ô ta vẫn đứng ngây ngốc, hắn liền cười nói: “Thần canh cửa, cho tôi vào có được không hả?”
Ninh Tiêu Nhã vừa thấy Phan Đông Minh thì lại hơi chột dạ, La Hạo vẫn chưa biết chuyện cô ta đưa ảnh chụp cho Phan Đông Minh. Hôm nay, vị khách không mời này đến đây làm gì? “Khởi binh vấn tội”? Nhưng cũng không thể đuổi hắn đi, nên cô ta đành nghiêng người cho hắn vào. Phan Đông Minh bước vào trong, nhìn nhìn, quả là không tồi, căn hộ rộng đến hai trăm mét vuông với những vật dụng mang phong cách châu Âu cực kỳ xa hoa. Ninh Tiêu Nhã tao nhã bước đến phía trước quầy bar rồi nói: “Mời ngồi, anh ba, uống gì đây?”
Phan Đông Minh ngồi lên sofa, xua tay: “Không cần, La Hạo đâu?”
Ninh Tiêu Nhã bồn chồn, xoay người lại, dùng thần sắc đầy vẻ đề phòng nói với Phan Đông Minh: “Anh ba, có gì thì đều là lỗi của em, La Hạo ốm gần một tuần rồi, cũng không thấy tốt lên, người nóng như lửa, vừa uống thuốc xong là lại nằm ngủ…Có chuyện gì thì anh cứ nói với em đi, nếu hôm nay anh đến đây vì chuyện đó, em thay anh ấy đáp lễ với anh.”
Phan Đông Minh đặt tay lên đùi, nhìn Ninh Tiêu Nhã từ dưới lên, bỗng nhiên cười cười khiến Ninh Tiêu Nhã cảm thấy hắn đang quan sát mình, lại nghe thấy hắn nói: “Chỉ là tôi nghe nói nó bị ốm nên đến thăm, ốm nặng không?”
Ninh Tiêu Nhã đang định nói thì liền thấy La Hạo vừa ho khan vừa đi từ trong phòng ngủ ra. Cô ta vội vàng chạy đến đỡ anh, nhẹ giọng nói: “Vừa mới nằm nghỉ sao lại dậy rồi? Áo khoác cũng không mặc nữa.”
Phan Đông Minh đứng lên, nhìn vẻ mặt nhợt nhạt của La Hạo. Khuôn mặt của một chàng trai tuấn tú cũng bị thay đổi như một người bình thường bị cảm, mặt xanh xao, hốc mắt lõm sâu, có vẻ vừa hoảng hốt vừa mệt mỏi mà để Ninh Tiêu Nhã đỡ ngồi xuống sofa. Ninh Tiêu Nhã chạy vào phòng ngủ lấy áo khoác cho anh, anh chỉ vào sofa nói với Phan Đông Minh: “Anh ngồi đi.”
Phan Đông Minh lại ngồi xuống, bình tĩnh nhìn La Hạo, thấp giọng nói: “Sao ốm đến mức này mà vẫn không vào viện kiểm tra xem.”
La Hạo uể oải nói: “Không sao, tôi bị tâm bệnh, thời gian là thuốc chữa tốt nhất, chỉ là dài ngắn mà thôi.”
Ninh Tiêu Nhã vừa đến bên cạnh anh, nghe anh nói vậy thì ngẩn người ra, nhưng vẫn choàng áo lên vai anh. Phan Đông Minh thầm cắn răng chịu đựng cơn giận do bị La Hạo khiêu khích. La Hạo lại nói tiếp: “Tiêu Nhã, cô cứ về đi, tôi có chuyện muốn nói với Đông tử.”
“Em không về.” Ninh Tiêu Nhã sợ Phan Đông Minh đến đây không có ý tốt, muốn đánh nhau, La Hạo lại đang ốm như vậy nên phải có người giúp đỡ.
La Hạo nhíu mày bất mãn nói: “Bảo cô về thì cô cứ về đi, đàn ông chúng tôi nói chuyện cô ở đây làm gì.”
Ninh Tiêu Nhã vẫn cố chấp: “Em vào bếp nấu cháo cho anh còn không được sao? Dù sao anh cũng dậy rồi, giữa trưa ăn hơi ít, giờ chắc cũng đói rồi, hai anh nói chuyện xong là có thể ăn cháo.”
Ngay cả Phan Đông Minh cũng biết, đại tiểu thư như cô ta có khi đến lúa mạch và gạo còn không phân biệt nổi, huống chi nấu cháo?
La Hạo lại ho khan vài tiếng, nói với Phan Đông Minh: “Vậy chúng ta ra ngoài nói chuyện, tôi cũng đang muốn ra ngoài hít thở không khí, mấy hôm nay đều ở trong phòng nên hơi bí.”
Ninh Tiêu Nhã giậm chân, bực bội nói: “La Hạo, anh bị như vậy rồi mà còn ra ngoài à? Em đi, em đi còn chưa được sao?”
La Hạo lại ngồi xuống, Ninh Tiêu Nhã mới hậm hực rời đi. Phan Đông Minh nhìn anh: “Có thể thấy, tiểu tứ nhà họ Ninh rất để tâm đến cậu, cậu cũng đứng làm người ta đau khổ.”
La Hạo dựa vào sofa, cả khuôn mặt là một vẻ bi ai không nói nên lời: “Đúng vậy, tôi là tên khốn nạn, lại là đồ “hai trăm năm mươi”*, không biết tốt xấu.”
*Đây là tiếng lóng chỉ những người ngốc nghếch.
Phan Đông Minh nhìn vào đôi mắt sáng của La Hạo, như mặt biển có muôn vàn mảnh sao trời nhỏ vụn rơi xuống mà vẫn không gợn sóng. Hắn không còn đủ kiên nhẫn để đánh giá anh, vào thẳng chủ đề: “Tạ Kiều đâu?”
La Hạo hơi ngẩn người nhưng lập tức nở nụ cười: “Không phải chứ anh trai, anh đang pha trò với tôi phải không? Người của anh mà lại đi hỏi tôi? Tôi không nghe nhầm đấy chứ.”
Phan Đông Minh đứng bật dậy, giơ tay ném một chiếc phong bì vào người anh, trên trán nổi đầy gân xanh. Giờ phút này, cơn tức giận bốc lên khiến mắt hắn đỏ au, trong giọng nói trầm có vẻ khàn khàn: “Tôi nhịn các người đủ rồi, La Hạo, cậu không cần một lần nữa động đến giới hạn của tôi!”
Sau khi thấy rõ nội dung ảnh, ánh mắt La Hạo cũng trở nên thô bạo hơn, cả người như toát ra khí lạnh, anh nắm chặt chỗ ảnh trong tay lại, gần như dữ tợn hỏi: “Anh làm gì cô ấy?”
Đây mới là La Hạo mà Phan Đông Minh quen biết, khuôn mặt tuy có vẻ ốm yếu nhưng nét nghiêm nghị khí phách đầy nam tính không chút nào giảm. Hắn không chịu yếu thế, ngẩng mặt, thần sắc có phần ngạo nghễ, “Cô ấy là người phụ nữ của tôi, tôi muốn làm gì với cô ấy thì làm, không cần người ngoài hỏi đến.”
La Hạo tiến lên, tóm lấy vạt áo trước ngực Phan Đông Minh rồi quát to: “Anh là đồ khốn nạn! Anh dám động đến cô ấy…”
Phan Đông Minh không hề phản kháng, còn chưa đợi anh nói xong đã cướp lời: “Tôi dám động đến cô ấy? La Hạo, hai năm trước cô ấy đã là người của tôi rồi, cậu, cậu chỉ là kẻ xe
