Ring ring
Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326300

Bình chọn: 7.00/10/630 lượt.

khu vực ồn ào bên ngoài, nơi này vô cùng yên tĩnh.

Thứ đầu tiên phả vào mặt cô sau khi mở cửa là khói thuốc. Tạ Kiều nhíu mày, cả căn phòng đầy mùi thuốc lá. Phan Đông Minh cầm một cái bát giấy, tựa vào cạnh cửa sổ, nhìn chằm chằm xuống vườn hoa, yên lặng hút thuốc. Nghe thấy tiếng động lúc Tạ Kiều trở về nhưng hắn không quay lại, còn rít mạnh một hơi, lại thêm một hơi nữa.

Tạ Kiều tiện tay bật đèn lên, trong phòng cũng không ấm lắm, cửa sổ thì đóng kín mít. Cô cởi áo khoác ra rồi treo lên giá. Cũng không biết hắn đã hút bao nhiêu điếu thuốc, chỉ thấy quanh phòng đều là làn khói xám trắng. Cô mở cửa sổ ra, quay người lại giằng lấy cái bát trong tay hắn, bên trong có đến bảy tám đầu mẩu thuốc. Tạ Kiều cau mày nhìn vào mắt Phan Đông Minh, chìa tay ra và nói: “Đưa hết thuốc ra đây cho tôi.”

Phan Đông Minh rít một hơi cuối cùng rồi mới rụi điếu thuốc vào cái bát, nhún vai, xòe tay nói: “Không có, chỉ nhiêu đó thôi.”

Tạ Kiều vứt cái bát giấy vào thùng rác, Phan Đông Minh đứng phía sau cô, nhẹ nhàng hỏi: “Ở trong vườn hoa với La Hạo lâu như vậy, nói những gì thế?”

Tạ Kiều đứng thẳng người, quay đi. Phan Đông Minh vẫn dựa vào gờ cửa sổ, hai tay khoanh trước ngực, nghiêng đầu, nhìn cô chằm chằm.

Cô liền cười cười: “Tại sao tôi phải nói cho anh? Nói cho anh, tôi được lợi gì chứ?”

Phan Đông Minh bước tới, vừa đi vừa lắc lắc một ngón tay và nói: “Không có lợi, nhưng anh sẽ cho em biết, nếu em không nói cho anh thì em sẽ thiệt chỗ nào.”

Hắn cúi đầu, đưa tay ôm lấy thắt lưng cô. Khi đôi môi hắn chạm vào môi cô, truyền đến cảm giác nóng rẫy, cô không kịp phản ứng thì đã bị hắn mở môi ra, đầu lưỡi còn mang theo vị thuốc lá chui vào miệng cô, lần mò lưỡi cô mà dây dưa. Cơ thể chỉ mặc bộ quần áo mỏng áp chặt vào cô, ý đồ rõ ràng, lửa tình nóng bỏng. Tạ Kiều muốn đẩy hắn ra, nói với hắn rằng không được vì đây là bệnh viện và hắn là bệnh nhân, nhưng một bàn tay của Phan Đông Minh đã chui vào trong áo cô, sờ đến móc áo lót của cô.

“Không…tránh ra…” Tạ Kiều muốn giãy giụa, muốn tóm lấy bàn tay hắn đang ở sau lưng mình, nhưng chỉ sợ động đến vết thương của hắn nên đành đưa tay tóm lấy cánh tay hắn. Giờ Phan Đông Minh đã rơi vào cảnh muốn dừng mà không thể dừng được, hắn không cho cô cơ hội nói, càng dồn sức ôm chặt lấy cố, nụ hôn càng lúc càng thêm mãnh liệt, vừa hôn vừa đưa cô đến cạnh giường. Lúc đẩy cô nằm xuống, hắn vùi mặt vào cổ cô, dùng giọng nói khàn đặc kèm theo hơi thở gấp gáp mà nói: “Kiều Kiều, Kiều Kiều, em ôm anh đi, ôm anh một lần thôi.”

Tạ Kiều giơ tay định đánh hắn, nhưng vừa nghe thấy lời hắn nói thì dừng lại. Hắn nhanh tay hơn, giữ chặt tay cô vòng qua cổ mình, than thở: “Ôm anh một cái đi, chỉ cần em ôm anh là tốt rồi…”

Hắn nói vừa nhỏ vừa nhanh, như thể sợ làm một con thú nhỏ kinh hãi, nhưng trong giọng nói vừa như đang cầu xin, vừa như đứa trẻ cố chấp đòi mẹ cho kẹo. Còn đang do dự, đôi môi Phan Đông Minh lại tìm đến môi cô, khẽ cắn, khẽ hôn. Bên tai cô chỉ thoáng thấy tiếng nỉ non khẽ khàng, cô liền như chìm vào mộng ảo.

Lúc tiến vào, hắn nỉ non nói: “Kiều Kiều, em không biết đâu, anh tìm em rất lâu, em không biết đâu.”

“Bao nhiêu năm như vậy, thì ra là em…Kiều Kiều, thì ra là em.”

“Anh biết em hận anh, cứ hận anh đi Kiều Kiều, hận anh đến khắc cốt ghi tâm, cứ hận anh đi Kiều Kiều.”

Tạ Kiều căn bản không hiểu những lời nói thều thào này của hắn là có ý gì. Hắn như một kẻ say, vừa nói năng lộn xộn, vừa hôn cô điên loạn. Tạ Kiều mở mắt, thấy đầu Phan Đông Minh đầy mồ hôi, ánh mắt mê ly. Hắn đưa một ngón tay đặt lên môi cô, khẽ lắc đầu, “Đừng, đừng nói gì, đừng nói gì cả…xin em đấy.”

Tạ Kiều nhìn theo dáng vẻ người đàn ông vốn lạnh lùng, ngạo mạn, lòng dạ thâm sâu, giờ lại như đang khổ sở mà thừa nhận một nỗi đau lớn, toát mồ hôi, bất lực, hoặc giả như là dáng vẻ bi thương. Lòng cô giờ như mặt trời đã khuất, kem ly đã chảy, ánh mắt cô khẽ đọng một làn hơi sương, cô cắn môi, gật đầu, siết chặt vòng tay.

Đã lâu không làm, hơn nữa thân thể vẫn độ suy yếu, lúc giải phóng mình, Phan Đông Minh cảm giác trước mắt là một mảnh mơ hồ, rất choáng váng, như con thuyền nhỏ bị cuốn trong dòng nước lũ, lại chòng chành tiến đến miệng núi lửa. Không biết qua bao lâu sau, khi hắn đã dần tỉnh táo lại thì Tạ Kiều được hắn ôm bên dưới có vẻ như đang ngủ say. Thật tốt, cô vẫn ở đây. Lúc đứng trước cửa sổ nhìn hai người họ trên băng ghế trong vườn hoa, hắn cảm giác cảnh tượng đó thật quen thuộc, thật hài hòa, nhưng trong vô thức, hắn sợ hãi.

Hắn không nhìn thấy rõ biểu hiện của họ, cũng không nghe thấy họ nói gì, hắn chỉ cảm giác giống như ngày đó, Tạ Kiều khoác balo lên vai, xoay người rời đi, bốn bề quạnh quẽ đến đáng sợ. Ngay cả nhịp tim của mình hắn cũng không nghe thấy rõ, hai lỗ tai ong ong những tiếng gầm rú. Tạ Kiều không hề biết rằng, hắn đã nhẫn nại biết bao nhiêu mà nhìn theo khẩu hình của cô để đoán lời cô nói. Hắn như bị ngăn cách trong một không gian khác, lạnh lẽo vô cùng, khiến người ta không thể thở nổi mà sinh tuyệt vọng. Hắn không chịu được, thật sự không chịu được. Người con gái vẫn muốn rời đi