Polaroid
Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327874

Bình chọn: 7.5.00/10/787 lượt.

ũng không biết mình đang nghĩ gì mà mãi lâu sau vẫn không tìm thấy xe đâu cả, bấm điều khiển từ xa, hai tiếng “bíp bíp” vang lên thì mới phát hiện xe ở ngay sau mình. Hắn sửng sốt trong chốc lát rồi mới lên xe, đi lòng vòng vô mục đích trong thành phố, đèn đỏ dừng lại, đèn xanh thì đi, đi đến đường nào cũng không biết, chỉ nhớ rõ là đi ngang qua quảng trường Thiên An Môn đến vài lần. Hắn đạp chân ga, đạp chân phanh, rồi chân lại đặt lên bộ ly hợp, bàn chân hơi run lên như thể có con kiến đang cắn ở đầu ngón chân vậy. Lúc đợi đèn đỏ hắn thấy hơi lạnh nên mới phát hiện ra hắn vẫn đang mặc chiếc áo mỏng mà hệ thống sưởi thì chưa bật lên. Hắn đưa tay bật hệ thống sưởi, hơi ấm vừa tràn ra thì chuông điện thoại vang lên, là cô Vương. Hắn chẳng bận tâm đến cô, cũng không buồn nhận điện thoại, lại mở nhạc lên. Trong xe vang lên tiếng hát nồng nàn, không nghe thì tốt hơn, vừa nghe thấy giọng hát của anh ta hắn liền lôi đĩa ra khỏi hệ thống âm thanh, hạ cửa kính xe xuống rồi ném thẳng ra ngoài.

Hắn cố gắng khống chế mình không nên nghĩ rằng Tạ Kiều không về nhà, hắn sợ mình lỡ tay sẽ bóp cổ cô gái kia mất. Hắn vốn có quy tắc của riêng mình với công việc, không nói chuyện riêng tư trong công ty, không để cảm xúc lấn át vào công việc. Nhưng thật rõ ràng, hôm nay hắn đã phá vỡ quy tắc vì Tạ Kiều. Rời khỏi đoạn đường phồn hoa tìm một nơi có thể đỗ xe, hắn hạ ghế nằm trong xe, nhìn bầu trời u tối ngoài cửa sổ, châm một điếu thuốc, tự ép mình phải bình tĩnh, phải bình tĩnh, phải làm thế nào với Tạ Kiều, hắn còn muốn nghĩ đến chuyện đó nữa. Cuối cùng anh ta cũng hiểu được vì sao Tạ Kiều luôn có vẻ đau khổ sầu muộn, cũng hiểu được vì sao cô vừa nhìn thấy La Hạo là lại bi ai như thế…

La Hạo thật sự không chịu được nỗi buồn khổ trong lòng nên đã gọi điện cho Dương Quần, hẹn gặp nhau ở Bán Nhàn Cư, nếu không tìm người để nói chuyện thì chắc anh sẽ rầu đến phát điên mất.

Dương Quần vừa bước vào phòng mà đã bắt đầu ca thán: “Sao không hẹn chỗ nào mà cứ phải hẹn chỗ này chứ, vừa nghe thấy ba từ đấy là em đã phát bệnh rồi.”

Vừa ngồi xuống đã thấy La Hạo trong bộ dạng quần áo không chỉnh tề, đầu tóc rối bù, còn cả hàng râu sau một đêm không cạo, như kiểu một nghệ sĩ suy sụp, thất bại, Dương Quần vuốt cằm rồi cười xấu xa: “Ôi trời, anh, anh hát tí đi, tạo hình hôm nay rất có cảm giác nghệ thuật, nhìn râu ria xồm xoàm này, mau nói đi, có phải bị đá không?”

La Hạo không nói gì, chỉ rự rót cho mình một ly rượu. Dương Quần nhìn chai rượu đã bị anh uống hết một nửa, liền giằng lại rồi hỏi: “Anh gọi em đến đây để nhìn anh uống rượu giải sầu à, em nói này, em không rảnh, còn bao nhiêu việc cuối năm nhưng vẫn vội vàng đến, có chuyện gì thì nói đi, không có việc gì thì em biến đây, ngồi đây mà ông anh không nói câu nào, táo bón hả?”

Dương Quần không thể ngờ được, anh ta vừa dứt lời thì La Hạo liền ôm mặt úp sấp xuống bàn, anh ta đẩy đẩy La Hạo: “Chuột, uống say à? Có phải có chuyện gì không? Anh nói ra xem, nói ra cho em xem nào.”

La Hạo rầu rĩ nói từ trong lòng bàn tay: “Dương Quần, tôi muốn hủy hôn với Ninh Tiêu Nhã.”

Dương Quần nghe xong thì kinh ngạc nhưng vẫn trêu đùa, “À, cuối cùng thì anh cũng tỉnh rồi, được thôi, bạn thân có tinh thần trượng nghĩa giúp đỡ anh, nhưng anh cũng không cần phải thế chứ. Hủy thì hủy, việc gì phải uống rượu buồn chứ, không phải là nên đốt pháo ăn mừng sao. Anh bạn, anh lại bước vào hàng ngũ “Vương lão ngũ cấp kim cương” rồi.”

La Hạo ngẩng đầu, đôi mắt do không được nghỉ ngơi đã đỏ lên, “Tôi không tán dóc với cậu đâu, là thật, ý nghĩ này rất nghiêm túc. Biết không, sáng sớm nay cô ta mang ảnh chụp đến tìm tôi, cô ta lại dám theo dõi tôi, chụp ảnh tôi với Tạ Kiều, còn uy hiếp tôi là nếu không mau cắt đứt quan hệ với Tạ Kiều thì cô ta sẽ đem ảnh đến tìm Đông tử. Cậu nói xem, cô ta bị sao vậy.”

“Này, dừng một chút, anh bạn.” Dương Quần hoài nghi hỏi: “Ảnh chụp gì của anh với Tạ Kiều? Say thật à?”

La Hạo chà chà mặt rồi kể hết chuyện anh gặp Tạ Kiều nói cho Dương Quần. Sau khi Tạ Kiều đi, anh cứ ngồi trong xe cạnh hồ ngây người nguyên một đêm, đến sáng quay về căn hộ thay quần áo thì phát hiện ra Ninh Tiêu Nhã đang “ôm cây đợi thỏ”, vừa thấy anh liền như nổi điên mà ném ảnh chụp vào người anh. Anh không xem hết, nhưng vừa nhìn thấy nội dung tấm ảnh thì chỉ hận đến nghiến răng nghiến lợi. Nhìn Ninh Tiêu Nhã vừa khóc vừa ầm ĩ đánh mình, lại nghĩ đến bóng dáng tuyệt tình của Tạ Kiều, thật sự là anh đã nguội lạnh tâm ý, chưa bao giờ cảm thấy nỗi đau của sự tra tấn tận tâm can như thế này. Chờ Ninh Tiêu Nhã bình tĩnh lại anh mới nói: “Tiêu Nhã, cô coi tôi khốn nạn đến như vậy, sao còn đáng để cô yêu chứ. Cô nói tôi vô tâm vô phế, máu lạnh, tôi thừa nhận, mẹ kiếp, tôi không có lương tâm, lương tâm tôi bị chó ăn rồi. Cô nói đúng, tôi là con bê bị cắm sừng không có nhân tính. Tôi thật sự mệt mỏi rồi, không ai muốn miễn cưỡng cả, hai chúng ta, tốt hơn là nên hủy hôn đi, cô xinh đẹp trẻ trung như vậy, còn sợ không có ai thật lòng với cô sao?…Tôi cũng biết cô rất tốt với tôi, đời này tôi sẽ nhớ rõ lòng tốt của