g thì Tạ Kiều đưa ngón tay lên chỉ về phía sau hắn, há to miệng, môi run rẩy, mà không nói nên lời.
***
* Chú thích:
“Trúc tiễn” là mình để theo cv, tại không thể tìm được tên tiếng Việt cho cây này, chỉ biết tên khoa học là: Fargesia Hắn có chút yếu ớt mà cười nói: “Em không sao ư, tốt rồi.”
Biểu hiện của Tạ Kiều khiến Phan Đông Minh sởn gai ốc, tóc sau gáy như dựng thẳng hết lên. Tuy rằng Phan Đông Minh là người theo thuyết vô thần, nhưng lúc này tim cũng đập nhanh hơn. Hắn vội vàng xoay người về phía sau, chỉ liếc mắt một cái thì liền choáng váng. Nhưng động tác của hắn nhanh hơn suy nghĩ vài bước, hắn nhanh chóng lao đến trước xe, kéo Tạ Kiều vào trong, gần như là hét lên: “Vào xe nhanh!”
Đóng cửa xe xong, hắn thở hổn hển, vội vàng vòng qua đầu xe ngồi vào ghế lái. Con đường này quá chật nên không thể quay xe lại, chỉ có thể nhanh chóng khởi động xe, bánh xe lao thẳng một đường về phía sau.
Tạ Kiều vốn rất thích trời giăng sương mù, nơi nơi đều như được bao phủ bởi hoa tuyết, nhưng cho tới bây giờ cô chưa từng nhìn thấy màn sương mù nào đáng sợ đến vậy. Nhìn màn sương đen kịt đang tràn đến với tốc độ ghê người, cô liền mơ hồ nhớ đến lời Vương Đại Nhãn đã từng nói với mình lúc ở trên núi, nhớ cả việc nó bắt cô vái thổ địa ba cái. Cuối cùng cô cũng có phản ứng, vừa bám chặt, vừa quay người nhìn về cửa kính sau trong khi Phan Đông Minh đang lái xe lao vun vút về phía sau, lại hét ầm lên: “Là yêu khí, là yêu khí!”
Trên thái dương Phan Đông Minh đẫm mồ hôi, tim hắn cũng đập mạnh liên hồi, chằm chằm nhìn đoạn đường ngoằn ngoèo xe phải chạy. Suy nghĩ trong đầu cũng chuyển rất nhanh, hắn nhớ trước kia đã từng nghe bạn đồng hành nói đến, nhưng chưa được tận mắt nhìn thấy, đây không phải là yêu khí gì cả, mà là sương chắn*!
Mấy năm trước, khi Phan Đông Minh vẫn đang du học ở nước ngoài, từng có một thời gian rất thích thám hiểm. Có lần phải qua đêm tại một khu rừng rậm rạp, cả nhóm cùng đi vây quanh đống lửa, lần lượt kể về những trải nghiệm khi đi thám hiểm. Sau đó có người nói đến hiện tượng sương chắn thần bí, hơn nữa, trong sương đó còn có khí độc, nhẹ thì khiến người ta bị váng đầu, nặng thì bị hoa mắt thấy ảo ảnh. Khi ấy, người ta gần như không thấy gì xung quanh, không phân được phương hướng, như thể các cảnh tượng ở những nơi khác nhau đều xuất hiện, giống một mê trận, chỉ sợ rơi vào đó là sẽ chết chứ không thoát ra được.
Lúc ấy, hắn nghe xong cũng chỉ cười cười, còn nghĩ là họ đang nói đùa, chứ chưa từng thấy bao giờ.
Nhưng cảnh tượng bây giờ đúng như trong câu chuyện cũ ấy. Cơm thì có thể ăn lung tung, chứ nói thì không thể nói bậy, một câu mà như lời tiên tri vậy.
Lúc ấy, người bạn đồng hành với hắn còn nghiêm túc nói: Trong những khu rừng già thường có độ ẩm rất lớn, hơn nữa cây lá héo úa rơi xuống cũng đã trăm năm, xác động vật và thực vật cũng bị vùi lấp đến thối nát nên sẽ tỏa ra thứ khí khiến người ta mê man. Trong rừng rất dễ gặp sương, nếu địa thế núi cao mà lại vừa khéo quay về hướng cực kỳ tĩnh lặng thì phải cẩn thận. Chỉ cần hét lên hoặc chỉ vỗ tay một cái là sẽ gây ra sóng âm làm rung động bầu không khí tĩnh lặng, lúc đó sẽ dẫn đến hiện tượng sương chắn. Nếu thời tiết không tốt thì sương rất khó tan, còn nếu thời tiết ủng hộ cậu thì cậu chỉ cần tìm một nơi khô ráo ngồi chờ sương tan là được. Nếu có thức ăn, nước uống đầy đủ, cộng thêm vận may của cậu nữa thì chắc đợi đến hôm sau cho thời tiết tốt hơn là không sao rồi.
Cơn sương chắn kinh khủng này có lẽ là do vừa rồi hắn bấm còi ô tô. Nhưng giờ Phan Đông Minh mới hiểu rõ thì đã quá muộn. Lúc này ngay cả phía sau xe cũng đã mờ mờ có làn sương đen quấn lấy. Trong đầu hắn chỉ có màn sương đen đang tràn nhanh đến, mấy câu cuối cùng mà người bạn kia nói hắn đã chả nhớ nổi nữa, chỉ thầm muốn nhanh chóng rời khỏi nơi qủy quái này, không thể ngồi chờ chết.
Từ trước đến giờ, cho dù gặp phải chuyện gì Phan Đông Minh cũng rất bình tĩnh, nhưng nay hắn lại luống cuống tay chân trước một hiện tượng thiên nhiên thần bí mà cực kì đáng sợ này. Đáng tiếc là do không quen địa hình, hơn nữa xe đang lao nhanh về phía sau, lại thêm việc tâm tình hắn không ổn định nên không thể khống chế được tình huống này.
Hắn liếc mắt ra ngoài cửa sổ, những khe sâu phía sườn núi đã chẳng thấy đâu nữa, tất cả đều giống như làn khói đen kịt bốc lên khi đốt túi nhựa. Vì sao màn sương lại đen đến vậy, hắn cũng không kịp nghĩ kĩ nữa. Trời càng lúc càng tối, hoàng hôn cũng đang buông xuống.
Con đường phía sau xe càng lúc càng mơ hồ, ánh sáng cũng ngày càng mờ dần. Hắn muốn phanh xe lại, nhưng dường như bánh xe vừa nghiến qua một hòn đá. Hắn bỗng cảm thấy xe lắc lên, bàn tay đang nắm lấy tay lái cũng run lên khiến xe chệch hướng. Phía đuôi xe chợt có một tiếng động rất lớn, toàn bộ xe rung lên, ngay sau đó hắn nghe thấy âm thanh va chạm rất khủng khiếp giữa kim loại với vách đá và cả tiếng thét của Tạ Kiều.
Mồ hôi lạnh túa ra, chảy xuống hai má Phan Đông Minh. Lúc này, cả xe đã bị màn sương dày đặc bao phủ, không nhìn thấy gì cả. Tốc độ xe quá nhanh nên sau khi phanh
