hắn chậm rãi quỳ xuống phiến đá, mơ hồ nghe thấy tiếng tụng kinh, tâm tư tĩnh lặng hẳn. Dáng vẻ hắn quỳ trông thật tiều tụy nhưng lại vô cùng nghiêm túc, cũng không biết hắn đang cầu xin điều gì mà một lúc lâu sau mới mở mắt. Đội trưởng Thẩm cùng Tạ Kiều đỡ hắn dậy, hắn liền cẩm mảnh lụa trong tay buộc lên cành cây.
Có một người đàn ông đeo chiếc máy ảnh trên cổ, cũng có dáng vẻ của tiểu thương, tiến lại gần nói với Tạ Kiều: “Này em gái, chụp một kiểu ảnh lưu niệm trước cây cầu phúc đi. Không đắt đâu, hai mươi thôi, không phải đợi lâu.”
Cô vừa xua tay đã bị Phan Đông Minh kéo lại, hắn cười hì hì với gã tiểu thương: “Chụp ảnh thì được, nhưng hai chúng tôi đẹp thế này, anh đừng có chụp cho biến dạng đấy nhé, bằng không đừng nói là hai mươi, ngay cả một đồng cũng không có đâu.”
Gã tiểu thương nói giọng Tứ Xuyên, vừa thấy Phan Đông Minh nói giọng Bắc Kinh thì liền đổi sang nói tiếng phổ thông, đầu lưỡi hơi cứng: “Nhìn cậu rất đẹp.”, khiến đội trưởng Thẩm và Tạ Kiều đều cười vui vẻ.
Phan Đông Minh kéo Tạ Kiều lại, ôm vai cô, còn kéo một tay cô ôm qua thắt lưng mình, rồi lại nhe răng cười với chiếc máy ảnh, giơ tay hình chữ “V”.
Một lúc sau gã tiểu thương đó đã mang ảnh lại, nói: “Nhìn xem, người đẹp mà lại còn như soi gương nhá, đúng như tiên đồng ngọc nữ.”
Lời nói của gã tiểu thương khiến Phan Đông Minh như nở hoa trong lòng. Trong ảnh, hai người mặc áo dày cộm đứng dính lấy nhau, phía sau là cây cầu phúc, nhìn thế nào cũng thấy thích. Hắn tùy tay rút ra tờ một trăm, đưa cho gã tiểu thương và nói: “Anh chụp tấm này rất có kĩ thuật, không cần trả lại, còn thừa coi như tôi mời anh một hộp thuốc lá.”
Gã tiểu thương chưa từng gặp ai hào phóng như vậy nên vô cùng sung sướng. Xuống núi, ngồi trong xe mà Phan Đông Minh vẫn thích thú ngắm nghía tấm ảnh, miệng không thể khép lại được. Từ trước đến giờ, đây là lần đầu tiên hắn và Tạ Kiều chụp chung một bức ảnh. Thật ra nhìn hai người trong ảnh đều rất ngố. Tạ Kiều mím miệng, mặc chiếc áo khoác to trông chẳng khác gì một bà chị dâu, Phan Đông Minh thì cười rất vui vẻ, kiểu tóc được cắt qua loa lại nhìn cực kỳ ngố. Nhưng hắn càng nhìn lại càng thích, chỉ hận không thể dính luôn vào tay để lúc nào cũng có thể nhìn thấy.
Cùng đội trưởng Thẩm đợi ở hành lang sân bay một lúc, cuối cùng họ cũng lên máy bay trở về Bắc Kinh. Phan Đông Minh vẫn nhìn bức ảnh, chỉ chỉ vào đó và nói với Tạ Kiều: “Em nhìn xem, này, sao nhìn em ngố thế nhỉ, cứ như một con bé quê mùa vậy.” Nói xong hắn lại lẩm bẩm: “Thật ra chụp cũng rất được, giản dị, đây là anh ăn mặc không tử tế thôi, nếu mặc thêm cái áo choàng kiểu bộ đội thì cực kỳ hoàn hảo, cảm giác rất phóng khoáng.”
Tạ Kiều quay mặt đi cười trộm, hắn kéo lại và nói: “Xem em giày xéo anh này, biến anh thành cái dạng gì không biết. Em cố ý, anh biết, em chẳng có lòng tốt gì cả. Nếu giờ là mùa hè, anh sẽ mặc cái áo rộng với quả quần đùi, hợp với kiểu tóc dế nhũi rực rỡ này, em đi đến đâu anh sẽ theo đến đấy, xem em có ngại chết đi không.”
Tạ Kiều không nhịn được mà bật cười, lấy tay che miệng mà cười như nắc nẻ. Phan Đông Minh nhìn dáng vẻ của cô thì cũng buồn cười, cười to hơn cả cô, hắn lẩm bẩm nói: “Ầy, xem em kìa, buồn cười thì cứ cười đi.”
Hơn hai tiếng sau thì đến sân bay thủ đô, vừa ra khỏi cửa kiểm tra an ninh thì đã có người gọi tên Phan Đông Minh. Phan Đông Minh dắt Tạ Kiều đi. Có hai tốp người, một bên là thư ký Vương và mấy vị quản lý, một bên là em họ hắn Phan Tử Di và Dương Quần.
Phan Tử Di vừa thấy Phan Đông Minh liền chỉ vào hắn kêu “á à”, cuối cùng đưa ra kết luận: “Chào ông anh của em, tạo hình này của anh quá là quê mùa, đây mà là anh của em sao, sao trông như thằng ngố thế nhỉ.”
Phan Đông Minh xua hết đám người của công ty đi rồi xoay người đấm Phan Tử Di một cái, bóp cằm anh ta và nói: “Mày cút đi, không phải đang ở Thượng Hải à, sao đã quay lại rồi? Không ở đó mà trông coi công trường cho anh đi, chạy về đây làm cái gì?”
Phan Tử Di nói: “Em phải về để báo cáo công việc với anh mà. Mà anh nói ngược rồi, bỏ đi Tứ Xuyên, lại còn gặp họa như vậy nữa này, không phải là thằng em đây lo lắng đến canh anh sao, ngộ nhỡ anh lại đi tiếp mất.”
Phan Đông Minh kéo Tạ Kiều lên, chỉ vào Phan Tử Di và nói: “Đây là con chú ba nhà anh, Phan Tử Di, vốn làm kiến trúc sư cho công ty kiến trúc ở Thượng Hải, nhưng giờ đang hợp tác làm ăn với anh, trẻ tuổi đầy triển vọng, không thể coi thường được, rất có bản lĩnh. Đặc biệt là rất mồm mép, láu cá có tiếng, được tôn làm một cặp với Dương Quần. Hôm nay hai đứa này ở cùng một chỗ, chắc chắn có trò náo nhiệt xem rồi.”
Phan Tử Di than một tiếng “ôi chao” rồi vội duỗi tay ra, “Đây chắc chắn là cô Tạ rồi, người thì chưa gặp nhưng đại danh của cô tôi đã nghe thấy không chỉ một lần thôi đâu, truyền đến cả Thượng Hải rồi đấy. Nghe nói cô Tạ chẳng những xinh đẹp như hoa mà còn khéo tay, lại có biệt tài, hôm nay tôi may mắn được gặp mặt rồi.”
Tạ Kiều mím miệng cười. Dương Quần bước lại gần, chớp mắt mấy cái rồi hỏi: “Hả, cô ấy có biệt tài gì mà mình không biết nhỉ, nói nhanh nói nhanh.”
Phan Tử