông nói trong tay ông còn vương bài à, không phải đã nói là chắc chắn sẽ được sao?”
“À, ông muốn nói đến con ranh họ Tạ á, mẹ kiếp, nhắc đến nó là tôi lại bốc hỏa khắp người đây. Hôm kia tình cờ gặp, không ngờ còn chưa nói được vài câu đã trốn luôn, mẹ nó chứ, đồ yêu tinh.”
“À, cái đấy chính là ‘trứng gà tráng’*.”
* Hình như đây là cách gọi theo phương ngữ của một loại rau rất quý.
“Mẹ kiếp, còn cao giá với tôi, nếu tôi không sắp xếp thì đời này nó chẳng gặp được tay họ Phan kia đâu, càng đừng nói là để nó ngủ với người ta, tôi nhổ toẹt vào. Cái gì đấy không biết, chẳng phải là thuận mua vừa bán à.”
“Ha ha…Có phải là ông chưa ăn nho cứng đã bảo nho chua không?”
“Chó má, lúc trước chính là con nhỏ Tạ đấy mở miệng muốn có sáu vạn, có cái giá này sao? Nếu không thấy bộ dạng nó được thì tôi chọn nó chắc? Bây giờ, đúng là đồ đàn bà dâm đãng rồi, đừng nói sáu vạn, cho dù là sáu trăm vạn mà bảo tôi ngủ với nó, tôi còn phải cân nhắc đấy.”
“Hầy, tôi thấy, ông nói thế thì đúng là mang tâm trạng nho chua rồi. Nghe nói tay họ Phan kia rất cưng chiều, coi như bảo bối vậy, lần trước trong quán bar chính tôi thấy, tên họ Phan vì cô ta mà ra tay rất nặng, sau này nghe nói những thằng kia cũng chịu kết cục thảm lắm.”
“Mẹ kiếp, bảo bối hay không thì cũng chỉ là món hàng, đấy là Phan Đông Minh chưa chơi chán thôi, chờ chơi chán rồi quăng đi tôi sẽ…”
“Ha ha ha…”
“Tôi nói cho ông biết, con bé Tạ Kiều đấy đúng là rất đẹp, nhìn hai con mắt ẩn ẩn đưa tình thôi là ông có thể “lên” rồi…”
Một tràng cười dâm đãng xấu xa…
Khi họ bắt đầu nhắc đến Phan Đông Minh thì tai Dương Quần và La Hạo đã dỏng lên nghe rồi, ai ngờ bọn họ càng nói càng quá đáng, nhắc đến cả Tạ Kiều. Cuối cùng La Hạo không chịu nổi, bèn ném điếu thuốc sang một bên, một tay nắm lấy cổ áo tên kia, tức giận nói: “Mẹ kiếp nhà mày, nói cái rắm gì đấy, mày chết đi.”
Trong mắt Dương Quần cũng rực lửa, chạy sang bên cạnh đạp tên đó một phát, miệng thì mắng: “Mày, tao cho mày nói bậy lại đấy!”
Dương Quần cũng không biết vì sao mình lại bực bội đến vậy, trong lòng có vài sự xáo trộn vẫn chưa hiểu được thì đã tức giận ngút trời. Hai tên kia ngạc nhiên, điếu thuốc ngậm trong miệng cũng rơi ra, vừa giãy giụa vừa vội vàng nói: “Anh bạn, anh bạn, thế nào đây, có chuyện gì cũng từ từ, buông tay rồi nói.”
Tên còn lại cũng vội vàng tóm lấy tay La Hạo, “Anh bạn nhận nhầm người rồi, tôi không biết cậu.”
La Hạo đã tức giận đến run người, không thèm quan tâm gì liền ra chưởng, hung hăng nói: “Mẹ nó chứ, mồm mày đặt điều toàn thứ rác rưởi.” Trong lòng anh vốn đang đầy bực bội, lúc này cũng coi như có chỗ “giận cá chém thớt”, xuống tay không chút lưu tình khiến cả hai tên đều ngã sấp xuống.
Hai gã này vốn đang say khướt còn chưa hiểu ra rốt cục có chuyện gì thì đã bị đánh tơi tả, một tên tóm lấy tay Dương Quần, vội vã kêu: “Mày, chúng mày là ai? Vô duyên vô cớ đánh người? Buông tay ra, tao đi báo cảnh sát.”
Dương Quần cũng tức giận, không thèm tiếp lời, chỉ cảm thấy sự bực bội trong lồng ngực cần được phát tiết ra, bằng không anh ta sẽ điên mất. Anh ta và La Hạo đều cùng lớn lên trong một khu, coi việc luyện võ là đam mê, chỉ vài cú đánh đã khiến hai tên kia bầm dập mặt mũi.
Có người hoang mang chạy đi gọi quản lý, Dương Quần hung tợn đạp thêm vài cài rồi mới nói: “Mày không biết tao, nhưng chắc là mày biết Phan Đông Minh với Tạ Kiều chứ nhỉ.”
Tên kia há hốc miệng, có nằm mơ gã cũng không ngờ chỉ vài câu nói đùa vui lại trở thành cơn ác mộng của gã. Gã chột dạ, không biết hai tên tiểu tử này rốt cuộc là thần thánh phương nào, bất chấp cơn đau ê ẩm ở mũi, vội vàng hỏi, bằng không bị đánh đến oan uổng mất: “Các anh giữ lấy một vạn nhé?”
Tên này bị đánh mà vẫn còn láu cá như vậy, Dương Quần lại chán nản, cùng La Hạo lôi hai tên đến phòng. Một người hù dọa vung cái ghế lên, lúc này Dương Quần mới biết tên vừa bị đánh tên là Trương Vạn Phúc, là anh họ của bạn thân anh ta – Trương Kiêu Dương. Tên này vốn không chịu phục thì giờ cũng đã chịu hỏi gì đáp nấy, gã từng đem chuyện làm ăn thông qua quan hệ của Trương Kiêu Dương để bám vào Phan Đông Minh, gã cũng nói ra việc gã đã hiến Tạ Kiều cho Phan Đông Minh thế nào.
Sau khi nghe xong, Dương Quần đứng phắt dậy. Rốt cục anh ta cũng đã nghĩ thông, Tạ Kiều từng ở đây uống rượu, đã từng nói: “Tôi không đáng bao nhiêu đâu, không bán được sáu vạn đâu.” Cuối cùng anh ta cũng hiểu được vì sao Tạ Kiều luôn có vẻ đau khổ sầu muộn, cũng hiểu được vì sao cô vừa nhìn thấy La Hạo là lại bi ai như thế, cả lần mẹ cô nói chuyện vay tiền nữa.
Dương Quần có cảm giác ghê tởm khó chịu như ăn phải