Pair of Vintage Old School Fru
Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326675

Bình chọn: 8.5.00/10/667 lượt.

này từ trước đến nay đều hận hắn, hắn biết, cô hận đến mức chỉ muốn dùng dao băm vằm hắn.

Hắn suy nghĩ cả một đêm, lần đầu tiên mở mắt ra thấy cô, hắn vẫn nghĩ đến hình ảnh cô nằm trên người hắn nói một câu, “Anh có sao không?”. Hắn chưa từng biết hắn đã đem đến cho Tạ Kiều nỗi đau như thế nào, nhưng đêm đó, nhìn ra màn đêm tối om ngoài cửa sổ, hắn đã xác định được rõ ràng. Hắn biết mình khốn nạn, sớm muộn gì cũng phải xuống địa ngục, hà cớ gì lại phải kéo theo cả một cô gái đáng thương? Hắn quyết định buông tay, hắn biết rõ cô sẽ không quay lại, bởi vì cô hận hắn, cũng biết rằng cô quay bước đi và không quay đầu lại, sinh mệnh của hắn, cũng đã đến lúc phải kết thúc rồi.

Hắn không sợ chết, nhưng lại sợ nỗi cô đơn và sự yên tĩnh bức bối đó. Nhìn cô rời đi mà như thể phải nhìn chính mình đang chết dần chết mòn, rồi đến một khắc cuối cùng, khi biết rõ mình không thể tránh được số mệnh nghiệt ngã thì lại tham lam muốn hít thở tiếp, cho đến khi không còn chịu được nữa.

Đáng tiếc, cô ngốc này rất cố chấp, cô đoạt hắn về từ trong tay tử thần. Lúc ấy cô nghĩ gì? Lúc quay lại, cô nghĩ gì? Phan Đông Minh không biết. Nhưng hắn biết, ông trời đã kéo hắn trở về trong khi đi dạo ngang qua, đây là số mệnh. Hắn chưa bao giờ tin vào điều này, nhưng hiện tại hắn tin. Tạ Kiều đã định trước là của hắn, của hắn. Cho dù cô không yêu cũng không sao, hắn có thể chờ, mười năm, hai mươi năm, đến khi tóc bạc răng rụng cũng không sao, chỉ cần cô vẫn ở bên cạnh là tốt rồi.

Tạ Kiều cựa quậy bên dưới hắn vì hắn đè lên khiến cô khó thở. Lúc này Phan Đông Minh mới hơi nâng mi mắt lên nhìn cô, lại hôn lên môi cô. Hắn mơ hồ nghĩ, sao hôm nay cô không kháng cự làm tình với hắn như mọi khi, cô không ghét sao?

Cuối cùng họ cũng quyết định về Bắc Kinh. Lúc gần đi, Tạ Kiều đến phòng y tá tạm biệt mọi người. Ở đây đã lâu, những cô y tá bị Phan Đông Minh làm cho sợ chết khiếp đều đã quen cô. Cô mang hết chỗ hoa quả tươi trong phòng đến chỗ mấy cô y tá, lúc quay về thì thấy Phan Đông Minh đang lục lọi cái balo. Vừa thấy cô, hắn đã hỏi: “Kiều Kiều, em có thấy xấp tài liệu của anh không? Sao anh tìm mãi không thấy?”

Tạ Kiều sửng sốt, lại hỏi: “Không tìm thấy? Quan trọng lắm sao?”

Phan Đông Minh dừng tay lại, nghĩ nghĩ rồi nói: “Đấy đều là tổng kết của hội nghị lần trước ở công ty…”

“Không thấy.”

Tạ Kiều không chờ hắn nói xong đã dứt khoát nói. Ngoài tờ giấy kia ra, những tờ khác đều trắng tinh, không có một chữ nào. Ngay cả tờ giấy cô đã xé, không hề có liên quan gì đến công ty hắn cả, nhưng thực ra có đề cập đến cổ phần công ty hắn, đáng tiếc không có mối liên hệ nào với những gì hắn nói. Nói dối!

“Hay là còn trong xe? Lúc đó trời tối nên cũng không để ý.”

Phan Đông Minh gật gù, làm ra vẻ như đã hiểu, phủi phủi tay, “Đúng rồi, chắc chắn là thế rồi.”

Tạ Kiều không vạch trần hắn, ngay cả hắn cũng không nói tìm để làm gì. Tập giấy có kẹp da đen đó được cô gói trong đống quần áo để trong balo. Lúc xoay người, vụng trộm liếc hắn một cái, cô thấy chân mày đang nhíu chặt của Phan Đông Minh giãn ra, như vừa trút được gánh nặng vậy.

Phan Đông Minh vốn không tin vào thần phật, nhưng đứng trước cái cây cổ thụ, hắn chậm rãi quỳ xuống phiến đá, mơ hồ nghe thấy tiếng tụng kinh, tâm tư tĩnh lặng hẳn.

Gia đình Phan Đông Minh vốn rất có thế trong quân đội, mấy người chú và hai anh trai đều giữ những chức vụ quan trọng trong chính phủ. Tuy rằng góc trời là ở Bắc Kinh, nhưng ngày hắn xuất viện, bệnh viện quân khu ở Thành Đô cũng làm rất phô trương.

Các bác sĩ và y tá ở khu phòng bệnh cao cấp vẫn thường bàn luận về một bệnh nhân thần bí mà lại rất khó phục vụ. Đây là bệnh viện quân khu, ngoài lúc an dưỡng ra thì không mấy khi thủ trưởng cơ quan xuất hiện, nhưng bệnh nhân kia lại có thể nghỉ dưỡng tại căn phòng xa hoa của thủ trưởng, mấy người bên cạnh thủ trưởng cũng dăm ba hôm lại chạy đến đây, hỏi han bệnh tình. Điều này khiến ai cũng căng thẳng, chỉ sợ làm sai sót điều gì. Cũng may là có cô gái hiền lành kia nên họ cũng đỡ căng thẳng. Lúc hắn xuất viện, có đến mấy vị là phó bí thư và bí thư quân khu đích thân đến, xếp thành hàng ở cổng bệnh viện tiễn bệnh nhân thần bí này ra sân bay. Mấy người ở bệnh viện không tài nào đoán nổi người này rốt cuộc là thần thánh phương nào. Thấy họ xôn xao bàn tán, viên chủ nhiệm liền trừng mắt nhìn họ, ý bảo họ im miệng lại ngay.

Phan Chấn Nam gọi điện thoại cho Phan Đông Minh, nói rằng, tốt nhất đừng phiền đến quân khu của người ta, tự trở về là được rồi, đỡ bị đến tai ông bố già. Lúc người của quân khu đến bảo sẽ dùng chuyên cơ đưa họ về Bắc Kinh thì Phan Đông Minh vội xua tay: “Ôi, thử tính xem, nếu dùng chuyên cơ lại phải trình xét duyệt, bây giờ máy bay về Bắc Kinh rất nhiều lại tiện lợi. Hơn nữa bố tôi lại không biết chuyện lần náy, vì vậy càng không thể để ông ấy biết. Lần này phiền cho các anh rồi, còn chuyện kia thì không cần đâu.”

Không phiền hà đến ai là tốt nhất, nhưng thân phận của người này không tầm thường nên người của quân khu lại khuyên nhủ, tuy nhiên vẫn bị Phan Đông Minh từ chối. Hắn cực kỳ sợ