lại, theo quán tính hắn bật về phía sau. Trong bóng tối, hắn chỉ cảm thấy xe nghiêng về một bên, không kịp nghĩ gì, chỉ kịp lao về vị trí của Tạ Kiều theo trực giác, nắm chặt hai tay cô rồi che cô dưới thân mình. Sau đó, hắn chỉ còn cảm giác chiếc xe đang lao xuống một cái cầu trượt, cả thế giới đều như mất trọng lực, xoay tròn, va chạm, quay cuồng.
Không biết qua bao lâu, cảm giác đau đớn truyền đến đầu Phan Đông Minh, giống như cảm giác mỗi khi Tạ Kiều khiến hắn tức giận. Hắn từ từ tỉnh lại, mở mắt nhưng không nhìn thấy gì. Sửng sốt trong chốc lát, hắn mới phát hiện ra không phải là thị giác của mình có vấn đề mà là chiếc xe đã lao xuống khe núi. Bốn bề tối đen như mực, nhưng vẫn bị phủ bởi màn sương. Trong xe có mùi rất khó chịu, có mùi xăng, còn có cả mùi thôi thối của trứng muối bị hỏng. Hắn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, lại phát hiện ra tay mình vẫn còn đang nắm chặt lấy tay Tạ Kiều. Hắn nhớ rõ lúc chiếc xe bị lật, hắn đã che cho cô. Nhưng lúc này, Tạ Kiều lại nằm trên người hắn, mềm nhũn, không một tiếng kêu, không hề nhúc nhích.
Phan Đông Minh căng thẳng, muốn dùng sức nâng người cô dậy, xem cô có bị thương hay không. Nhưng hắn mới chỉ hít một hơi đã cảm thấy mạn sườn trái vô cùng đau đớn, hơn nữa chân hắn bị kẹt giữa tay lái và ghế ngồi nên cũng không thể nhúc nhích nổi. Hắn rên một tiếng, cố chịu đựng cơn đau, đưa tay sờ lên mặt Tạ Kiều, ngón tay đặt dưới mũi cô. Vẫn tốt, cô vẫn thở. Cô bất động thế này chắc là do quá sợ hãi hoặc chỉ ngất đi mà thôi. Hắn thầm cầu nguyện trong lòng, thầm hy vọng như vậy.
Hắn đưa tay khẽ vỗ lên mặt cô, nhẹ nhàng gọi: “Kiều Kiều? Kiều Kiều?”
Thân mình mềm nhũn của Tạ Kiều khẽ động một cái, cô cũng khẽ rên “ưm” một tiếng. Phan Đông Minh thở phào, lại lập tức hỏi: “Kiều Kiều, mau tỉnh dậy, kiểm tra xem có bị thương không, có chỗ nào không ổn thì nói cho anh biết.”
Tạ Kiều lại “ưm” tiếng nữa nhưng vẫn không động đậy. Phan Đông Minh bị mắc kẹt cũng không động đậy được, quá sốt ruột, hắn nâng mặt cô dậy, cô mới nói: “Tôi, tôi váng đầu, buồn nôn.”
“Cố chịu một lát, có thể là do cửa kính bị vỡ nên khí độc tràn vào, không sao. Bây giờ, anh muốn em tự kiểm tra xem, có cử động được không?”
Tạ Kiều lồm cồm bò dậy trên người hắn như một con sâu khiến hắn túa mồ hôi lạnh đến ướt đẫm lưng, cơn đau như cả người bị xé rách đã lan ra toàn thân. Hắn cắn chặt rặng, một lúc sau mới nghe thấy cô nói: “Cử động được…Anh có sao không?”
Một câu sau khiến cho hai hốc mắt Phan Đông Minh trong thoáng chốc bỗng đỏ lên, trong lòng cũng nhũn ra. Trong lúc nói chuyện bắt đầu có tiếng thở dốc nhỏ, hắn chậm rãi nói: “Kiều Kiều, bây giờ, từ từ thôi, trong cái balo ở phía sau, tìm xem, tìm đèn pin.”
Tạ Kiều nghe xong thì đưa tay sờ phía sau ghế dựa, tì cả người lên ghế rồi lần mò tìm cái balo. Tìm thấy rồi, cô mở ra, mãi sau mới thấy đèn pin. Ánh đèn pin chiếu sáng cho toàn bộ không gian trong xe, lúc này cô mới nhìn rõ, cả chiếc xe đang bị nghiêng, kính chắn gió đã bị rạn thành hình mạng nhện. Cô nhích lại gần nhìn Phan Đông Minh. Hắn nằm ngửa trên một bên cửa xe, đầu xe bị biến dạng, tay lái đè lên chân hắn. Không biết do ánh sáng đèn pin có vấn đề hay do hắn mặc đồ màu đen mà nhìn hắn lúc này thật nhợt nhạt, bàn tay run rẩy, trán đầy mồ hôi.
Hắn có chút yếu ớt mà cười nói: “Em không sao ư, tốt rồi.”
Trước kia, vừa thấy hắn cười là Tạ Kiều lại bực bội, nhưng lúc này lại chợt cảm thấy rất khó chịu. Bởi vì cô chưa từng thấy Phan Đông Minh cười như vậy bao giờ cả. Hắn thường mang bộ dạng đáng ghét, ngang ngược, không phân biệt phải trái, nhưng hiện tại trông hắn như một đứa trẻ yếu ớt, hoàn toàn bất lực trước mọi chuyện. Cô không biết mình đang rơi nước mắt, chỉ nhẹ giọng hỏi: “Phan Đông Minh, anh có sao không?”
Hắn khẽ gật đầu, “Không sao, anh rất ổn, chỉ là, bị kẹt nên không động đậy được mà thôi, không sao…Anh khát nước, lấy giúp anh chai nước…ở đằng sau.”
Tạ Kiều đưa tay soi đèn tìm chai nước khoáng, mở ra rồi đưa cho hắn. Hắn run rẩy nhận lấy, khó khăn lắm mới ngẩng cổ dốc chai lên uống được, chỉ uống được hai ngụm đã bị sặc, còn chưa kịp bỏ chai ra đã ho khan một hơi, một ngụm nước bị hắn phun vào trong, khiến Tạ Kiều kinh hãi tới mức làm rơi chiếc đèn pin trong tay.
Cô ngây ngốc ngồi yên tại chỗ, không thể nhúc nhích nổi.
Ngụm nước bị Phan Đông Minh phun ra toàn một màu đỏ, cả chai nước bỗng chốc bị nhuốm hồng. Bên khóe môi hắn nhỏ xuống từng giọt nước đo đỏ, Tạ Kiều nghẹn ngào, cũng không dám động vào hắn, cô chỉ biết khóc, run rẩy hỏi: “Mau nói cho tôi biết anh bị sao vậy? Có phải bị thương không?”
Phan Đông Minh vẫn ho khan, giọng nói có vẻ yếu đi: “Anh, sao có thể chứ, anh không sao.”
Tạ Kiều biết chắc chắn là hắn bị thương. Khi ấy, tuy rằng cô sợ hãi đến choáng váng, lại không nhìn thấy gì, nhưng cô biết vào một khắc nguy hiểm kia, hắn đã kéo cô về phía mình, che cho cô dưới thân mình hắn. Lẽ nào là bị thương trong lúc lật xe? Bị thương trong hiểm họa thiên tai thế này có phải chuyện gì to tát đâu, sao vẫn còn sĩ diện mà mạnh miệng chứ? Chẳng lẽ thể diện còn quan trọng hơn