nằm, cô đưa tay chạm đến tấm ga trải giường mềm mại, nhắm mắt lại, lúc mở mắt ra, cô như tỉnh mộng, đây chỉ là một giấc mộng, có điều hơi dài mà thôi.
Từ lúc bước vào cửa, Phan Đông Minh đã ngồi yên trên ghế sofa, nhìn trân trân vào mũi giày của mình. Trên đường về nhà, hắn dò hỏi thông qua anh hai hắn xem người trong nhà đã biết đến đâu, rồi tự nghĩ xem mình nên ứng phó thế nào. Thế nhưng anh hai hắn không nói gì, cuối cùng hắn chỉ có thể xốc lại tinh thần, nghĩ bụng, thuyền đến đầu cầu ắt sẽ đi thẳng, đến lúc đó xem tình hình thế nào thì tìm chiêu sách sau.
Trong nhà rất náo nhiệt, thỉnh thoảng lại có người mang đồ biếu Tết đến. Con bé con cũng đã được nghỉ đông, đứng trên tầng hai nắm tay bà nội, vừa thấy hắn liền kêu to “Chú út!”. Hắn ngẩng đầu, vừa thấy mẹ liền đứng dậy, rồi ôm lấy con bé vào lòng, hôn một cái, xoa đầu nó và nói: “Công chúa nhỏ, mới mấy ngày không gặp, ăn uống thế nào mà béo lên thế, chú bế đến mức cứng tay luôn.”
Mẹ bước đến nhìn hắn, mở miệng nói: “Ba à, có khỏe không con?”
Hắn gật đầu lấy lệ, chỉ lo trêu đùa con bé, ậm ờ nói một câu: “Dạ, khỏe, khỏe ạ.”
Mẹ ngồi xuống một bên nhìn hắn cù con bé khiến con bé bật cười khanh khách, lại nhìn hai má sọp đi của hắn mà đau lòng, không nhịn được, nói: “Ba à, con gặp chuyện lớn như vậy ở ngoài mà cũng không nói với người trong nhà một tiếng, lớn như vậy rồi, con có thể ổn định để mẹ được yên tâm một chút không?”
Lời mẹ nói khiến Phan Đông Minh vừa mệt mỏi lại mất kiên nhẫn, “Mẹ, con vừa mới về, mẹ không cho con nghỉ ngơi một chút sao, vừa thấy là lại nói rồi.”
Mẹ có chút tức giận, thoáng chốc, hai hốc mắt đã đỏ lên, “Tôi nợ gì họ Phan nhà các anh chứ, bố các anh cũng hay cáu bẳn như thế, tôi không được nói câu nào, các anh cũng bắt chước làm con hổ không thể động vào, các anh có cho tôi chút sĩ diện nào không? Hai anh của anh đều để tôi được an tâm rồi, còn anh vẫn chưa yên phận, nói một câu là anh cãi một câu, tôi gây nghiệp chướng gì mà lại nuôi lớn một đứa chẳng ra gì thế này.”
Phan Đông Minh thấy mẹ có vẻ tức giận thật sự, lại tươi cười xích lại, ôm vai mẹ và nói: “Mẹ, mẹ à, mẹ làm sao vậy. Con xin lỗi, cái mồm con thế nào không phải là mẹ không biết, lại vì đợt vừa rồi con không được thoải mái, về nhà thấy mẹ chỉ muốn làm nũng một tẹo thôi mà. Không thì mẹ đánh con vài cái cho hết giận đi, nhưng đừng để ông nội biết con làm mẹ tức giận, không thì con thảm lắm.”
Con bé con cũng xích lại, đưa tay lau nước mắt cho bà, dỗ bà: “Bà nội đừng khóc mà.”
Bà bế con bé vào lòng rồi mới nói: “Ông nội và bố con đều không ở nhà, sắp Tết nên hội nghị nhiều. Lại đây, vén áo lên mẹ xem nào, vết thương chắc là lớn lắm.”
Phan Đông Minh vén vạt áo ra để lộ vết thương dài, vẫn hơi đo đỏ. Mẹ nhẹ nhàng sợ vào, nghẹn ngào hỏi: “Đau không con?”
“Không đau nữa rồi, mẹ, mẹ không phải lo, con vẫn ổn đây mà, nhìn thân thể con thế này thì có thể bị làm sao cơ chứ, mẹ đừng buồn.”
“Đã nói với con rồi, núi cao hiểm trở có cái gì mà chơi, con còn không nghe, giờ bị thế này rồi thì ở nhà ngoan ngoãn tĩnh dưỡng cho mẹ, không phải đi đâu cả, để mẹ làm cho con chút đồ bổ, nhìn gầy nhom nhem này, trên mặt cũng chả thấy thịt đâu cả.”
Vừa lúc Phan Chấn Nam đi vào nhà, bước đến bế đứa bé trong lòng bà rồi tiếp lời: “Nó nói chuyện với mẹ mà không nghe thấy ai sao?”
Bà mẹ trừng mắt với anh ta, “Anh cả con cả ngày không ở nhà, con làm anh hai cũng đừng mắng nó, nhường nhịn cho cái tính xốc nổi của nó.”
Phan Chấn Nam giương mắt nhìn Phan Đông Minh với vẻ khỏe mạnh, “Ấy, con không dám mắng nó đâu, nó còn cao hơn con mà.”
Mẹ chỉnh lại áo cho Phan Đông Minh, vỗ vỗ mông hắn và nói: “Chắc là mệt lắm rồi, lên tầng nghỉ ngơi đi. Ông nội nhắc con mãi đấy. Chiều này mẹ sẽ đi mua chút đồ con thích ăn, tối là ăn được, ngoài anh cả và chị dâu cả của con ra thì đủ hết. Không phải đi đâu cả, ở lại đây mẹ chăm sóc con.”
Phan Đông Minh muốn nói nhưng không nói được, bị Phan Chấn Nam lườm một cái rồi mới nói: “Mẹ, mẹ không có việc gì hay sao mà nhàn thế ạ?”
Mẹ đứng lên, xoa xoa má hắn, “Không gì quan trọng hơn việc mẹ chăm con mẹ, nghe mẹ đi, đi tắm rồi nghỉ ngơi một lát.”
“Dạ.”
Mẹ hắn đi rồi, Phan Chấn Nam mới gọi bảo mẫu bế con bé đi và chỉ vào sofa, “Cậu ngồi đi, anh có chuyện muốn nói.”
Phan Đông Minh nghiêm túc ngồi xuống sofa, không nói tiếng nào. Phan Chấn Nam nhìn hắn một lúc rồi mới cười, “Đông Tử, chuyện cậu gặp nạn bên ngoài, anh lừa cả nhà đấy, anh chỉ nói là cậu bị tai nạn lúc thám hiểm trên núi.”
Phan Đông Minh đưa tay chà chà mặt, có vẻ mệt mỏi mà nói: “Vậy thì cảm ơn anh.”
Phan Chấn Nam nói tiếp: “Trước tiên không cần cám ơn anh, sau là anh phải nói cho cậu biết cái lợi cái hại của chuyện này. Đông Tử, cậu nghe anh nói đây, anh không cần biết cậu chơi đùa thế nào ở bên ngoài, nhưng ở nhà thì phải nghiêm chỉnh, chuyện gì nên giấu thì phải giấu. Ông đã nhiều tuổi rồi, thân thể không được như trước nữa, bố còn bị cao huyết áp, mẹ cũng không chịu nổi kích động, nếu biết cậu vì một đứa con gái mà thành ra như vậy, dựa vào tính cách của bố, đảm bảo cậu sẽ bị đánh gã