XtGem Forum catalog
Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327715

Bình chọn: 7.5.00/10/771 lượt.

ruồi bọ, chỗ rượu anh ta uống lúc trước giờ như đang làm loạn trong dạ dày. Có lẽ cảm thấy trong lồng ngực còn có một sự khó chịu, tức giận đang dâng lên, kêu gào đòi được xả ra, trước mắt bỗng hoa đi, anh ta loạng choạng rồi vịn vào ghế, chậm rãi ngồi xuống, cũng không rõ là tức giận ai, anh ta chỉ cảm thấy như mình sắp nổ tung. Chợt nghe thấy cửa phòng vip mở ra, anh ta quay đầu lại mới phát hiện La Hạo vừa xông ra ngoài. Anh ta ngơ ngác ngồi tại chỗ nhìn gã đàn ông đang bưng mũi, một lúc lâu sau mới thấp giọng, lần đầu tiên mang danh tiếng của người nhà ra để uy hiếp: “Tao họ Dương, Dương Quần, con của Tổng tham mưu Dương, hôm nay nếu không phục tao thì có thể đến tìm Trương Kiêu Dương, cậu ta lúc nào cũng có thể gặp tao. Còn nữa, chuyện hôm nay nếu mày dám truyền ra ngoài, tao sẽ thay Phan Đông Minh diệt mày.”

Cuối cùng viên quản lý cũng đưa người đến, thấy Dương Quần đi ra ngoài, để lại hai gã đàn ông nhìn nhau.

“Thế này, sao lại thế này, hả?”

Trương Vạn Phúc ôm mũi hung hăng quát với viên quản lý: “Sàn của các ông sao lại trơn vậy hả? Hả? Để tôi ngã thế này thì ai chịu trách nhiệm? Ai chịu trách nhiệm?”

Đứng trước cửa Bán Nhàn Cư, Dương Quần ngẩng đầu nhìn trời, gió thổi mang theo hơi lạnh lùa vào cổ, anh ta liền thấy cả người lạnh lẽo, không kìm được mà run lên. La Hạo đã chẳng thấy bóng dáng đâu nữa, không biết đi đâu rồi. Anh ta dựa vào xe của mình, lấy bật lửa ra châm một điếu thuốc, rít mạnh một hơi liền bị sặc. Anh ta đấm lên ngực, khom lưng xuống mà ho, ho cho đến khi hai mắt đều hoen ướt. Hắn không thể mất cô, như cô đã từng nói, cho dù xuống địa ngục cũng phải là cả hai người họ cùng xuống mới được.

Phan Đông Minh nằm trong xe hút hết một bao thuốc, chỉ cảm thấy miệng đắng kinh khủng. Cô Vương lại cố chấp gọi điện đến, hắn liền nhận thì được báo là tối nay có một bữa tiệc quan trọng, là tiệc rượu của chủ tịch thương hội, hắn là thành viên của hội nên bắt buộc phải đến, cúp điện thoại rồi hắn còn sửng sốt trong chốc lát mới khởi động xe.

Sau khi tiệc rượu bắt đầu được hơn mười phút, Phan Đông Minh mới đến nơi, vừa đẩy cửa của căn phòng vip ra, hắn liền mỉm cười: “Thật có lỗi quá, tôi đến muộn, tình nguyện chịu phạt.”

Vị chủ tịch thương hội bước đến chào hỏi khách sáo với hắn, gặp ai hắn cũng tiếp rượu, cứ là bạn bè trong chỗ làm ăn hắn đều nhận, một ly lại một ly, tiếp rượu đúng một vòng cho đến khi chai rượu chỉ còn lại một phần ba. Trên dãy ghế ở giữa còn có mấy cô gái xinh đẹp được vài người đưa đến tiếp khách, ai cũng thanh thuần duyên dáng, đây cũng là một phần tất yếu trong chốn xã giao làm ăn. Một cô nàng với đôi mắt to và mái tóc dài được xếp ngồi cạnh hắn, không thể không bồi rượu, hắn xốc lại tinh thần cho có lệ. Qua ba tuần rượu, hắn nhìn mái tóc mềm mại của cô gái và nói: “Em gái, mái tóc này chắc phải nuôi không ít năm nhỉ, dài quá, đẹp thật đấy.”

Cô gái liền chớp mắt, cười to: “Anh à, nếu anh uống một ly thì em sẽ nói cho anh biết.”

Phan Đông Minh liền cười với chủ tịch thương hội, hắn nói: “Thế này không được rồi, tìm một mỹ nhân lanh lợi như vậy ngồi bên cạnh tôi, không phải là hại tôi sao.”

Mọi người lập tức ha hả cười tròng ghẹo, cái gì mà anh hùng với mỹ nhân, khen Phan Đông Minh một tấc lên trời. Phan Đông Minh được ý lại uống thêm mấy ly nữa. Lúc tiệc rượu kết thúc, bước đi của hắn rõ ràng có chút lộn xộn, có người đẩy cô gái kia vào lòng hắn rồi nói: “Phan tiên sinh giao cho cô, cô phải chăm sóc tốt nhé.”

Ngồi trong xe, Phan Đông Minh nồng mùi rượu, hỏi cô ta: “Em gái đi đâu thế? Anh lái xe đưa em về.”

Cô gái nháy mắt mấy cái, lại dùng bàn tay nhỏ bé mềm mại cởi mấy cúc áo trước ngực hắn, cười khanh khách: “Anh à, anh đi đâu thì em đi đấy.”

Phan Đông Minh vừa nghe thấy liền nở nụ cười: “A, vậy không được rồi, anh phải về nhà, nếu em theo anh, thế bà xã anh ngủ ở đâu đây?”

Thường xuyên phải đi tiếp khách, cô nàng cũng nghe nói đến biệt danh của Phan Đông Minh, nhìn người đàn ông đẹp trai, tao nhã này mà cô ta đã chộn rộn rồi, nhưng bà xã ư? Cô ta nghĩ, người này kết hôn lúc nào, sao chưa từng nghe ai nói nhỉ. Cuối cùng cô ta được đưa về trường học, Phan Đông Minh ngẩng gương mặt với vẻ say khướt lên nhìn, sao cũng là sinh viên học viện truyền thông chứ.

Về đến biệt thự, tài xế đỡ hắn từ ghế sau xe ra, hắn lảo đảo đi vào cửa phòng khách. Viên quản gia vội vàng đem dép lê đến cho hắn, hắn lắc lắc đầu liền nhìn thấy Tạ Kiều đang ngồi trong phòng khách xem tivi, có lẽ do buồn cười nên cô mím môi cười khẽ, sau đó đứng dậy mỉm cười với hắn, gật đầu nói: “Về rồi sao.” rồi xoay người lên tầng.

Vẻ tươi cười của cô cũng thật chói mắt.

“Này này, đừng có đi, quay lại.” Phan Đông Minh gọi cô lại, nói với quản gia: “Ông, để cô ấy, để cho cô ấy làm.”

Quản gia vừa thấy chắc hắn uống say nên đưa đôi dép lê cho Tạ Kiều. Phan Đông Minh xua tay và nói: “Các người, tất cả đi hết cho tôi, ở đây có Tạ Kiều, không cần các người, đi ngủ đi.”

Quản gia và thím Lưu thấy thế thì dọn dẹp qua loa rồi lên tầng phụ của căn biệt thự. Phan Đông Minh vừa mở miệng nói chuyện liền phả ra