Old school Swatch Watches
Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326044

Bình chọn: 9.00/10/604 lượt.

được, chị nói với mẹ hộ em một tiếng nhé.”

Nói xong hắn đứng lên, ngay cả bữa sáng cũng chưa ăn xong. Hoa Chi còn chưa kịp nói gì thì trên cầu thang đã truyền đến tiếng nói: “Ba à, con đi đâu đấy?”

Phan Đông Minh bất đắc dĩ quay người lại, vẫy tay nói; “Mẹ, mẹ không thể không cho con ra ngoài được, ở công ty đang có mấy trăm người chờ con đến đấy, nếu con không đi thì họ đình công luôn ấy chứ. Mẹ định cho con mẹ hít khí trời thôi ạ?”

“Vội thế sao? Ăn trưa xong rồi đi, lát nữa có khách đến, con nhàn thế mà không chịu tiếp đón gì cả.”

Phan Đông Minh vẫn quay đầu bước đi, lại nói thêm: “Không phải mẹ cũng ở nhà sao ạ? Con còn có việc, ở công ty đang có chuyện gấp, không chờ được ạ.” Không để ý đến bà mẹ đang giận tím mặt, hắn nói với tài xế của nhà: “Mau, đưa tôi đi, tôi không thể ở đây một giây nào nữa.”

Bên ngoài vẫn đang có tuyết rơi, hắn có chút nóng ruột nên bảo tài xế đưa về biệt thự, cũng không để ý đến vẻ ngạc nhiên của thím Lưu mà lên thẳng trên tầng. Chắc chắn Tạ Kiều vẫn chưa dậy, hắn muốn được hôn cô, đã nhiều ngày không gặp quả thực nhớ vô cùng. Nhưng hắn vừa đẩy cửa phòng ra rồi chạy đến bên giường thì hơi run, trong tấm chăn của hắn và Tạ Kiều, có ba người đang trùm chăn kín mít, hắn như hóa đá tại chỗ.

Đến lúc thấy rõ ràng người ngủ cùng Tạ Kiều là Hứa Dung và Lưu Vũ Phi thì hắn liền cẩn thận bước ra ngoài, đóng cửa phòng lại, nhỏ giọng nói với thím Lưu: “Có người đến sao không nói với tôi một tiếng?”

Thím Lưu nói cười: “Hai cô bé đó ở đây với Tạ tiểu thư mấy ngày rồi, cả mấy ngày nay ba đứa toàn chơi tuyết như điên ấy, ngoài lối đi trơn nhẵn không có tuyết nên cũng không đi nữa.”

Hắn gật gật đầu, nói: “Lấy cho tôi bộ quần áo, tôi phải tranh thủ đến công ty.”

Hắn tắm rửa và thay quần áo trong phòng dành cho khách. Tạ Kiều vẫn chưa dậy, hắn gọi tài xế Vương đưa hắn đến công ty. Mới đầu năm nên cũng không có nhiều việc lắm, hắn ngồi một mình trong văn phòng, nhìn những bông tuyết rơi ngoài cửa sổ, yên lặng đến thất thần. Mẹ muốn tìm đối tượng kết hôn cho hắn, càng ngày lại càng dồn dập, như thể hắn là gái lỡ thì không gả đi được, gặp được một người tàm tạm đã muốn gán ngay cho hắn, cũng không ngại đối phương có tật xấu. Hắn phải nhanh chóng nghĩ biện pháp, muốn hắn ngủ cùng một giường với người hắn không yêu cả đời thì còn ác hơn muốn lấy mạng hắn.

Ý nghĩ làm giống như các anh trước kia của hắn đã bị hắn xóa sạch hoàn toàn. Hắn đã xác định được rõ ràng, hắn đã hạ quyết tâm, tuy rằng hiện tại Tạ Kiều vẫn không có biểu hiện dựa dẫm vào hắn, nhưng từ lúc ở Tứ Xuyên hắn đã nghĩ thông suốt. Hắn mặc kệ, mặc kệ Tạ Kiều đồng ý hay không đồng ý, hắn cũng phải giữ cô lại, để Tạ Kiều quen hắn lại từ đầu và yêu hắn. Đó chỉ là vấn đề thời gian, nhưng hiện tại vấn đề này phải theo chiều hướng nhanh lên, hắn không thể chờ được lâu nữa, cũng sợ chờ mà không kịp nữa. Thế gian này không phải là không có tình yêu, chỉ là trước kia hắn chưa gặp được mà thôi. Hiện tại, vào đúng thời điểm gặp được đúng người, đây chẳng những là cơ hội mà còn là mối duyên khó có được. Từ lúc tỉnh lại sau vụ tai nạn chí tử và nhìn thấy ánh mắt của cô, hắn đã quyết tâm. Ông trời không để hắn chết là đã cho hắn một cơ hội, hắn không muốn và cũng không thể để Tạ Kiều rời khỏi mình nữa. Trước cây cầu phúc ở chùa Thạch Kinh, hắn cũng mang dáng vóc tiều tụy như ông nội hắn năm đó mà cầu một nguyện vọng. Hắn hy vọng Tạ Kiều có thể vĩnh viễn ở lại bên cạnh hắn, hắn nhất định sẽ làm được.

Suy nghĩ hồi lâu, hắn do dự cầm điện thoại, chậm rãi nhấn nút gọi đến một dãy số. Không đợi hắn đổi ý, đối phương đã nhận điện thoại. Hắn nhắm mắt, cố gắng lấy bình tĩnh, thấp giọng nói: “Anh hai, em có chuyện muốn nói với anh…” …cô gái có dáng vẻ thế này, đúng là khiến đàn ông nảy sinh ý muốn bảo vệ, đáng tiếc, vào đúng thời điểm này lại gặp sai người.

Tạ Kiều ngồi trước bàn trang điểm cẩn thận chải mượt tóc, để lộ ra cái trán trơn nhẵn, sau đó xịt keo bọt lên cho tóc không xõa xuống. Phan Đông Minh chọn quần áo cho cô trong tủ, lại quay ra đứng ngắm trộm. Hắn nói: “Ấy, sao mãi mà em vẫn chưa trang điểm thế? Mau trang điểm đi, đây là một phép lịch sự cơ bản đối với người khác.”

Cô quay đầu nhìn cái áo trên tay hắn, là chiếc áo choàng lông, không nhịn được liền hỏi: “Rốt cuộc là đi đâu?”

Phan Đông Minh vắt áo lên cánh tay, đứng ở phía sau nhìn vào mắt cô qua tấm gương, cười như không cười: “Chỉ là ăn một bữa cơm với người ta thôi mà. Lại đây, anh giúp em trang điểm nhé, đầu tiên phải dặm phấn đã.”

Tạ Kiều chặn tay hắn lại, “Anh trang điểm? Thế thì còn có thể đi gặp ai được cơ chứ?”

Hắn cúi đầu, khẽ cắn lên vành tai Tạ Kiều rồi nói: “Thế thì nhanh lên một chút, đến muộn là không tốt đâu.”

Tạ Kiều tô chút son hồng lên môi rồi đứng lên, “Được rồi.”

Phan Đông Minh cười, vừa khoác áo cho cô vừa nói: “Phải tìm người chuyên nghiệp dạy cho em mới được, có cô gái nào trang điểm qua loa thế không hả?”

Buộc thắt lưng lại giúp cô rồi hắn kéo cô đến trước gương. Viền cổ áo bằng lông chồn tôn lên khuôn mặt nhỏ xinh của cô, vừa thanh nhã lại quý phái. Pha